Âu Dương Ngọc Quân đã lên kế hoạch từ lâu, bánh vừng có màu sẫm hơn, có thể rắc trực tiếp lên tuyết, nhưng có thể bị gió thổi bay. 

             Tốt nhất là nên gom lại thành một đụn tuyết rồi đặt một miếng bánh vừng lên trên, sao cho thật bắt mắt và không bị bay. 

             “Vậy được, anh nhớ chú ý an toàn...” 

             Không có cách nào nữa, bây giờ Zado đã ở trong trạng thái hôn mê rồi, họ cũng chỉ mang theo một chút thuốc thường dùng. 

             May thay, ở vị trí mà họ đang đứng, có một số tảng đá có thể cản gió, hơn nữa vị trí này cũng được ẩn nấp khá kĩ. 

             “Cũng không biết Hàn Tuyết thế nào rồi...”, Long Linh ngồi xuống rồi bắt đầu nghĩ ngợi linh tinh, nếu mà Hàn Tuyết thực sự xảy ra chuyện gì thì nếu như họ có thể bình an rời khỏi đây, cô thề nhất định sẽ san phẳng chùa Đạt Mẫu. 

             Hai người Kham Bố Phổ Đà và Đức Tán Thượng Sư cũng phải chết với cô ta, cô ta chắc chắn sẽ không tha cho họ, là cháu gái của Hắc Long, ai dám đối xử với cô ta như thế này? 

             Khi cô ta vẫn còn đang suy nghĩ thì Hàn Tuyết và đoàn xe của cô đã đến gần những ngọn núi tuyết, Đức Tán Thượng Sư thật sự không lừa đám Âu Dương Ngọc Quân và Diệp Hạo. 

             Lối vào giống nhau, sau khi đoàn xe dừng lại, họ nhìn thấy hai chiếc xe địa hình cỡ lớn đang đỗ sát nhau bên đường. 

             “Xe của Ngọc Quân...” 

             Sau khi Hàn Tuyết xuống xe thì nhìn thấy chiếc xe của Âu Dương Ngọc Quân, cô thấy vô cùng vui mừng, những người này đều rất quen thuộc với núi tuyết cho nên cô tin chắc rằng có thể tìm được bọn họ. 

             Sau đó, cô nhìn sang một chiếc xe khác, chính là xe của Diệp Hạo, nhưng kí hiệu bên trên lại cho thấy là xe ở Tỉnh Hồ, cô nhìn vài lần rồi không nghĩ ngợi nhiều mà quay lại đội ngũ. 

             “Thí chủ Hàn, nhớ là sau khi đi vào, tất cả đều phải làm theo yêu cầu của chúng tôi, đừng có hành động một mình”, Đức Tán Thượng Sư không yên tâm, lại dặn dò. 

             Sau đó, nhóm người bắt đầu đi vào núi tuyết hùng vĩ, cũng đi qua cây cầu đá rộng chưa đầy hai mét. 

             ... 

             Trong núi tuyết, Zado sốt cao đến mức hôn mê, thậm chí còn bắt đầu nói mớ, Long Linh ở bên cạnh lo lắng không thôi. 

             Nhưng trong này không có tín hiệu, nói chuyện cũng phải gào lên, chiếc máy tín hiệu thu nhỏ mà cô ta để lại cho Hàn Tuyết sẽ không có tác dụng, nếu không cô ta sớm thông báo cho Hàn Tuyết là phải cẩn thận với Kham Bố Phổ Đà và Đức Tán Thượng Sư. 

             Long Linh thỉnh thoảng lại đút cho Zado một chút nước để khi cậu ta sốt cao, cơ thể sẽ không xuất hiện tình trạng mất nước.  

             Thời gian trôi qua, phải hơn một giờ sau Âu Dương Ngọc Quân mới trở lại. 

             "Đi, tôi tìm thấy một cái hang ở đằng kia, một cái hang rất lớn..." 

             Giọng nói Âu Dương Ngọc Quân đầy bất ngờ, trời không tuyệt đường người, cậu ta không chỉ phát hiện ra hang động, mà bên cạnh động đó còn có một con sông trong vắt, còn có cá bơi lội. 

             Họ thu dọn đồ đạc, Âu Dương Ngọc Quân cõng Zado trên lưng, sau khi đi bộ hơn bốn mươi phút thì một chiếc hang động khổng lồ xuất hiện trước mắt họ. 

             Cửa hang rất lớn, bên trong có cây cối, có sông, Long Linh hét lên mấy tiếng vì phấn khích. 

             Có được hang động này, lại có nước, có đồ ăn, thì họ có thể sống trong một thời gian dài, và sẽ đủ thời gian để tìm được đường ra. 

             Chỉ có một điều duy nhất khiến họ vẫn lo lắng không yên chính là Hàn Tuyết vẫn còn ở trong chùa. 

             Dù vậy, họ cũng không nới lỏng cảnh giác, tìm một góc tương đối khuất trong hang, dựng lều. 

             Sau đó, lại nhặt vài cành cây, dựng một cái vỉ nướng, ở bên sông rửa sạch những chiếc chân sói mà họ đã mang đến, và đặt chúng lên trên để bắt đầu nướng. 

             Hai đống lửa bùng lên, một bên để nướng thịt, một bên để đun nước, Zado được cho uống một ít nước nóng thì dần dần tỉnh dậy sau trạng thái hôn mê. 

             “Anh Âu Dương, chị Long Linh,...” 

             “Cuối cùng em cũng tỉnh rồi, nếu còn không tỉnh thì chỉ có nước lên gặp Phật tổ thôi”, Long Linh trêu ghẹo nói. 

             Zado vò đầu, xấu hổ cười: “Làm liên lụy đến hai người rồi, em đúng là phế vật...” 

             Rõ ràng cậu ta là người quen thuộc với Bắc Tây Tạng, nhưng không ngờ sau khi đến đây thì lại phải khiến đám người Âu Dương Ngọc Quân lần lượt chăm sóc, điều này khiến cậu ta vô cùng xấu hổ. 

             “Nói linh tinh cái gì thế”. 

             Âu Dương Ngọc Quân cười rồi mắng một tiếng, sau đó chỉ vào chiếc chân sói đang được nướng: “Thịt sắp được rồi, chuẩn bị ăn thôi...” 

             Tuy rằng không có gia vị gì, nhưng đối với 3 người mấy ngày liên tục phải ăn lương khô thì chân sói này vẫn là thơm nức mũi. 

             ... 

             Thành phố Cảng, dưới chân tòa nhà Công Nghệ Tuyết Phàm, Hàn Tại Dần và Hàn Húc Đông đã đến đây sau khi hoàn tất các thủ tục bàn giao, 80% cổ phần của tập đoàn Thiên Bảo của nhà họ Hàn chính thức thuộc về Hàn Tại Dần. 

             Trong số 20% còn lại, một phần được thế chấp cho ngân hàng, một phần do những người khác trong gia đình nhà họ Hàn nắm giữ. 

             Tóm lại, Tập đoàn Thiên Bảo mà Hàn Thiên Bảo dành cả cuộc đời gây dựng, cuối cùng đã về tay Hàn Tại Dần. 

             Hàn Húc Đông không cam lòng, nhưng điều quan trọng là phải đưa Hàn Bách Hào ra tù trước. 

             “Tại Dần, tất cả đều phải nhờ cậy vào chú rồi, tương lai cháu trai của chú giao cho chú”, Hàn Húc Đông nắm tay Hàn Tại Dần, nước mắt nước mũi giàn giụa nói. 

             “Anh cả, em sẽ cố gắng, chủ yếu là do Hàn Tuyết không ở đây, haizz...”, Hàn Tại Dần không dám bảo đảm, dù sao cũng là một trăm triệu tệ. 

             Trong văn phòng của chủ tịch Công Nghệ Tuyết Phàm, Vu Hân Tuệ đang làm việc thì có tiếng gõ cửa vang lên. 

             “Mời vào”. 

             Cửa bị đẩy ra, Hàn Tại Dần bước vào, ông ta là bố của Hàn Tuyết, đi vào trong công ty cũng không cần thông báo, không ít nhân viên đều nhận ra ông ta. 

             “Chú Hàn, chào chú...”, nhìn thấy Hàn Tại Dần thì Vu Hân Tuệ lập tức đứng lên, cô ta vẫn rất kính trọng ông ta. 

             Chuyện hồi đó, cô ta cũng biết một chút, khi Lưu Tú Cầm và Lâm Thanh Đế cấu kết với nhau để muốn hãm hại Diệp Phàm thì Hàn Tại Dần cũng đã giúp đỡ Diệp Phàm rất nhiều. 

             “Cô Vu, Hàn Tuyết dứt áo bỏ đi, khiến cho cháu phải vất vả rồi, đúng là có lỗi quá..”, Hàn Tại Dần xin lỗi. 

             Vu Hân Tuệ cười: “Không vất vả đâu, nếu không có Hàn Tuyết thì làm sao để có được cháu ngày hôm nay, đây cũng chính là do Hàn Tuyết tin tưởng cháu,...” 

             “Chú Hàn uống trà đi, cứ gọi cháu Tiểu Vu là được rồi,...” 

             Hai người nói chuyện mấy câu rồi Hàn Tại Dần vào luôn vấn đề chính: “Tiểu Vu, chú có chuyện muốn nhờ công ty giúp đỡ, cũng có thể nói là giúp nhà họ Hàn, cháu thấy có được không?” 

             Ánh mắt Vu Hận Tuệ lóe lên một cái, cô ta biết cuối cùng cũng vào vấn đề chính. 

             Nên cười nói: “Chú Hàn muốn giúp đỡ cái gì?” 

             “Cháu có thể giúp đỡ chú trong phạm vi năng lực của mình, nhưng nếu như vượt quá khả năng thì cũng không thể làm gì được”. 

             “Không, cháu có thể giúp được”. 

             Hàn Tại Dần đặt chén trà xuống rồi hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: “Chú cần 100 triệu tệ, Tiểu Vu, cháu có thể đưa cho chú không?” 

             100 triệu tệ? 

             Vu Hân Tuệ giật mình, mấy hôm trước Hàn Húc Đông nói muốn tìm Hàn Tuyết để vay tiền, sau đó hai người không thống nhất được ý kiến, bị Hàn Tuyết đuổi ra ngoài, cho nên vay bao nhiêu tiền cô ta cũng không biết. 

eyJpdiI6InBaU3k4eTB1REk4VENcL1ZvMmpId2hBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjBBZUdtMDRCNmVnN1ZVN2dleERDQWpKM1dENU5WOFwvTGdLVU5wWCs1M1wvYXpOaUdCYXc4d1BKQThyRDRPdnozYWhNWDVFdEc4RThlNDYzRlBOMDFoOWo5OVN2UG40TzRnV2VMMUNvZlhTbzhpNEQybmhKa012UGgrYXlJd0hkdXFHSHNFNFkwdVpFNWpjWmoyTldndmpZYml5QzV3SEgycDVDZXhzVXB5ZTdFNmRLNW8xVHlSTXpkdXNjc29iSmx0RFRKaUpMQ0w5bmxRZCt4TitlOFZMa1lkT2ozS3pzUVdpdDg0a29mUk1ZNTNvTTY3N0d1RitUZ211YzRNTlNKY0Z1RjFkcFBsNVA5d0ZtU2FEdXp0b1RJcUtQRU9vUk5WQldrckJzU0dxalNjRGIyOWJ5ZzF2Yyt2MUg4cGdtYlwvYmgyQ0NtbG1RYnVrdGtRZjV3RVwvaEE9PSIsIm1hYyI6IjI5ZjM4YWU1Yjc2ODRmZGFlMWZkN2Y0MTJkMTE4ZDgzNmNmNjEyMzk1NGY4ZjViODQ5YTIwNDFhZDhjZjJhYmUifQ==
eyJpdiI6IjJDNGZBd05nU3RzQ0RxWkhQMGRlemc9PSIsInZhbHVlIjoiYkZIKzNCNGpRT2xvMkQwaUVZaUlMekQzUjk4a0dzOXNzbHpCZEx3enRLVGhEVFhLb1BFbnVZcUtNeDZsaXVnb3Zoek44dlwvYkd6YzdXSnMzbWdteG1qd251TEpScXMxdWdpMk03TmU3XC9ET0p1V0llbmh6NEgwWEF4eXdNcksxcSswS3FuU0lTZXk1OUczQ2VVYVJza2UxbmExaDRpS0tIUHp5XC9qUEljYXJpc0h4d2IxbDdxcTd2ME11VnlBUjhNeGw1R1VhcGVzTHgrSFM5dXdtWW5pc3N2VHlKbE1GeUxJd3VFMFFFMWFXdVFsT3Y5YW95dytlazRjeklobTdYaUpQYkptK3YwcHd1SncrelUzaTlzS3lUZW5YOUNwNjQ5ZjJ5QWtpOEs4TFc2RUN3RUlnbEgrTGpNWXpueEVNcFFcLzI3bWFIS3lZRnluS0wrN0htQWVEaEhTQTJGUGdqXC85aU9QVkNSYTErXC9BOEZGV0dxNVlOMWZXS1lBZEtFem9Qb3k3ZnR2eDZ4RHQ1cU9aKzhacHVcL3B1cGlcL1BPbnhwMjJNNk56UHoxXC9YUEhUYUJUNEN4SU12TGpvTlwvYUxJMXR5OGhoR2txdkkwZE1BWk9NTHU2aktnPT0iLCJtYWMiOiJkMmUwZTc3NjBhZTlhMDQ5ODQyMTg3ZmIyYmZiY2Q3MDkzZmExMGFhNjEzZjNkY2E0YmUyNjliMzJiMDI4OWU4In0=

             “Tiểu Vu, chú biết 100 triệu tệ là con số lớn, nhưng đối với công ty mà nói thì chắc cũng chi ra được, đúng không?”

Advertisement
x