Thề trước danh nghĩa của Phật Tổ! 

             Hàn Tuyết lúc này vô cùng tức giận, trừng mắt nhìn Đức Tán Thượng Sư. 

             Đức Tán Thượng Sư cảm thấy có một nguồn áp lực rất lớn, loại áp lực này không đến từ cơ thể, mà đến từ tâm linh. 

             Như thể nếu ông ta nói dối Hàn Tuyết, thì sẽ phải chịu nghiệp hỏa, áp lực vô hình này khiến Đức Tán Thượng Sư phát hoảng. 

             Người theo đạo Phật, luôn rất tin vào luật nhân quả báo ứng. 

             Hôm nay gieo nhân nào, sau này sẽ gặt được quả đó. 

             Bọn họ cho rằng Hàn Tuyết chính là Minh Vương Khổng Tước chuyển thế, bởi bản đồ sao của Hàn Tuyết rất giống Minh Vương Khổng Tước, mà thực tế là như vậy. 

             Hàn Tuyết tu luyện kinh Minh Vương Khổng Tước mới có mấy ngày, nhưng đã có thể sử dụng, thậm chí còn phát hiện ra dị tượng phật quang phổ chiếu. 

             Tuy vẫn chưa hiện rõ, thế nhưng người trong Phật môn rất để ý tới điều này và tin điều này. 

             “Được, tôi đảm bảo với cô, nếu như bạn của cô xảy ra chuyện, Đức Tán tôi sẽ hồng liên nghiệp hoả quấn thân, vĩnh viễn ở trong địa ngục, A Di Đà Phật!”, Đức Tán Thượng Sư thề trước mặt Hàn Tuyết. 

             Các vị lạt ma khác ai nấy cũng đều run người, lời phật thệ này không thể tuỳ tiện nói ra, đối với những người không tin vào Phật thì sẽ chẳng là gì, cả ngày mắng chửi Phật cũng được. 

             Nhưng đối với những người tin và đi theo Phật lại không thể tuỳ tiện nói ra lời thề này, bằng không sẽ trói buộc tâm linh trong bóng tối, khi học Phật pháp rất dễ bị công kích dẫn tới tẩu hoả nhập ma. 

             Đức Tán Thượng Sư cũng không còn cách nào khác, vì để chùa Đạt Mẫu trở thành ngôi chùa lớn thứ năm trong khu vực Bắc Tạng, ông ta không vào địa ngục thì ai vào! 

             “Đức Tán Thượng Sư, hy vọng ông sẽ giữ lời hứa, sau khi tìm được quả Phật Tâm sẽ giúp tôi tìm ra ba người bọn họ!” 

             Hàn Tuyết biết, nếu không tìm được quả Phật Tâm, Đức Tán Thượng Sư sẽ không giúp cô tìm ra nhóm của Âu Dương Ngọc Quân. 

             Năm mươi đại hàng, biến mất đi một, còn lại bốn mươi chín Mani đẩy Hàn Tuyết vào giữa. 

             Bánh xe cầu nguyện di chuyển, những tiếng đọc kinh vang vọng khắp nơi, Hàn Tuyết khẽ nhắm mắt, chăm chú cảm ngộ theo phương thức của Đức Tán Thượng Sư. 

             Trong bóng tối, thiên linh của Hàn Tuyết dường như có một cơ linh đặc biệt xuất hiện, Đức Tán Thượng Sư vô cùng kinh ngạc, miệng không ngừng lầm bẩm. 

             Soạt! 

             Hàn Tuyết mở mắt, tiếng đọc kinh cũng dừng lại. 

             “Thí chủ Hàn có phải đã biết được phương hướng?”, Đức Tán Thượng Sư vội vàng hỏi. 

             “Thượng sư, đây chỉ là trực giác của tôi mà thôi, còn tôi không chắc có tìm được hay không”. 

             Hàn Tuyết nói một câu, rồi chỉ về một phía: “Đi về phía đó!” 

             “Đi, khởi hành!”, Đức Tán Thượng Sư không có bất kỳ nghi ngờ gì, hai mươi mốt vị lạt ma đứng dậy, bọn họ lại tiếp tục lên đường. 

             Hàn Tuyết không nói gì, cô cảm thấy rất khó chịu, nhưng không thể làm khác. 

             Một bên khác, nhóm của Âu Dương Ngọc Quân đã ăn no uống đủ, Zado cũng đã dần hạ sốt. 

             “Anh Âu Dương, tôi đi lấy chút nước...”, ba người ăn đùi sói, cho nên tay toàn là mỡ, Zado nói xong liền cầm bình nước đi ra con sông bên ngoài. 

             “Ngọc Quân, lát nữa chúng ta đi sâu vào trong động tìm một lượt xem, một cái động lớn như vậy, nói không chừng sẽ có chỗ thông ra bên ngoài”, Long Linh nói. 

             Trong động có khí đối lưu, có thể thấy thứ nhất là động này rất lớn, thứ hai là động này có thể thông ra bên ngoài. 

             “Đợi Zado quay lại rồi nói tiếp”, Âu Dương Ngọc Quân cười nói. 

             “Ừ!” 

             Long Linh gật đầu, gương mặt trắng ngần của cô ta bất chợt có chút ngượng ngùng, nhìn Âu Dương Ngọc Quân: “Cảm ơn cậu chuyện mấy hôm trước”. 

             Âu Dương Ngọc Quân chợt ngẩn người: “Cảm ơn tôi chuyện gì?” 

             “Thì là...thì là khi hồ băng bị nứt ra đấy, cậu đã kéo tôi chạy, cảm ơn cậu...” 

             “Ồ, tôi còn tưởng là chuyện gì, tôi hành động theo bản năng thôi mà, và tôi cũng không để cô tụt lại phía sau đâu”, Âu Dương Ngọc Quân lắc đầu cười nói. 

             “Thật sự là theo bản năng thôi sao?”, Long Linh ôm chút hy vọng mà hỏi. 

             “Thì là bản năng thôi, tôi ở bên cạnh cô thì sao có thể để cô gặp nguy hiểm được chứ, đương nhiên là sẽ kéo cô chạy đi rồi”, Âu Dương Ngọc Quân có chút không hiểu, chuyện này thì có gì đáng nói chứ? 

             Người nói vô tình, người nghe hữu ý, câu này khiến lòng Long Linh dậy sóng. 

             Có mấy người sẽ nói ra lời như vậy chứ, bảo vệ cô là bản năng của tôi? 

             Long Linh chợt ngượng đỏ mặt, Âu Dương Ngọc Quân nhìn cô ta bằng cặp mắt hiếu kỳ. 

             “Cô đỏ mặt kìa, sốt hả?” 

             Âu Dương Ngọc Quân cau mày, đưa tay lên sờ trán Long Linh, rồi lại tự sờ trán mình. 

             “Không có sốt...” 

             Long Linh liền nghiến răng, tên ngốc này, có cậu mới sốt, cả nhà cậu bị sốt thì có. 

             Đúng lúc này, Zado khom lưng nhanh chóng chạy vào, gương mặt trông vô cùng lo lắng. 

             “Anh Âu Dương, có cả một nhóm người đi tới...” 

             Vừa rồi khi cậu ta đi lấy nước, đã nghe thấy có tiếng bước chân đi tới, liền chạy lên đụn tuyết trông ra ngoài nhìn thấy một nhóm khoảng hai mươi người đang đi về phía bọn họ. 

             Âu Dương Ngọc Quân lập tức phấn khích nói: “Bọn họ là ai, dân du mục hay là ai?” 

             Nếu như là dân du mục, thì bọn họ có thể thoát ra được rồi. 

             Zado lắc đầu: “Không phải, bọn họ ăn mặc trông không giống dân du mục, có lẽ là người ngoài tới, tôi thấy bọn họ mang theo đủ loại thiết bị, còn có dao nữa...” 

             Zado nói một lèo, cùng lúc đó một tiếng hô lớn từ bên ngoài vọng vào, nghe giọng có vẻ rất vui mừng. 

             “Dập lửa, nấp đi...” 

             Âu Dương Ngọc Quân vội vàng lấy tuyết phủ lên đống lửa còn chưa lụi tắt hết, một luồng khói xanh bay lên, cậu ta liền lấy một mảnh vải phủ lên. 

             Làn khói trắng từ từ lan ra, nhưng do sự khúc xạ ánh sáng của tuyết cho nên sẽ không dễ bị phát hiện ra. 

             Bọn họ cẩn thận quan sát nhóm người đang đi tới, Âu Dương Ngọc Quân cầm chặt con dao trong tay, nhóm người này có vẻ không thân thiện gì. 

             “Lão Ngô, bảo mọi người nâng cao cảnh giác, chỗ này khả năng cao không chỉ có mình chúng ta thôi đâu, dù gì đây cũng là mộ phần của Vạn Tượng Pháp Vương...”, tên trưởng đoàn của nhóm người đó nói với người đứng bên cạnh. 

             Người được gọi là lão Ngô đó quay đầu lại hô lên một tiếng, tiếp đó là một loạt tiếng súng lên đạn vang lên, không ngờ những người lại mang theo cả súng. 

             Mấy người của nhóm Âu Dương Ngọc Quân trở nên nghiêm túc, thế nhưng trong mắt cũng không giấu được vẻ kinh ngạc, bọn họ có nghe tên cầm đầu đó nói cái gì mà Vạn Tượng Pháp Vương. 

             Pháp Vương là cách gọi tôn kính trong Phật giáo đối với Phật Bồ Tát, vì chỉ có những người đứng hàng trên cùng trong Phật pháp mới được gọi là Pháp Vương. 

             Kẻ đó nói đây là mộ phần của Pháp Vương, lẽ nào đây là bọn trộm mộ? 

             “Chúng ta có cần đi theo hay không?”, Long Linh khẽ nói. 

             “Đợi lát...”, Âu Dương Ngọc Quân đột nhiên nói, bởi vì có một người đàn ông đang đi về phía bên này. 

             Ba người bọn họ liền nâng cao cảnh giác, không biết có phải người này đã phát hiện ra bọn họ rồi hay không, thế nhưng động tác tiếp theo của người này lại khiến Long Linh đen mặt, vì tên này lại đi tới đây tháo thắt lưng. 

             Trông bộ dạng này chắc phải cỡ lớn, thần xui quỷ khiến thế nào lại tìm tới đúng vị trí của bọn họ. 

             “Suỵt...”, Âu Dương Ngọc Quân đặt tay lên miệng, nhẹ nhàng đi sang một bên, còn người đàn ông kia lúc này đã nhảy qua tảng đá đi về phía trước. 

             Long Linh và Zado xuất hiện trước mặt người đàn ông này, khiến hắn ta ngẩn người. 

eyJpdiI6ImZncVU4XC9YdTlFeGVaWWRZVHViSVlBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlNWaDE4TmpENDhJbHgzUWJFM2ZJWUF1VkZnR09aMFJMSGRxTGN5cWlrWk96S0xFd1k0eDM0Q1ZOTm81cCtjXC9tMnpPc2t4XC8rSE0yektWdEoxZXZkVlV4a1JScytOVlhDQ1RnOXRZZ04wbGZubFVDZlhjQUJLam1NYjVcL1lPMU9OcWw5NjJsa3NtVGlXMVVyRlpYRVFrcVc3RUdBdTZ0ZllqM0NwSXNsUVVcL1E9IiwibWFjIjoiYWQ2ZDRlYWRmYTYwOWI2MDVmMTQ3N2QzZjk5MjkzMDlkODUwYzgxZjY0ZTVlMGYzNjFhM2Q0YTllNDFkYzViMyJ9
eyJpdiI6IktcL0lTeWh6NFwveFAzSGVCTE5WT3M2Zz09IiwidmFsdWUiOiJqNXY3WG9Jc2pxUzkxcWVVTjZrXC83ZnpSOEVuaDVNWEV4OXBkenNVcUZzNEg2c1MwSHpqdnR3c0dqTDVwbStyeXpwa0VFcG1RSEJJSGlRbzhad0JGRWZDOFNZRzliXC9TOU1RNURHditUdVdmU1dScGU0XC92QmMzWis4NWVmenBSdDNKamNmYnUrQUN6dFJ3UXl2UGxsVEc5UFlZbkE2TW1QZDRUV1V6ZnR5TzhzMW1HQzJ1NERSUyswNXRSQThGM2FXU0lWUDBSakdKdUlZM1VYTEd1UlBRPT0iLCJtYWMiOiJjNjgyMTAwNjViMjQ0ZTQ2MWM1MjVkODhhNzZjYjRiNmUxNGRiZWJlMWQ2NGYzYjVkYmM1YjljYzdmYzM0MGM2In0=

             Người đàn ông này giật mình, đang định mở miệng, thì một bàn tay từ phía sau liền bịt chặt lấy miệng hắn ta: “Không được cử động, bằng không đâm chết mày!”

Advertisement
x