Diệp Hạo nghe thấy tiếng súng thì sung sướng cười lớn, chứng tỏ đã tìm thấy người.
Nếu có người đi vào thì sẽ có thể đi ra ngoài được, hai người chạy nhanh theo hướng tiếng súng phát ra.
“Ồ, anh xem này, đây là ký hiệu đánh dấu đường đi…”, Linh Hồ Uyển Nhi phát hiện ra gò tuyết có gắn đồ vật.
“Đây là bánh mè…”, Diệp Hạo lấy đồ được gắn trên đó xuống, mới nhìn đã nhận ra được.
Thậm chí anh còn bỏ vào miệng ăn thử: “Đây là bánh mè, cùng vị với bánh mè mà chúng ta phát hiện được trên chiếc xe ở chỗ lối vào”.
“Như vậy tức là người trên xe đúng là đến từ thành phố Cảng!”
“Không sai, chúng ta đi nhanh thôi!”, Diệp Hạo có chút kích động, cuối cùng họ cũng gặp được người rồi.
Trong hang núi, sau khi cảnh giác xung quanh đội thứ nhất cuối cùng mới phát hiện ra điều kỳ lạ, bọn họ thiếu mất một người.
“Chết tiệt, người lúc nãy bị bắn chết chắc chắn là người của chúng ta, chấn chỉnh tinh thần lại cho tôi…”. Tên cầm đầu thét lớn, chỉ là mới vừa bắt đầu mà thôi, xem như tên thuộc hạ này mở đầu không xuôi rồi.
“Anh Âu Dương, chúng ta phải làm sao?”. Nhóm người này nâng cao cảnh giác nên bây giờ bọn họ muốn theo dõi sát sao cũng không thể nữa.
Nhỡ đâu bị phát hiện mà đối phương có súng, hơn nữa đằng sau còn có người truy đuổi, nếu mà bị người phía sau phát hiện thì cũng hỏng hết.
Âu Dương Ngọc Quân cân nhắc suy tính một chốc: “Chúng ta tìm một nơi để trốn trước, đối phương có súng, chúng ta không phải đối thủ của họ. Nếu như không có gì bất ngờ thì đợi bọn họ giao đấu, hai bên suy yếu thì chúng ta lại xuất hiện!”
Ba người lặng lẽ biến mất. Hang động này rất lớn, như kiểu một pháo đài nhỏ dưới đất với đủ loại thạch nhũ, che giấu ba người cũng không có gì khó.
Ba người vừa trốn được không lâu thì có tiếng bước chân truyền đến, nhưng những người này không hề phát hiện ra bọn họ mà ngay lập tức đi sâu vào bên trong.
Mãi đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, ba người bọn họ mới từ phía sau tảng đá đi ra.
“Bịch bịch bịch…”
Ngay lúc đó, sâu bên trong hang động vang lên tiếng súng.
Rốt cuộc hai bên cũng đấu nhau. Bên trong hang động mờ mịt không một tia sáng, tia lửa bắn ra khắp nơi, trận chiến rất ác liệt.
Một bên khác, nhóm người Hàn Tuyết, Đức Tán Thượng Sư đang đi nhanh trong tuyết thì nghe thấy tiếng súng liên tục, tất cả đều dừng lại.
“Đức Tán Thượng Sư, đó là tiếng súng sao?”, Hàn Tuyết cau mày hỏi, cô không nghe nhầm.
“Không sai, là tiếng súng, chúng ta phải đi nhanh lên!”. Vẻ mặt Đức Tán Thượng Sư nghiêm trọng hơn.
Ông ấy khó hiểu trong lòng, sao ở đây lại có trận chiến lớn như vậy được, chẳng lẽ có người khác cũng phát hiện được chỗ này sao?
Trong lòng ông ấy khẽ giật thót, thậm chí sắc mặt còn trở nên nặng nề hơn nữa.
Tính toán dùng đủ các loại mưu kế mới khiến Hàn Tuyết ở lại nghiên cứu Khổng Tước Minh Vương Kinh để chỉ đường cho bọn họ, ngay cả Âu Dương Ngọc Quân bị kẹt trong núi tuyết, thậm chí ông ấy còn lập lời thề độc với Phật.
Hao tốn sức lực như vậy, nếu như quả Phật Tâm bị người khác nhanh chân cuỗm mất, bản thân Đức Tán Thượng Sư sẽ tức nghẹn chết mất.
Ức hiếp người khác cũng không cần làm vậy chứ.
Nhưng mà có Hàn Tuyết dẫn đường, tốc độ của bọn họ càng nhanh hơn, hơn nữa tuyến đường của bọn họ cũng khác hoàn toàn.
Tiếng súng trong hang động từ từ giảm dần, hai bên đầu có thương vong, người đứng đầu hai bên bắt đầu kêu gọi đầu hàng.
Còn chưa được nửa đường, nếu hai bên đều chết hết thì mộ này còn trộm gì nữa.
Một lát sau, hai nhóm trộm mộ đã đạt được thỏa thuận, hai bên cùng nhau đào mộ.
Ba người Âu Dương Ngọc Quân nhất thời cũng ngây người, còn có kiểu hợp tác như vậy được à?
Bịch!
Ngay lúc này, đột nhiên chỗ tay Zado đang vịn, một mảnh đá rơi xuống đất.
Sắc mặt Zado lập tức tái xanh: “Anh Âu Dương, nếu em nói nó tự rớt xuống thì mọi người có tin không?”
“Sau này em đừng lấy tên là Zado nữa, lấy tên Sao chổi đi là được…”, Long Linh tức giận nói.
“Được rồi, bọn họ đã qua đây rồi, chuẩn bị chiến đấu đi!”, Âu Dương Ngọc Quân hạ giọng nói, nắm chặt con dao trong tay.
Hai người nắm chặt súng trong tay chậm rãi tiến lại gần chỗ bọn họ, càng lúc càng gần…
Vù!
Bỗng nhiên, Âu Dương Ngọc Quân vươn tay ra chặn trước họng súng, đâm thẳng con dao trong tay vào cổ người đàn ông.
Ngay sau đó Long Linh lao đến từ bên kia, dùng dao găm đâm vào huyệt thái dương của người đàn ông, chỉ trong chớp mắt hai người đó chết ngay lập tức.
“Nổ súng…”, thành viên đội mình đột nhiên chết thảm, tên cầm đầu cũng tức giận.
“Đoàng đoàng đoàng….”. Tiếng súng vang lên liên tục, Âu Dương Ngọc Quân một mình lao về phía trước túm lấy người đàn ông đã bị anh giết chết kéo lui về sau, Long Linh cũng làm như vậy.
“Biết dùng súng không?”, Âu Dương Ngọc Quân lấy khẩu súng trường tự động của người đàn ông đưa cho Zado.
“Hì hì, anh Âu Dương anh nhìn kỹ nha…”, Zado cười một tiếng rồi ôm lấy khẩu súng trường, lao mình về phía trước, lăn người qua trốn phía sau khối thạch nhũ.
“Tạch tạch…”
Mỗi lần nổ súng thì có một người ngã xuống, ba phát súng liên tục là ngã xuống ba người.
Lúc này Âu Dương Ngọc Quân có hơi kinh ngạc, không ngờ Zado dùng súng tốt như vậy.
Bình thường thì người Tây Tạng thích dùng súng, cũng có chơi dao nhưng không phải là nhiều.
“Rút lui, rút lui…”, tên cầm đầu của đội này rống to, bên hắn ta chỉ còn lại mười người, đối phương ở trong tối, nếu đấu tiếp thì không có lợi cho anh ta.
“Anh Âu Dương, bọn họ rút lui rồi…”, Zado cầm súng quay về.
“Tên nhóc này, không ngờ cậu dùng súng khá như vậy, chúng ta mau đi theo…”
Zado cười cười: “Năm tuổi em đã đi săn thú với bố trong núi rồi…”
Ba người lại đi tiếp, càng vào sâu bên trong, ánh sáng càng mờ mịt, nhưng cũng may còn có một ít tia sáng còn có thể nhìn thấy được.
Lúc này, nhóm người Diệp Hạo cũng đến tới cửa hang động, vừa đi vào không lâu, mũi đã ngửi thấy mùi máu tươi.
Hai người Diệp Hạo theo mùi máu tươi đi đến, thấy một người đàn ông bị trúng đạn ngay ấn đường, ánh mắt Diệp Hạo chợt loé lên.
“Cẩn thận một chút, đám người này đều rất tàn nhẫn!”
Xoẹt!
Anh vừa dứt lời, một bóng đen từ xa bỗng lướt qua, tốc độ rất nhanh khiến vẻ mặt hai người cũng cẩn trọng hơn, người này chắc chắn là cao thủ.
“Cẩn thận, bên trong có cao thủ!”, Diệp Hạo nói thấp giọng.
Hai người đi vào trong hang động, cảnh giác cực độ, luôn ở trong trạng thái chuẩn bị ra tay mọi lúc.
Mười mấy phút sau, bóng đen lại xuất hiện lần nữa, lướt thoáng qua tốc độ rất nhanh.
Sắc mặt Diệp Hạo nghiêm trọng, bóng đen cũng giống với lúc nãy. Đối phương xuất hiện trước mặt bọn họ đến hai lần,, chắc chắn không có ý tốt.
Ánh sáng ở đây càng lúc càng tối hơn, tầm nhìn cũng chỉ giới hạn trong khoảng mấy chục mét. Trong hang động có thạch nhũ rơi xuống từng đợt, đột nhiên không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
Xoẹt!
Bóng đen lại xuất hiện lần nữa, lần này hướng thẳng về phía Linh Hồ Uyển Nhi, dường như mục tiêu của đối phương là Linh Hồ Uyển Nhi.
“Cẩn thận!”
Diệp Hạo la lớn, vung tay đánh thẳng về hướng bóng đen, bóng đen đó dùng cánh tay cản lại trong chớp mắt, sau đó bóng đen lại đột nhiên chuyển hướng ra tay với Diệp Hạo, cánh tay chuyển động nhẹ nhàng như rắn tấn công về phía anh.
Linh Hồ Uyển Nhi đứng tại chỗ vẫn chưa động đậy gì, cảnh giác nhìn xung quanh, đối phương xông thẳng về phía cô, cho dù là có mục đích gì thì đều phải chết!
Trong chớp mắt hai người đã giao đấu được mười chiêu.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất