Nước hồ lạnh thấu xương, trong khoảnh khắc nhảy vào, Âu Dương Ngọc Quân có xu hướng bị chuột rút.
Long Linh nắm chắc sợi dây thừng với vẻ mặt vô cùng căng thẳng nhìn xuống trong hồ nước, Zado đã chìm xuống, không còn cách nào khác vì trang bị trên người cậu ta quá nặng, sau khi thấm nước, trọng lượng dường như tăng gấp đôi.
Điều càng khiến Âu Dương Ngọc Quân lo lắng hơn chính là Zado không biết bơi, trước giờ chưa từng học bơi, trong sự sợ hãi, Zado càng vùng vẫy thì sẽ càng chìm xuống nhanh.
Khoảng cách tám chín mét nhìn thì gần, nhưng Âu Dương Ngọc Quân còn phải né tránh những khối băng vỡ, phòng ngừa bản thân bị cắt trúng bị thương, một khi bị thương thì phiền phức càng lớn.
Khi cậu ta bơi đến bên cạnh Zado, động tác vùng vẫy của Zado đã yếu hơn rất nhiều, trước tiên, Âu Dương Ngọc Quân tháo các trang bị trên người Zado xuống.
Sau đó lại nâng cậu ta lên, bởi vì tất cả quần áo bông của cậu ta đều bị thấm nước, trọng lượng quá nặng làm cho cánh tay của Âu Dương Ngọc Quân đều nổi gân xanh cả lên.
"Long Linh, kéo dây về, nhanh lên...". Trên mặt nước, Âu Dương Ngọc Quân hét lên, Long Linh bắt đầu ra sức kéo dây thừng về.
Dùng hết sức ba bò chín trâu, cuối cùng Long Linh cũng kéo được hai người từ trong hồ nước lên. Sau khi lên bờ, lúc này Âu Dương Ngọc Quân lạnh đến phát run, nhưng cậu ta không quan tâm những vấn đề đó.
Cậu ta nhanh chóng cởi bỏ quần áo của Zado, chỉ để lại một chiếc quần đùi, sau đó nhanh chóng ấn lên ngực Zado, tiến hành cấp cứu.
"Long Linh, lấy quần áo bông của tôi ra, chuẩn bị cho cậu ta thay!”
Lúc đi ra, vì không biết phải tìm trong bao lâu nên bọn họ đều mang theo hai bộ quần áo để tắm rửa rồi thay.
Ấn một hồi, Âu Dương Ngọc Quân nhặt một lượng lớn tuyết rải lên trên người Zado, nhanh chóng xoa bóp.
Người bị đông lạnh không thể dùng nước ấm, đương nhiên hiện giờ bọn họ cũng không có, dùng tuyết chà xát lên cơ thể là một trong những cách tốt nhất để tăng tốc độ lưu thông máu.
"Khụ khụ khụ..."
Zado đột nhiên kho khan lên, nước bị sặc trong phổi được cậu ta nôn ra, cơ thể bắt đầu run lên, điều này cho thấy máu đã bắt đầu lưu thông.
"Chết tiệt, thằng nhóc nhà cậu, làm tôi sợ muốn chết…”, Âu Dương Ngọc Quân đấm nhẹ lên ngực cậu ta, vừa rồi Âu Dương Ngọc Quân thật sự là sợ muốn chết!
"Anh Âu Dương, chị Long Linh, cám ơn hai người đã cứu em…”, Zado đứng dậy, không quan tâm đến cái giá lạnh, cậu ta quỳ xuống trước hai ngươi Âu Dương Ngọc Quân, có điều lại được Âu Dương Ngọc Quân kéo lên.
"Mau mặc quần áo vào đi, muốn làm cái quái gì thế, nhanh lên...", Âu Dương Ngọc Quân nhét quần áo vào trong lòng Zado.
Zado lạnh run cầm cập, cười hihi nhanh chóng mặc quần áo vào.
"Hắt xì...", một luồng gió thổi qua, Âu Dương Ngọc Quân rùng mình một cái, nhanh chóng mặc quần áo của mình vào.
“Anh Âu Dương, những món đồ đó mất rồi, chúng ta phải làm sao đây?”, Zado chỉ vào chiếc ba lô của mình trong hồ nước.
Trong ba lô của Zado hầu hết đều là thức ăn của bọn họ, đa số là thịt nguội, ba lô mất là một mối nguy rất lớn đối với bọn họ.
"Còn có thể làm gì nữa, vứt đi không cần…”, Âu Dương Ngọc Quân bực bội, nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng cậu ta cũng đau lòng vô cùng.
Ngay sau đó, Âu Dương Ngọc Quân trầm giọng nói: "Tiếp theo, khi đi đường chúng ta nhất định phải cẩn thận, gặp phải khu đất trống trải thì phải cẩn thận dưới chân, tốt nhất phải gạt tuyết đọng xem thử trước…”
"Đều do đám hòa thượng đáng chết kia, bỏ chúng ta ở chỗ này, nếu chết ở đây, đến một người ở bên ngoài cũng sẽ không biết…”, Long Linh bực tức lại bắt đầu mở miệng mắng chửi, vô cùng căm hận đối với bốn lạt ma kia và Tán Đức Thượng Sư.
"Đi thôi, trời vô cùng âm u, gió lớn lại nổi lên rồi! Ở đây quá trống trải, chúng ta phải nhanh chóng tìm một nơi để tránh gió, tốt nhất là tìm được một hang động!"
So với Long Linh hung dữ mắng chửi, Âu Dương Ngọc Quân bình tĩnh hơn, hiện tại việc quan trọng nhất chính là tìm một chỗ trú vào ban đêm.
Bằng không, nếu buổi tối có trận bão tuyết thì đối với bọn họ, "hàng tấn" rắc rối sẽ kéo tới.
Nhưng mà bọn họ không hề biết, ở bên kia một ngọn núi cách đây vài dặm, có một nhóm người cũng đến đây, những người này được trang bị hoàn mỹ, có người Hoa Hạ, cũng có người nước ngoài.
Đoàn người này nói nhiều ngôn ngữ khác nhau, đang tiến vào trong núi tuyết này, hình như một đội săn kho báu.
....
Bên kia, Diệp Hạo và Linh Hồ Uyển Nhi dừng xe, Diệp Hạo hơi nhíu mày, trước mặt bọn họ không xa cũng có một chiếc xe địa hình.
Trên xe địa hình tích tụ một lớp tuyết dày, nhưng biển số xe vẫn hiện rõ, không phải xe bản địa.
Anh rất tò mò, một nơi hẻo lánh như thế này cũng có người đến?
“Thí chủ, chúng tôi chỉ có thể chỉ dẫn đến đây, con đường phía trước cần các vị tự mình tìm lấy!”, ở trong xe, vị lạt ma ngồi ở ghế phó lái nói với đám người Diệp Hạo.
“Đại sư, trong núi tuyết này mà còn có người dân sinh sống sao?”, Diệp Hạo hoài nghi hỏi.
"Trước đây có, hiện tại có hay không thì chúng tôi cũng không rõ, bởi vì trong núi tuyết rất nguy hiểm, trụ trì không cho chúng tôi đến nơi như thế”, lạt ma ngược lại rất thành thật, trực tiếp đề cập đến nơi này có nguy hiểm.
Chỉ là Diệp Hạo tỏ vẻ đã hiểu rõ, trong núi tuyết này, nếu nói không có nguy hiểm thì đó là chuyện không thể nào.
“Thí chủ, chúc các vị may mắn!”, vị lạt ma nói xong liền đẩy cửa xuống xe, phía sau còn có một chiếc xe tải, là xe của chùa, bọn họ phải nhanh chóng quay trở lại.
Diệp Hạo lái xe đi tới sát phía sau chiếc xe phía trước, nói: "Tôi đi xem chiếc kia xe, sao lại dừng ở chỗ này."
Trước khi bước vào núi tuyết, anh phải cố gắng tìm hiểu càng nhiều thông tin càng tốt.
Diệp Hạo chạy xuống, nhảy đến bên cạnh chiếc xe địa hình, lấy tay lau tuyết trên cửa sổ, ghé vào kính xe cẩn thận nhìn vào trong.
"Bánh mè?"
Diệp Hạo ngạc nhiên hô lên, Linh Hồ Uyển Nhi vừa xuống xe chạy lại hỏi: "Bánh mè gì?"
"Nhìn xem, trên hộp này viết chữ Bánh mè, là đặc sản của thành phố Cảng…”
Bánh mè là món ăn vặt nổi tiếng nhất ở thành phố Cảng, có màu vàng óng, hạt thầu dầu căng mọng, bên trong có nhân nho, nhân óc chó và các thứ khác, vị thanh, béo ngọt vừa miệng.
Rất nhiều người đến thành phố Cảng, hầu hết đều thích xem món này, là đặc sản để mang tặng bạn bè, Diệp Hạo ở thành phố Cảng cũng rất thích món này.
Hơn nữa lúc anh sống ở nhà Miêu Kiến Hoa, Tiểu Liên làm món bánh mè này không chỉ một lần, hương thơm làm người yêu thích, vô cùng ngon miệng.
Tuy nhiên, sao ở một nơi xa xôi như vậy làm sao có bánh mè ở thành phố Cảng, mặc dù bánh mè rất nổi tiếng ở thành phố Cảng, nhưng anh không nghĩ nó lại nổi tiếng ở miền bắc Tây Tạng này.
Diệp Hạo chạy tới trước xe dọn tuyết, trên xe lộ ra biển số: Vân A011688.
"Biển số xe của thành phố Côn, tỉnh Vân...", Diệp Hạo lẩm bẩm.
Đó không phải là giấy phép của địa phương, mặc dù tỉnh Vân có không ít người ở Tây Tạng, nhưng có người chạy đến nơi hẻo lánh như thế này vẫn khiến anh có chút hoài nghi.
Bởi vì, theo lời lạt ma, về cơ bản, nơi đây xem như vùng đất không người.
“Diệp Hạo, mau đến xem đây là cái gì?”, Linh Hồ Uyển Nhi ở đó hét lên.
"Đây như là do tôi thiết kế...", Diệp Hạo tự lẩm bẩm.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất