“Diệp Hạo, anh nói cái gì?”, thấy anh tự lẩm bẩm nói, Linh Hồ Uyển Nhi vội hỏi lại.
Diệp Hạo cũng không thèm để ý tới cô ta, càng ngày càng có nhiều thứ xuất hiện trong đầu anh, đột nhiên Diệp Hạo ôm đầu hét lớn, anh thấy đầu đau dữ dội, giống như muốn vỡ tung ra.
Linh Hồ Uyển Nhi bị doạ sợ, vội bắt anh lại hỏi đã xảy ra chuyện gì, Diệp Hạo hét lên: “Chỉ thiếu một chút nữa thôi, chỉ thiếu một chút nữa thôi...”
Sau một hồi gào thét, Diệp Hạo mới bình tĩnh trở lại, nhưng rồi lại không can tâm mà lại thở dài một tiếng.
“Anh làm sao vậy hả? Phát điên phát khùng gì chứ?”, sắp đi vào trong núi mà giờ Diệp Hạo lại thành ra thế này khiến cô ta có chút lo lắng.
Diệp Hạo bình tĩnh lại, nói: “Vừa rồi tôi đã khôi phục lại được một phần ký ức, logo này có lẽ là do tôi thiết kế, dựa trên hình mẫu của đỉnh Everest, còn có sông băng của Nam Cực, thậm chí ngay cả Công Nghệ Tuyết Phàm này cũng có liên quan đến tôi, hình như đó là công ty của tôi, còn cả dung dịch dưỡng thể này cũng liên quan đến tôi thì phải...”
Linh Hồ Uyển Nhi vô cùng kinh ngạc, hỏi lại: “Anh khôi phục được trí nhớ rồi hả? Vậy anh có nhớ ra ai không?”
“Không!”
Diệp Hạo thở dài một tiếng không can tâm: “Có một vài hình ảnh mờ nhoè, nhưng vừa rồi, cơn đau đầu dữ dội đã khiến tất cả mọi thứ biến mất”.
“Thế nhưng tôi có thể đảm bảo thứ này có liên quan đến tôi, mà có thể là do tôi làm ra chúng!”, Diệp Hạo kiên định nói.
“Vậy chúng ta?”
“Mở nó ra!”, Diệp Hạo nói, rồi lục tìm dụng cụ, định thử tháo tung cánh cửa ra.
Thế nhưng, đây là chiếc xe việt dã tốt nhất và đã được cải thiện lại, tốn công tốn sức cũng không mở ra được.
Đúng lúc này, Linh Hồ Uyển Nhi lấy ra một con dao, khoét một lỗ trên cửa kính.
“Cô chơi lớn thế”, Diệp Hạo cạn lời, thế nhưng cửa xe đã được mở.
Vào trong xe, hai người liền lật tung đồ một lượt, và bọn họ có thể xác nhận một điều, người lái chiếc xe này, là người vượt cả nghìn cây số từ thành phố Cảng đến, tuy biển số xe không phải là biển số xe của thành phố Cảng.
Diệp Hạo chìm vào trong dòng suy nghĩ, nếu như chủ nhân của chiếc xe này từ thành phố Cảng tới, vậy đó là ai?
Trong lúc đắn đo suy nghĩ, não anh lại hiện lên những đoạn hình ảnh vụn vặt, thế nhưng rất nhanh sau đó anh liền lắc đầu, chuyện này không thể nào xảy ra được, một vài người bình thường làm sao có thể biết sự tồn tại của quả Phật Tâm.
“Tôi sẽ lái xe về phía trước chặn cửa xe hắn ta lại”.
Diệp Hạo nói một câu, khởi động xe của mình đi tới bên cạnh chiếc xe đó để che đi vết kính vỡ, rồi lại tìm một vài thứ che vết thủng đó lại.
Sau khi làm xong tất cả mọi việc, hai người khoác ba lô đi vào phía bên trong.
Khi đi qua một cây cầu đá chỉ vừa hai người đi, Diệp Hạo liền hiểu, tại sao lạt ma nói xe của bọn họ không thể đi vào được mà phải xuống đi bộ.
Bên trong núi tuyết, khí hậu thay đổi liên tục, khi bọn họ vừa đi vào, gió chưa lớn lắm, đi thêm một đoạn nữa lại thấy tuyết rơi, gió cũng lớn hơn.
Nhìn trời, Diệp Hạo cười nói: “Chúng ta phải nhanh chóng tìm nơi tránh gió, bằng không tối sẽ có một trận gió tuyết ập tới, phải ở trần mà chạy”.
“Cút, không nói được lời nào nên hồn!”, Linh Hồ Uyển Nhi bực mình trợn mắt nhìn.
...
Ở ngoài vạn dặm, tại huyện Long Sơn Miêu Cương trời đang lất phất mưa, khiến lòng người cảm thấy có chút lạnh lẽo.
Tại một ngọn núi lớn của huyện Long Sơn, Lâm Thanh Đế đang chuẩn bị lần uống độc thứ ba, lần thứ hai hắn ta dùng tới máu của ba tên vệ sĩ, tu luyện trong cả chín ngày, và mới vừa từ trong vại đá luyện độc bước ra.
Chín ngày này hắn ta chịu đủ mọi đau đớn, dày vò.
Thế nhưng, hắn ta đã vượt qua được, bây giờ hắn ta không giống như trước, cả máu thậm chí cả nước bọt cũng đều chứa độc.
Ngón tay cũng biến thành màu đen đỏ vô cùng kỳ quái, bên trong chứa đầy độc tố, còn hai chân của hắn ta đã có thể giống với người bình thường đứng lên đi lại.
“Đồ đệ đã chuẩn bị xong chưa?”, Hoa Bà Bà ôm một bọc vải hoa đi ra, Lâm Thanh Đế phát ra tiếng cười khàn khàn.
Đưa tay ra nhận lấy vật mà Hoa Bà Bà ôm trong lòng, hoá ra lại mà một đứa bé gái, Lâm Thanh Đế dùng ngón tay khẽ chọc vào đứa bé.
Đứa bé liền nhoẻ miệng cười tươi, chứ không hề sợ Lâm Thanh Đế, thấy vậy hắn ta chơi đùa cùng đứa bé một lúc, rồi ngẩng đầu nhìn Hoa Bà Bà: “Bà Bà, nhất định phải dùng đứa bé này sao?”
“Làm sao? Không nỡ xuống tay, hay không ra tay được?”, Hoa Bà Bà lãnh đạm nói.
“Không phải, tôi chỉ là lo thuốc dẫn này không đủ”.
“Ha ha, đương nhiên là đủ, đứa bé này sinh ra vào ngày âm giờ âm, Bà Bà phải tìm mãi đấy...”, Hoa Bà Bà chơi đùa cùng đứa trẻ một lúc, đứa trẻ liền phát ra những tiếng ậm ẹ.
Gương mặt Lâm Thanh Đế liền lộ ra vẻ tàn nhẫn, chạm vào cằm đứa bé: “Bé con ngoan, có xuống âm phủ muốn trách thì trách Diệp Phàm ấy, vì hắn ta nên tao mới thành ra như thế này...”
Lâm Thanh Đế ôm đứa bé vào trong phòng, rất nhanh sau đó liền truyền ra những tiếng khóc chói tai, và tiếng cười độc ác của Lâm Thanh Đế.
Hắn ta bây giờ đã không còn là con người nữa rồi, mà giống dã thú thì đúng hơn.
“Diệp Phàm, đợi đấy, tao tin mày chưa chết, còn cả nhà họ Diệp nữa, tao sẽ phải giệt sạch cả nhà chúng mày, để chúng mày nếm mùi đau khổ tột cùng...”
Vừa dứt lời, Lâm Thanh Đế liền nhảy vào trong vại đá, tiếp sau đó những âm thanh thảm thiết vang ra.
Hoa Bà Bà ở bên ngoài tiếp tục thêu nốt hoa bỉ ngạn màu máu.
...
Thành phố Cảng, trong căn biệt thự số một, đèn vẫn còn sáng.
Chuyến đi du lịch bằng xe đạp của Hàn Tại Dần đã kết thúc, ông ta trở về nhà cũng đã được mấy ngày, nhưng vẫn chưa gặp được Hàn Tuyết, gọi điện nhưng máy ngoài vùng phủ sóng.
Vu Hân Tuệ nói Hàn Tuyết ra nước ngoài thương thảo chuyện làm ăn, nhưng ông ta không tin, cho dù là ra nước ngoài, thì cũng không thể nào không gọi được.
Thế nhưng, có chuyện còn phiền phức hơn cả việc này chính là người của nhà họ Hàn tới tìm, và bây giờ đang ngồi trước mặt ông ta.
Đó là Hàn Minh Chung, bố của Hàn Tử Hiên, là anh thứ hai của ông ta, và Hàn Húc Đông, bố của Hàn Bách Hào, anh cả của bọn họ.
Hai người bọn họ đến cùng vì một mục đích, chính là muốn mượn một khoản tiền để cứu Hàn Bách Hào, mà nói chính xác hơn là tráo đổi cho Hàn Bách Hào ra.
Trong thời gian này, Hàn Húc Đông phải chạy đi chạy lại muốn gãy chân, sau nhiều lần kháng cáo, Hàn Bách Hào được miễn án tử hình, nhưng bị kết án tù chung thân.
Tuy được miễn tội chết, nhưng tù chung thân cũng chẳng khác tội chết là mấy, ông ta chỉ có đúng một đứa con trai, đương nhiên sẽ không để Hàn Bách Hào chết già trong tù.
Và ông ta cũng đã liên hệ được với một nhân vật thần bí, có thể sắp xếp một người phẫu thuật thẩm mĩ thành Hàn Bách Hào, rồi để hai người bọn họ hoán đổi nhau.
Song việc này cũng vô cùng nguy hiểm, nhưng cũng là cách duy nhất có thể đưa Hàn Bách Hào ra ngoài được, chỉ có điều cái giá phải trả là quá lớn.
Bên kia đòi một trăm triệu tệ, để móc nối quan hệ với các bên liên quan, song tập đoàn Thiên Bảo của nhà họ Hàn bây giờ vô cùng rối ren, đừng nói là một trăm triệu tệ, mà ngay cả một triệu tệ còn không đủ.
Hàn Tại Dần cũng rất khó xử, Hàn Bách Hào gây ra cái chết cho bà cụ Hàn, mẹ ruột của ông ta.
Ông ta lúc này vô cùng khó xử!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất