Sáng sớm, Hàn Tuyết dậy sớm, kham bố Phổ Đà đã chuẩn bị một đội gồm 21 người, tất cả đều đội mũ lạt ma, giống như kiểu đầu mào gà vậy.
Nhìn thấy những người này thì Hàn Tuyết cảm nhận được một khí thế vô cùng hung ác, không giống như cảm giác hiền hòa nhân hậu của những thầy tu khác, cô lập tức nhăn mày.
Chỉ là, cô cũng không hỏi nhiều, Phật giáo cũng có người luyện võ, chắc có lẽ là những thầy tu bảo vệ chùa.
Vì dù gì là đức phật thì cũng có những người mặt mày hung dữ.
“Thí chủ Hàn, Đức Tán, chúc mọi người thành công trở về, Tashi delek”, ngoài cổng chùa, Kham Bố Tông Thành tự mình ra tiễn bọn họ.
Lần này, Đức Tán Thượng Sư dẫn đoàn, một đám người ngồi vào trong 4 chiếc xe rồi đi về hướng núi tuyết.
Cùng lúc đó, giữa những ngọn núi phủ đầy tuyết trắng, Diệp Hạo đá vào người Linh Hồ Uyển Nhi đang ngủ say như chết bên cạnh, họ vô cùng may mắn, vậy mà lại tìm thấy một cái hang.
Mang lều dựng trong hang, ngủ một giấc vô cùng ngon lành.
“Đồ điên này, sao lại gọi tôi sớm thế...”, Linh Hồ Uyển Nhi mắng một tiếng, rồi từ trong túi ngủ của mình chui ra ngoài.
Bởi vì liên tục bị tập kích bất ngờ, lại thêm việc vết thương chưa hồi phục nên mới buồn ngủ hơn một chút.
“Chị gái à, đi quan trọng hơn, đừng có quên là chúng ta phải trở về trước khi đại hội võ lâm diễn ra, hơn nữa cô cũng cần mau chóng đột phá lên cảnh giới Tiểu Tông Sư đi”, Diệp Hạo nói một cách bất lực.
Theo như cách nói của Linh Hồ Uyển Nhi, mệnh số của hai người cũng gắn chặt với nhau rồi, nếu như Diệp Hạo đột phá thất bại thì cô ta cũng bị áp chế như thế, không thể nào đột phá lên được.
Chỉ là Diệp Hạo không thèm quan tâm đến vấn đề này, chế giễu cô ta học không tốt lại quay ra trách anh.
Diệp Hạo vốn không thích những gì mà thần số học thuyết Âm Dương, anh luôn cảm thấy nó giống như một sợi chỉ, một sợi chỉ thao túng số phận của con người.
Anh không muốn tương lai của mình, con đường mình sẽ đi, bị người khác thao túng một cách bí mật.
“Ôi,... không hay rồi, la bàn của chúng ta bị mất tác dụng rồi?”, Linh Hồ Uyển Nhi đột nhiên kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Chiếc la bàn trên tay cô ta lắc lư với tốc độ chóng mặt, không thể chỉ ra con đường chính xác.
Diệp Hạo cầm qua xem xét kỹ càng, sau đó lấy ra la bàn của chính mình, rồi mở điện thoại di động, trên đó cũng giống như vậy.
Sau khi cân nhắc một lúc, anh nói: "Tôi đi ra ngoài xem xét, có thể có từ trường trong hang động này".
Diệp Hạo mặc quần áo đi ra ngoài, chiếc la bàn vẫn như cũ, kim chỉ nam trên đó lắc lư điên cuồng.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời, sương mù xám xịt chưa tan, mặt trời chưa ló dạng, nhất thời khó phân biệt phương hướng.
Sau khi Diệp Hạo ở bên ngoài nhìn một lúc, anh xoay người đi vào và kể rõ mọi chuyện.
“Chúng ta sẽ bị lạc ở đây sao?”, Linh Hồ Uyển Nhi lo lắng hỏi, bị lạc trong vùng núi tuyết phủ kín chính là một vấn đề vô cùng nan giải.
"Tôi không biết, nhưng bây giờ chúng ta cũng mất phương hướng rồi. Những dấu chân chúng ta đi qua đêm qua đều bị san phẳng vì thế giờ chỉ có thể chọn một hướng và đi tiếp”.
“A...”, Linh Hồ Uyển Nhi hét lên một tiếng.
"Làm sao có thể như thế được... tôi còn chưa thành danh trong giới võ lâm, còn chưa dẫn dắt gia tộc Linh Hồ xuất hiện trên giang hồ lần nữa, thì làm sao mà chết được chứ”, Linh Hồ Uyển Nhi tức giận không thôi.
Diệp Hạo chẹp miệng, khinh thường nói: “Một giọt rượu cũng không uống, mà nói linh tinh lắm thế, bây giờ tôi đang rất nghi ngờ, không biết dẫn theo cô đi là quyết định đúng đắn hay không”.
“Cút, mấy cái này thì tính là gì, điều đáng hận nhất chính là phải chết cùng một chỗ với anh...”, Linh Hồ Uyển Nhi hét lên một tiếng rồi đột nhiên giơ chân đá về phía đầu Diệp Hạo.
“Đệt, cô bị rối loạn thần kinh à...”, Diệp Hạo kêu một tiếng rồi lập tức lùi lại phía sau.
Linh Hồ Uyển Nhi không tha, cô ta đá liên tục vào người Diệp Hạo, không ngừng lặp lại nếu không vì Diệp Hạo thì đã không rơi vào tình cảnh này.
Bây giờ cô ta tất nhiên không phải đối thủ của anh, lại cộng với vết thương trên người chưa khỏi, chưa đến 1 phút đã bị Diệp Hạo chế ngự lại.
Chỉ là tư thế của bọn họ quá mập mờ, Diệp Hạo dùng một tay bóp lấy eo cô, ấn chặt vào người mình, gần như không có kẽ hở, khiến Linh Hồ Uyển Nhi hoảng sợ không thôi.
Lập tức mở miệng kêu to: “Diệp Hạo, nếu như anh dám làm gì tôi thì tôi chắc chắn sẽ giết chết anh...”
Nhìn thấy ánh mắt tràn ngập lửa giận và sát ý của cô ta thì Diệp Hạo nhìn chằm chằm cô ta một lúc rồi đột nhiên cười nhạo: "Tôi trong mắt cô lại tệ như thế sao? Cô không muốn chết cùng tôi sao?”
Giọng nói anh khàn khàn, đột nhiên thay đổi như thế khiến cho Linh Hồ Uyển Nhi lập tức sững người lại.
Sau khi nói được một từ “Tôi” thì người cô ta run nhẹ một cái, rồi không biết nên nói như thế nào nữa.
Đột nhiên, trái tim đang yên bình của Linh Hồ Uyển Nhi dường như bị một hòn đá rơi xuống, cô ta như nhìn thấy được một nỗi buồn ẩn sau khuôn mặt tự ti của Diệp Hạo, cô ta cũng không biết là mình đang thương xót ai.
Khuôn mặt của hai người từ từ tiến lại gần nhau, trái tim Linh Hồ Uyển Nhi đập nhanh hơn, cô ta có thể cảm nhận được rõ ràng hơi thở tỏa ra từ trên người của Diệp Hạo, trên má hiện lên một vệt ửng hồng...
"Linh Hồ Uyển Nhi, sao cô lại lại nhắm mắt? Trên trán cô có cái gì đó rất bẩn, để tôi lấy xuống cho...”, giọng nói vui đùa đột nhiên vang lên, sau đó Diệp Hạo nhanh chóng nhảy ra ngoài.
“Diệp Hạo, tên khốn khiếp, Linh Hồ Uyển Nhi tôi không đội trời chung với anh...”
Từ phía sau truyền đến tiếng gầm giận dữ, Linh Hồ Uyển Nhi suýt nữa thì tức chết, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, tức giận và xấu hổ suýt nữa thì bùng nổ.
Mất mặt quá, xấu hổ quá, cô ta thế mà lại nhắm mắt, ngẩng đầu lên như đang chờ đón một nụ hôn vậy.
Một trận đánh ác liệt đã diễn ra, tất cả những bông tuyết trên hang động đều bị chấn động mà rơi hết xuống.
Qua một lúc lâu, sau khi Diệp Hạo liên tục cầu xin, Linh Hồ Uyển Nhi mới dừng lại, lúc này hai mắt Diệp Hạo thâm đen, giống như một con gấu trúc.
Chỉ là Linh Hồ Uyển Nhi vẫn vô cùng tức giận, khuôn mặt xinh đẹp đỏ ửng, ánh mắt như là có thể giết chết Diệp Hạo ngàn vạn lần.
“Nữ bạo chúa...”, Diệp Hạo rất tức giận nhưng cũng không dám nói ra, bây giờ Linh Hồ Uyển Nhi như là một ngọn núi lửa, chỉ đụng vào sẽ nổ tung.
“Tôi nói cho anh biết, chuyện vừa rồi anh phải quên đi cho tôi, còn nữa, tối nay anh ngủ bên ngoài, một mình tôi ngủ trong lều”, tức giận và xấu hổ nói hết câu, cô ta lập tức đeo túi lên rồi đi nhanh ra ngoài.
...
Bên kia đám người Âu Dương Ngọc Quân cũng dậy sớm, tối hôm qua cực kỳ nguy hiểm, dù sao bầy sói cũng rút lui, nhưng những rắc rối mới vẫn chưa được giải quyết.
Zado bị sốt, ban ngày cậu ta rơi xuống hố băng, tối đến lại bị sói cắn, thân nhiệt của Zado lúc này giống như một chiếc ấm đun nước vậy.
Bây giờ bọn họ không đi tiếp được nữa, Zado bị sốt thì đầu tiên phải hạ sốt, sau đó cần nghỉ ngơi, thứ ba là không thể để dính gió, tốt nhất là nên tìm một cái hang động.
Cái bếp nhỏ họ mang theo đã gần hết dầu nên phải để lại một ít để dùng trong trường hợp khẩn cấp.
“Long Linh, tôi thử đi xem có tìm được chút củi nào không, mọi người trốn ở đây trước đi”, Âu Dương Ngọc Quân tìm một ít củi, đun ít nước nóng, rồi nướng chút thịt sói.
“Mỗi khi đi được một đoạn thì tôi sẽ làm một đụn tuyết, sau đó rắc cái này lên để đánh dấu, tránh bị lạc đường”.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất