Trong phòng đọc kinh, Hàn Tuyết có chút kinh ngạc, vừa rồi cô chợt có cảm giác bất an lo lắng.
Giống như cảm thấy nhóm của Âu Dương Ngọc Quân đã gặp chuyện chẳng lành, cảm giác này rất chân thực, nhưng cô cũng không hiểu rõ tại sao mình lại cảm thấy như vậy.
Ở khu vực Tạng, cửa Phật là chốn vô cùng thần bí, theo ghi chép trong kinh phật, Phật Đà có thể cảm ứng được tâm linh của chúng sinh.
Đương nhiên đây cũng chỉ là truyền thuyết thần học, nhưng bọn họ lại luôn có thể cảm nhận được một vài thứ mà người bình thường không thể cảm nhận được.
Loại cảm ứng này vô cùng huyền bí.
Trông thấy Đức Tán Thượng Sư và kham bố Phổ Đà đi vào phòng đọc kinh, Hàn Tuyết vội vàng đứng dậy: “Đức Tán Thượng Sư, kham bố Phổ Đà...Tiểu Tuyết có việc muốn hỏi”.
“Ba người bạn của tôi bây giờ thế nào, bọn họ có gặp phải nguy hiểm nào không?”
Hàn Tuyết hỏi thẳng những vấn đề mà cô đang quan tâm nhất, nghe vậy Đức Tán Thượng Sư và kham bố Phổ Đà đều không giấu được sự kinh ngạc mà quay ra nhìn nhau.
Không ngờ, Hàn Tuyết lại có thể cảm nhận ra điều này, trong khi bọn họ phải dựa vào thuật chiêm tinh để suy luận, mới có thể đưa ra một vài phán đoán, còn Hàn Tuyết lại trực tiếp cảm nhận ra ngay.
Thế nhưng, điều này lại đúng ý nguyện của bọn họ, chứng tỏ nhóm của Âu Dương Ngọc Quân đã bị kẹt lại trong núi tuyết, nói không chừng còn đang phải đương đầu với mối nguy hiểm cực lớn.
Đã tới lúc bọn họ phải lên đường, chỉ thấy kham bố Phổ Đà nghiêm mặt lại nói: “Thí chủ Hàn, vừa rồi lạt ma Đốn Chu đã trở về, nói vì trong núi gặp trận bão tuyết, cho nên tất cả mọi người đã bị tách đoàn, cậu ấy chỉ tìm được hai vị lạt ma Thứ Nhân và Vân Đan...”
Trong lúc ông ta nói, cả ba vị lạt ma kia đều lần lượt đi vào, vẻ mặt lộ rõ sự đau khổ.
Hàn Tuyết như nghe sấm rền bên tai, gặp phải bão tuyết giữa vùng núi tuyết mênh mông là điều vô cùng nguy hiểm, nếu trở tay không kịp rất dễ bỏ mạng lại đó.
Cô không thể vì tìm quả Phật Tâm cho Diệp Phàm mà phải đánh đổi tính mạng của nhóm Âu Dương Ngọc Quân, không có quả Phật Tâm, Diệp Phàm vẫn sống tốt, chỉ có điều anh sẽ quên cô và quên tất cả mọi thứ.
Nhưng nếu như phải hy sinh tính mạng của nhóm Âu Dương Ngọc Quân, cô sẽ dằn vặt trách cứ mình cả đời.
“Thượng Sư, kham bố...có thể chỉ đường cho tôi không, tôi phải đi tìm bọn họ...”, Hàn Tuyết khẩn khoản cầu xin.
“Thí chủ Hàn, cô đừng lo lắng quá, lạt ma Tang Cát sẽ cùng bọn họ đi chuyến nữa, lạt ma Tang Cát rất thông thạo vùng núi tuyết này, việc bây giờ chúng ta có thể làm là cầu phúc cho bọn họ, giúp bọn họ tìm được đường đi đúng....”, kham bố Phổ Đà trịnh trọng nói.
Ông ta không nói cả bốn lạt ma cùng quay về, nếu nói như vậy sẽ khiến Hàn Tuyết nghi ngờ.
“Không được, tôi phải tự mình đi tìm”.
Hàn Tuyết lập tức lắc đầu: “Không phải kham bố đã nói tôi có thể tìm được quả Phật Tâm sao?”
“Vậy tôi sẽ đi, nói không chừng tôi vừa có thể tìm được bọn họ, lại vừa có thể tìm được quả Phật Tâm, tôi có thể đồng ý yêu cầu ở lại đây đọc kinh một năm của ông!”
Hàn Tuyết tỏ ra rất kiên định, cô nhất định phải đích thân đi tìm, bằng không lương tâm của sẽ cắn dứt không nguôi.
Cô sẵn sàng trả giá. Trước đó kham bố Phổ Đà ngỏ ý bảo cô quy y cửa phật trở thành tăng ni, nhưng cô đã kiên quyết từ chối.
Bởi vậy, kham bố Phổ Đà đành nhượng bộ một bước, đề nghị cô ở lại tụng kinh một năm, nhưng Hàn Tuyết cũng từ chối, và chỉ nói rằng nhiều nhất sẽ ở lại đây đọc kinh một tháng, coi như báo đáp ơn chỉ đường đi tìm quả Phật Tâm.
Hàn Tuyết tuy không tin chuyện Minh Vương Khổng Tước của Phật giáo đầu thai chuyển thế, nhưng từ thái độ của kham bố Phổ Đà cũng như các tăng lữ ở đây đối với cô cũng có thể thấy, cô dường như đã trở thành người rất quan trọng ở chùa Đạt Mẫu này.
Kham bố Phổ Đà tỏ vẻ từ bi, nhưng lại đang mở cờ trong bụng, vốn ông ta định khuyên Hàn Tuyết đủ điều để Hàn Tuyết đồng ý cùng các lạt ma đi tìm quả Phật Tâm.
Nhưng xem ra bây giờ không cần nữa, Hàn Tuyết lại tự yêu cầu đòi đi.
Thế nhưng vẫn còn một số việc phải làm, ông ta cùng Đức Tán Thượng Sư ra ngoài thương lượng một lát rồi mới quay lại.
“Thí chủ Hàn có thể làm như ý mình muốn, nhưng trên đường đi, tất cả đều phải nghe theo yêu cầu của chúng tôi, núi tuyết nguy hiểm không giống như những chỗ khác, Đức Tán Thượng Sư sẽ đi cùng cô!”, kham bố Phổ Đà nghiêm túc nói.
“A di đà phật, kham bố thiện tai!”, Hàn Tuyết hành lễ với bọn họ!
“Từ lúc mọi người xuất phát, tôi sẽ cùng tám mươi mốt vị tăng lữ cầu phúc cho mọi người, mong chuyện dữ hoá lành, soi đường cho mọi người!”
Bọn họ đã thương lượng xong, sáng sớm ngày mai xuất phát, còn bây giờ quay về phòng chuẩn bị đồ.
Trong đại điện, nhóm bốn người của lạt ma Đốn Chu đang xám hối trước Phật, vì hành vi nói dối của mình, người xuất gia không được nói những lời gian dối, nếu đã nói thì buộc phải xám hối lỗi lầm của mình.
Đức Tán Thượng Sư cùng kham bố Phổ Đà đang cùng nhau bàn bạc những việc cuối cùng, tuyệt đối không được để Hàn Tuyết đi tìm nhóm Âu Dương Ngọc Quân, và phải ưu tiên đi tìm quả Phật Tâm trước.
Có được quả Phật tâm thì có thể đánh thức kham bố Tông Thành, tới lúc đó sẽ giữ Hàn Tuyết lại trong chùa, với trình độ tu hành phật pháp của kham bố Tông Thành, việc hoá độ cho Hàn Tuyết trở thành tăng ni cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Càng quan trọng hơn là, bọn họ cũng muốn nhân cơ hội này để đưa chùa Đạt Mẫu trở thành ngôi chùa lớn thứ năm ở Bắc Tạng!
Trong núi tuyết rộng lớn, nhóm của Âu Dương Ngọc Quân đang phải đối mặt với nguy hiểm rất lớn, đó là bầy sói!
Áo bông của Âu Dương Ngọc Quân đã bị rách bươm, máu ướt đẫm quần áo, thậm chí những giọt máu tươi vẫn đang nhỏ xuống từ đầu ngón tay.
Vì nguồn thức ăn trong núi tuyết rất hiếm, cho nên sói Tạng vô cùng hung dữ, hơn nữa lại cơ thể bọn chúng cũng rất lớn.
Vừa rồi bọn họ đã gặp phải sự tấn công của một bầy sói, những con sói này rất thông minh, lại biết tổ chức bao vây tấn công và chiến đấu hỗ trợ.
Long Linh phải bảo vệ vật tư, không thể để bầy sói cướp đi, chỉ có Âu Dương Ngọc Quân cùng Zado đang chiến đấu với bầy sói, bởi vì bọn họ mặc quá dày cho nên không tiện khi di chuyển.
Cộng thêm bầy sói này quá hung dữ, cậu ta và Zado đều bị thương, song Zado lại bị thương nặng hơn cả, lúc này Long Linh đang băng bó cho Zado.
Không nằm ngoài dự đoán, Long Linh đang không tiếc lời mắng chửi bốn vị lạt ma cùng Đức Tán Thượng Sư và kham bố Phổ Đà, cô ta ghét cay ghét đắng đám người đó, có lẽ cả đời này cô ta cũng sẽ không có thiện cảm với những hoà thượng.
Nhưng cô ta càng lo lắng hơn cho Hàn Tuyết, bốn vị lạt ma kia đã bỏ bọn họ lại trong núi tuyết, và cô ta biết rõ bọn họ cố ý dẫn các cô tới đây.
Đưa các cô ra ngoài rồi thì sẽ tìm cách giữ Hàn Tuyết ở lại trong chùa, tất cả mọi chuyện đều đã được lên kế hoạch từ trước.
Bây giờ chỉ còn lại mình Hàn Tuyết đơn độc trong chùa, một người phụ nữ yếu đuối sẽ dễ bị bọn họ sắp đặt.
“Cẩn thận, bầy sói lại tới rồi...”, Âu Dương Ngọc Quân hô lên một tiếng, bầy sói vừa tấn công bọn họ lúc này lại quay lại.
Lần này ít nhất cũng phải có tới hai mươi con sói, đây là một con số đáng sợ, khắp nơi đều là những cặp mắt xanh rì, nhìn chằm chằm về phía bọn họ.
Bọn họ lại không mang theo súng, Âu Dương Ngọc Quân nắm chặt con dao vẫn chưa khô máu sói.
Trong núi tuyết, khắp nơi đều là sói, Âu Dương Ngọc Quân một mình chiến đấu cùng bầy sói.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất