Hai người chiến đấu với tốc độ rất nhanh, dường như chỉ trong chớp mắt là đã đấu được hơn mười chiêu.
Xà Quyền vừa mềm vừa cứng, lấy mềm dẻo làm trọng tâm, trong nhu có cương. Đây là một kiểu rất đặc biệt của Hình Ý Quyền.
Tuy một số phương diện khác với Thái Cực Quyền nhưng hiệu quả lại rất giống nhau, hai người giao đấu hơn mười chiêu Diệp Hạo cũng hiểu ra được đôi chút.
Nếu đối phương đã lấy nhu thắng cương vậy thì anh sẽ dùng chiêu thức mạnh nhất để đối phó.
Giữa trời và đất, Cửu Châu Bát Cực.
Văn thì có Thái Cực yên ổn thiên hạ, võ thì có Bát Cực ổn định đất trời, nói ra chính là Bát Cực Quyền vô cùng mạnh mẽ, sức mạnh có thể vươn xa bốn phương tám hướng, động tác đơn giản gọn gàng nhưng mạnh mẽ sắc bén.
Bát Cực Quyền tung ra phát ra tiếng nổ ầm ầm, giống như một luồng khí nổ tung trong hang động âm u này.
“Ầm!”
Diệp Hạo ghé sát bên người đối phương đẩy ra, đột nhiên anh cau mày, người áo đen này lại là một người phụ nữ.
Lúc nãy vừa mới va chạm, cái cảm giác mềm mại đàn hồi đó, anh sẽ không cảm nhận sai được.
Người áo đen bị hất ra lại xông đến lần nữa. Lần này đối phương đã thay đổi quyền pháp, không còn dùng Xà Quyền lấy nhu thắng cương mà dùng sức lực vô cùng mạnh mẽ, tốc độ kinh người.
Chiêu thức rất tàn nhẫn không hề chừa đường sống. Đá chân, cùi chỏ, cổ tay, lên gối, nắm bắt, các chiêu đều như đoạt mạng.
Tốc độ rất nhanh, như thể sao băng đuổi theo mặt trăng, tạo ra tiếng động xé gió kinh người trong bóng tối mờ mịt.
Diệp Hạo hơi nhếch miệng cười, đây là đối thủ mạnh nhất anh gặp phải kể từ sau khi vết thương lành lại. Chiến đấu mới khiến anh càng mạnh mẽ hơn.
Quyền pháp của anh đã thay đổi, không còn là Bát Cực Quyền lạ thường nữa mà đổi Bát Cực sang Thái Cực, một chiêu Lãm Tước Vĩ, lại thêm Thôi Thủ là đã đẩy lùi đối phương xa đến mấy mét.
Mà Diệp Hạo cũng nhân lúc đó lại gần đối phương, anh muốn xem xem gương mặt bị che khuất của đối phương, dưới lớp vải kia có gì mà lại không muốn người khác nhìn thấy.
Diệp Hạo nhanh như cơn gió, vung nắm đấm ra chiêu giả, tay còn lại nắm lấy mặt nạ trên mặt đối phương gỡ xuống.
Một gương mặt mơ hồ xuất hiện trong mắt Diệp Hạo, anh khẽ cau mày, anh có thể thề rằng đây là gương mặt đẹp nhất mà anh từng gặp.
Đủ để so sánh với cả Linh Hồ Uyển Nhi, còn đẹp hơn cả Hàn Tuyết nữa. Mà sau khi bị Diệp Hạo gỡ mặt nạ xuống, đôi mắt to tròn của đối phương có chút kinh sợ, tay bắt lấy mặt nạ của mình, xoay người biến mất.
Nhưng vẻ đẹp tuyệt mỹ đó đã lưu lại trong đầu Diệp Hạo.
“Tên háo sắc nhà anh, người đã đi rồi còn ở đó ngơ ngẩn, hừ!”, Linh Hồ Uyển Nhi đi đến, châm chọc mấy câu rồi đi về phía trước.
Vẻ mặt Diệp Hạo vô cùng bất đắc dĩ, anh vội vàng đuổi theo, hai người đi vào bên trong.
Sau khi hai người đi, cô gái che mặt lúc nãy đang đứng cách chỗ hai người vài khối đá lớn. Đứng trước mặt cô còn có một bà cụ, cầm trong tay một cây phất trần, trông có vẻ là một đạo cô.
“Uẩn Nhi, sao rồi?”
“Sư phụ, không ra tay với Linh Hồ Uyển Nhi được, bên cạnh cô ta có một người đàn ông đã chặn con lại!”
“Ồ, một người đàn ông sao?”
“Vâng, anh ta dùng Bát Cực Quyền với cả Thái Cực Quyền, Linh Hồ Uyển Nhi không hề ra tay!”
“Có nhu có cương sao? Ha ha…”
Hai người Diệp Hạo đi về phía trước, trong hang động càng lúc càng tối, tầm nhìn cũng ngày càng kém, ngay sau đó bọn họ lại nghe thấy tiếng đánh nhau truyền đến.
Hai người lặng lẽ đi qua nhìn, tầm nhìn có chút mơ hồ nhưng vẫn nhìn được tình hình tổng thể , Diệp Hạo biến sắc: “Thì ra là bọn họ…”
Trước mặt bọn họ, Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh đang giao đấu, một đấu một, Zado thì đứng một bên quan sát trận đấu.
Cậu ta không tham gia vào trận đấu ở cấp độ này, nếu đấu với người bình thường thì Zado còn có thể, nhưng còn những người luyện võ như thế này thì anh chỉ có thể làm nền mà thôi.
Đối phương có ba người, hai nam một nữ, một người đàn ông còn lại cũng đứng một bên quan sát trận đấu giống anh, có vẻ cũng không hứng thú với Zado.
“Không ngờ là bọn họ cũng đến, anh nói xem chiếc xe chỗ cửa vào có khi nào là do bọn họ lái đến không?”. Linh Hồ Uyển Nhi khẽ hỏi.
“Chắc là vậy, người thành phố Cảng chỉ có thể là bọn họ…”, Diệp Hạo trầm giọng nói.
Nhưng ngay lập tức trong đầu anh xuất hiện một bóng hình, người phụ nữ xinh đẹp vừa nhìn thấy anh đã mừng rỡ rơi lệ khi ấy.
Người phụ nữ xinh đẹp tự xưng là vợ của anh, Hàn Tuyết.
Nhóm người Âu Dương Ngọc Quân đến, vậy chẳng phải Hàn Tuyết cũng sẽ đến sao?
Trong lòng đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ khiến tim anh đập mạnh.
Có phải bọn họ đến tìm quả Phật Tâm không?
Quả Phật tâm là thần dược có thể phục hồi trí nhớ, nếu như là đúng thì là vì ai?
Diệp Hạo không dám nghĩ nữa, nếu như là vì anh thì tình cảm này quá lớn…
Linh Hồ Uyển Nhi cũng thông minh, ngay khi cô ta nhìn thấy mấy người Âu Dương Ngọc Quân thì đã đoán được.
Lệnh Hồ Uyển Nhi nhìn sang Diệp Hạo, nhẹ giọng nói: “Trước đây anh có một người vợ thật tốt!”
Diệp Hạo hiểu ý của cô ta, cười khổ một tiếng: “Nhưng tôi đã quên hết tất cả, có phải rất khốn nạn không!”
Linh Hồ Uyển Nhi trợn tròn mắt: “Giờ anh mới biết sao?”
“Ha ha ha, Âu Dương Ngọc Quân, không ngờ sẽ gặp được mày ở đây, đưa tay chịu trói, trở về gia tộc chịu phạt thôi…”
Người đàn ông tấn công la lớn, chiêu thức vô cùng tàn nhẫn, chiêu nào cũng đủ dồn người vào chỗ chết, đều là những chiêu đoạt mạng.
“Âu Dương Lăng Vân, mấy người là đám súc sinh đổi trắng thay đen, không có tư cách phán xét tao…”, Âu Dương Ngọc Quân tức giận gầm lên, các chiêu thức ra tay cũng rất hung ác.
“Hừ, để mày chạy thoát lâu như vậy đã là may mắn của mày rồi. Giao Âu Dương Hy Hy ra đây, tao sẽ tha cho mày một mạng!”
“Tha con mẹ mày, muốn tìm Hy Hy, cả đời này mấy người cứ mơ đi!”, Âu Dương Ngọc Quân điên tiết cả người, cậu ta ra tay tới cùng như muốn hai bên cùng chết.
Vẻ mặt Âu Dương Lăng Vân lạnh lẽo, không ngờ được mấy tháng không gặp mà hắn ta đã tiến bộ đến như vậy.
Lúc đầu, Âu Dương Ngọc Quân cũng không đánh nổi qua trăm chiêu của hắn ta.
Bây giờ Âu Dương Ngọc Quân điên cuồng xuất chiêu khiến hắn ta rất áp lực. Dù sao hắn ta vẫn có phần lo lắng, lát sau còn phải giành lấy Phật cổ bằng vàng, không thể chỉ vì Âu Dương Ngọc Quân mà bị thương được.
“Sư huynh Lương Hồng, giúp tôi bắt lấy tên tội phạm này, gia tộc Âu Dương tôi nhất định sẽ hậu tạ!”
“Ha ha, sư đệ khách sáo rồi…”. Người đàn ông đứng quan sát trận đấu cười lớn, lập tức nhấc chân xông về phía Âu Dương Ngọc Quân.
Hai đánh một, chắc chắn Âu Dương Ngọc Quân không phải đối thủ của họ, Zado hét lên một tiếng cũng xoay người xông lên, nhưng lại có bóng người còn nhanh hơn, đưa tay ngăn lại quyền của Lương Hồng.
Ầm!
Quyền chưởng hai người đánh vào nhau phát ra âm thanh lớn, cùng lúc lùi lại ra sau.
Mọi người đều nhìn qua hướng người vừa rồi đột nhiên xuất hiện, mày kiếm mắt sáng, sau lưng còn có một thanh đao lớn, cả người đầy khí phách.
Âu Dương Ngọc Quân lập tức sửng sốt.
“Bịch!”
Trong lúc cậu ta sửng sốt, đối phương đã nhân cơ hội ra một cú đá và dùng roi khiến anh bay lên không.
Âu Dương Ngọc Quân cười lớn, cười đến rơi cả nước mắt, cái gì cũng có thể nghĩ ra được chỉ là không nghĩ được Diệp Hạo sẽ xuất hiện ở đây.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất