Người đàn ông đó bị dọa sợ, sao lại có người ở đây chứ?
Hắn ta không nghĩ ra, nhưng bây giờ cũng không cần phải nghĩ nữa, bởi vì con dao sắc lạnh đang dí thẳng vào cổ khiến hắn ta sợ hãi không thôi.
“Có nghe thấy không, hãy làm theo tất cả những gì tao nói, nếu không sẽ bị đâm chết ngay lập tức”.
Âu Dương Ngọc Quân rất biết cách uy hiếp người ta, ngay khi vừa nói xong, cậu ta cứa dao vào một chút khiến cho máu từ cổ người đàn ông lập tức chảy xuống.
Đau đớn khiến hắn ta gật đầu liên tục, Âu Dương Ngọc Quân buông tay ra: “Nói, các người là ai? Đến làm gì? Sao lại đi vào được?”
“Đại ca, đừng giết tôi, chỉ cần anh không giết tôi...”
“Câm mồm, tao hỏi mày trả lời, đừng có mặc cả với tao, nếu không tao sẽ giết mày ngay lập tức”.
“Đại ca, chúng tôi đến để đào kho báu, nhưng mà đào cái gì thì tôi không biết, tôi chỉ là một tên lâu la mà thôi, anh cứ coi tôi như cái rắm mà thả tôi đi đi”.
“Haha, mày rất không thành thật”.
Âu Dương Ngọc Quân cười lạnh một tiếng, một tay đột nhiên bịt miệng người đàn ông, tay còn lại cầm dao, lưỡi dao chệch hướng, đâm thẳng vào vai hắn ta.
Người đàn ông đó bật ra một tiếng đau đớn, hắn ta muốn hét lên nhưng lại bị giữ chặt miệng.
“Nói thật đi, nếu không nhát tiếp theo sẽ là cổ họng của mày đấy, sống hay chết, do mày tự chọn”.
Hắn ta điên cuồng gật đầu, lần này, không dám giở trò nữa mà một năm một mười kể ra hết những gì mình biết.
Hóa ra, nhóm người này là những tên đạo mộ quốc tế, bọn chúng được chuẩn bị đầy đủ để tìm kiếm và khai thác những ngôi mộ trên khắp thế giới.
Đây là lăng mộ của một vị Pháp Vương Viêng Chăn ở Bắc Tây Tạng cách đây hàng trăm năm, chuyện mà Phật mạ vàng thì hầu như ai cũng biết.
Hầu như tất cả các tượng Phật đều làm bằng vàng sáng chói, những bức tượng lúc đó không phải là sơn son thếp vàng mà là vàng lá thật.
Tương truyền, ngày xưa vua Viêng Chăn đã lập nên chùa Viêng Chăn, nơi thờ một vị Phật cổ nặng mười kg vàng ròng.
Tượng Phật cổ bằng vàng ròng này nếu tính theo giá vàng hiện nay ít nhất cũng phải hơn ba triệu tệ.
Nhưng cái quý giá nhất chính là vì đây là bảo vật có từ hàng trăm năm trước, nếu được bán đấu giá sẽ có giá cao ngất trời.
Âu Dương Ngọc Quân nghe xong thì hít một ngụm khí lạnh, thế mà lại có một bảo vật có giá trị lớn như thế.
“Không thể nào, bức tượng vàng của Pháp Vương Viêng Chăn vẫn còn được đặt trong chùa Jokhang. Làm sao nó có thể xuất hiện ở đây được? ”, Zado đứng bên cạnh đột nhiên nói.
Là một người dân Tây Tạng vô cùng quen thuộc với vùng Bắc Tây Tạng này, cậu ta biết rất nhiều về truyền thuyết của Pháp Vương Viêng Chăn, chùa Viêng Chăn từng là ngôi chùa thờ thần lớn nhất ở miền Bắc Tây Tạng.
Tuy nhiên, sau một cuộc chiến tranh nổi loạn nổ ra ở miền bắc Tây Tạng, toàn bộ ngôi chùa Viêng Chăn đã bị một ngọn lửa thiêu rụi.
Sau khi Zado kể lại về truyền thuyết này, sắc mặt Âu Dương Vũ Quân trở nên lạnh lùng, con dao lại đặt trên cổ người đàn ông: "Mày nghe chưa? Người anh em của tao bảo, mày đang nói láo, mày giải thích thế nào?”
“Tôi nói thật 100%, nếu mà là giả thì sẽ bị sấm đánh chết”, người đàn ông thề thốt, dù gì mạng của hắn ta cũng đang ở trên tay cậu ta.
“Hừ, tạm thời tin mày”.
“Đại ca, anh thả tôi ra đi, tôi đảm bảo không la hét và sẽ nghe lời anh nói”, người đàn ông sợ hãi không thôi.
“Mày nhát gan như thế mà cũng dám làm đạo mộ, đúng là mất mặt mà”, Âu Dương Ngọc Quân cười haha rồi giơ tay lên đập vào sau ót người đàn ông đó.
Hắn ta lập tức trợn mắt và ngất đi.
“Tìm giẻ, chặn miệng hắn rồi trói lại, chúng ta đi theo”, Âu Dương Ngọc Quân dặn dò, rồi thả hắn ta xuống.
Không giết người diệt khẩu đã là tốt lắm rồi.
Cậu ta tin, nếu mà là họ bị bắt thì chắc chắn sẽ bị giết chết luôn.
Sau khi trói người đàn ông lại thì Âu Dương Ngọc Quân nói với Zado: “Cậu ở đây đợi hay là đi cùng bọn tôi?”
Zado không giống họ, nếu ở lại đây đợi thì sẽ an toàn hơn một chút.
“Em đi cùng mọi người, em không tin là sẽ có lăng mộ của vua Viêng Chăn ở đây, em không muốn tượng Phật cổ bằng vàng ròng rơi vào tay những người này vì đó là báu vật của chúng em, những người này rất có khả năng sẽ bán chúng ra nước ngoài”, Zado trầm giọng nói.
“Tốt lắm, không ngờ cậu lại có lòng yêu nước như thế, vậy cùng đi thôi”, Long Linh không thể không khen ngợi, là con gái của Hắc Long thì lòng yêu nước của cô ta là điều không cần bàn cãi nhiều.
Ám Long Hoa Hạ là cơ quan nhà nước, đối nội: trấn áp cái ác, bảo vệ đất nước; đối ngoại: chiến đấu, ra trận!
Những tên đạo mộ này sau khi trộm được bảo vật trong nước, phần lớn đều đem bán ra nước ngoài, khiến rất nhiều bảo vật của Hoa Hạ bị thất lạc.
Ở một đất nước có nền văn hiến hàng nghìn năm, nhưng muốn xem được bảo vật nước mình thì lại phải đến một đất nước khác, điều này khiến mọi người vô cùng tức giận, do đó những tên đạo mộ này không phải là thứ tốt đẹp gì.
Cả ba người lặng lẽ đi theo sau, nhóm người đó vẫn đi tiếp về phía sâu trong hang động mà không phát hiện ra rằng thiếu mất một người.
Hang động rất ẩm ướt, thỉnh thoảng còn có hai con chuột to bằng bàn tay người lớn chạy ngang qua.
Khi họ bước vào trong, lại có một nhóm người khác từ bên ngoài bước vào, cũng có hơn chục người, nhưng được trang bị đầy đủ hơn, mỗi người đều có súng trường tự động treo ngang ngực.
“Đại ca, hình như bên đó có tiếng động,...”, một người đàn ông trong đó chỉ vào phía bên phải rồi hét lớn.
“Cảnh giác!”, tên thủ lĩnh nắm chặt tay, sắc mặt mọi người cũng đanh lại, hắn ta ra hiệu vài cái rồi có hai người lặng lẽ đi về phía bên phải.
“Đại ca, chỗ này có một người, bị trói lại,...”
Người đàn ông này sau khi đám người Âu Dương Ngọc Quân rời đi không lâu thì đã tỉnh lại, nhưng phát hiện mình bị trói, ai biết hắn ta vừa giãy dụa một lúc đã bị họng súng chặn lại.
Lúc này người đàn ông thực sự muốn khóc, số quá đen mà, mấu chốt là hắn ta còn chưa chui ra được.
Miếng giẻ trong miệng hắn ta được lấy ra, đám người truy hỏi một lúc thì biết được có người đã nhanh chân đến trước rồi.
“Xử hắn đi, tốc độ của chúng ta phải nhanh hơn một chút”, tên thủ lĩnh nói một tiếng rồi quay người đi ra ngoài.
“Đại ca, đừng mà...”.
Pằng.
Một tiếng súng vang lên, trán người đàn ông xuất hiện một lỗ thủng, chết không nhắm mắt.
Tiếng súng vừa vang lên thì tên thủ lĩnh vừa đi được hai bước đã quay lại, sắc mặt vô cùng giận dữ đi đến trước mặt tên vừa bắn súng.
“Bốp, bốp...”
Tát hai phát thật đau lên mặt người đàn ông đó và tức giận nói: "Đệt, đồ óc lợn, mày bắn ở đây là sợ người ta không biết mày đến hay sao?”
Người đàn ông bị ăn hai phát tát thì mới phản ứng lại, lập tức sợ hãi nói: “Đại ca, quen rồi, em sẽ chú ý, nhất định sẽ chú ý”.
“Đm, đây không phải là Châu Phi, mày muốn bắn thì bắn, đây là Hoa Hạ, bây giờ chỉ vì sự ngu ngốc của mày mà những người ở đây chắc chắn sẽ đề phòng, chúng ta muốn đánh úp cũng không được, đệt mẹ,...”
Tên thủ lĩnh tức muốn bốc khói, tên đàn em ngu dốt này, hắn ta thực sự muốn bắn cho phát chết luôn.
Tiếng súng vừa vang lên thì đã truyền đến một cách vô cùng rõ ràng, Âu Dương Ngọc Quân lập tức thay đổi sắc mặt, nhóm người thứ hai đến rồi.
“Đi, bên đó có tiếng súng, hahaha...”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất