Kham bố Phổ Đà kinh hãi hét lên, tiếng hét của ông làm cho Tán Đức Thượng Sư bên cạnh vô cùng kinh hãi. 

             Hào quang của Phật chiếu rọi?  

             Đây không phải là hào quang chói lọi, mà là một loại ánh sáng của trí tuệ, ánh sáng của từ bi được phát ra bởi những người trong Phật môn, khi tu Phật đến một trình độ nhất định, có hiểu biết sâu rộng nhất định về Phật pháp.  

             Trong Đại Tạng có ghi chép, ánh sáng của Phật là sức mạnh đến từ tâm hồn của đại trí giả, một loại ánh sáng vượt trên tất cả sức mạnh, còn được gọi là ánh sáng cát tường. 

             Người trần mắt thịt không thể nào nhìn thấy được ánh sáng của Phật, nói ra thì rất huyền diệu nhưng nó thực sự tồn tại, kham bố Phổ Đà có thể nhìn thấy bởi vì Phật pháp mà ông ấy tu hành đã đạt đến một cảnh giới thâm sâu nhất định. 

             Một số lạt ma hoảng sợ là bởi vì bọn họ sinh ra lòng thành kính đối với Hàn Tuyết, điều này thật sự khiến cho họ kinh hãi. 

             Lúc này, Hàn Tuyết vẫn chưa tỉnh lại, cô chìm vào Khổng Tước Minh Vương kinh, dường như cô đã nhìn thấy một vị Khổng Tước Minh Vương tôn giả. 

             Kham bố Phổ Đà đứng trước mặt Hàn Tuyết, hai tay kết ấn nhanh đến hoa mắt. Phật môn nổi tiếng về ấn, có sức mạnh vô cùng huyền diệu. 

             Đột nhiên, kham bố Phổ Đà quát khẽ một tiếng: “Dư Nguyện Ấn!”  

             “Dư Nguyện Ấn” thể hiện ý niệm Bồ Tát có thể đáp ứng mong muốn của tất cả chúng sinh, mong muốn khát vọng của tất cả chúng sinh đều có thể được thực hiện được. Ấn này mang ý nghĩa của lòng từ bi, mà ông ấy kết ấn ra Dư Nguyện Ấn lại ngược với sự sự tôn kính của tăng lữ chùa miếu đối với Phật Bồ Tát.   

             Sau khi kết ra ấn này, một tia sáng mặt trời từ bên ngoài chiếu rọi vào, một cảnh tượng xuất hiện khiến cho các lạt ma có mặt tại đó đều vô cùng kinh ngạc. 

             Sau ót của Hàn Tuyết thế mà xuất hiện một vầng hào quang màu vàng nhạt, chiếu rọi khắp nơi. 

             Mặc dù chỉ trong chốc lát rồi biến mất không dấu vết nhưng mọi người đều nhìn thấy rõ ràng. 

             Khoảnh khắc tiếp theo, ngoại trừ Tán Đức Thượng Sư và kham bố Phổ Đà ra, những tăng lữ còn lại đều quỳ rạp xuống quanh Hàn Tuyết. 

             Tán Đức Thượng Sư và kham bố Phổ Đà vô cùng kích động, loại kỳ tích chỉ từng xuất hiện ở thánh địa chùa Đại Chiêu mà thôi, không ngờ bọn họ ở đây cũng có thể nhìn thấy. 

             Hàn Tuyết lúc này mới từ từ tỉnh lại, nhìn thấy các tăng lữ đều quỳ rạp với mình, cô bị doạ một trận, vội vàng đứng dậy.  

             Nhìn thấy hai người trước mặt, vội hỏi: "Tán Đức Thượng Sư, kham bố Phổ Đà...bọn họ đang làm gì vậy..." 

             "Hàn thí chủ, với danh nghĩa chùa Đạt Mẫu Tự mong Hàn thí chủ có thể quy y cửa Phật, làm hộ pháp Khổng Tước Minh Vương, chỉ dẫn chúng sinh vô lượng vô biên thoát khỏi bể khổ…”, kham bố Phổ Đà vô cùng nghiêm túc nói với Hàn Tuyết. 

             Hàn Tuyết nhất thời có chút ngơ ra? 

             Đây là từ đâu ra vậy? 

             Cô cũng chỉ nhớ khoảng thời gian ngồi thiền lần này của mình dường như rất dài, may mà cô không cảm thấy mệt mỏi gì cả, thậm chí tinh thần còn rất tốt. 

             Nhưng mà kham bố Phổ Đà lại muốn cô quy y Phật môn, làm cái gì hộ pháp Khổng Tước Minh Vương, khiến người được sống dưới nền giáo dục hiện đại như Hàn Tuyết cạn lời, bởi vì quá mức rồi.  

             Hàn Tuyết vội vàng nhảy ra xa, không muốn bị các tăng lữ quỳ lạy, càng không muốn bị kham bố Phổ Đà hành lễ.  

             Cô cười khổ: “Kham bố, các vị nhất định nhầm rồi, tôi không phải là Khổng Tước Minh Vương gì mà các vị tìm đâu, tôi chỉ là một cô gái bình thường”. 

             “Hàn thí chủ, người xuất gia không nói dối, vừa rồi quanh thân của Hàn thí chủ có Phật quang tỏa ra, chúng tăng lữ đều có thể làm chứng!”, vẻ mặt kham bố Phổ Đà vô cùng nghiêm túc. 

             Lời của ông ấy vừa nói xong, chúng tăng lữ bên dưới vội vàng phụ hoạ, Hàn Tuyết kinh sợ vô cùng, thậm chí còn có một loại kích động muốn lập tức chạy khỏi những hòa thượng điên cuồng này. 

             "Các vị đại sư mau đứng dậy, các vị nhất định lầm rồi…”, Hàn Tuyết vội vàng phất tay, nhưng những người này không hề quan tâm, Hàn Tuyết cuối cùng ánh mắt nhìn về phía kham bố Phổ Đà.  

             “Hàn thí chủ thật sự không cần nhắc một chút sao, chúng tôi có thể đợi Hàn thí chủ giải quyết chuyện hồng trần rồi mới đưa ra quyết định?”, kham bố Phổ Đà chân thành nói.  

             “Kham bố tôi thật sự không có ý nghĩ quy y Phật môn, vẫn mong ông thứ lỗi!”, Hàn Tuyết chắp hai tay hình chữ thập, khom người cúi đầu. 

             Cô vì quả Phật Tâm mới đến Tây Tạng, một khi tìm được quả Phật Tâm, cô sẽ lập tức quay về tìm Diệp Phàm để cho anh dùng, Khổng Tước Minh Vương gì đó thì cô không hề có chút hứng thú.  

             Thấy vậy, kham bố Phổ Đà và Tàn Đức Thượng Sư đưa mắt nhìn nhau, chỉ đành kêu các tăng sư đứng lên trước, bằng không nếu ai đó vô tình bước vào đây nhìn thấy cảnh này, còn không bị doạ chết mất. 

             Ông ấy vội vàng phân phó với mọi người, tuyệt đối không thể nói cảnh tượng vừa rồi nhìn thấy ra ngoài.  

             Bên ngoài, trong những ngọn núi tuyết mênh mông, bầu trời u ám, những bông tuyết lại nổi lên, không thấy cả mặt trời, theo thời gian trôi qua, ba người Âu Dương Ngọc Quân đã đi hơn nửa ngày. 

             Trong khoảng thời gian này, họ đã quay trở lại chỗ cũ hai lần, khiến cho Long Linh cực kỳ phẫn nộ.  

             Bọn họ bị mất phương hướng trong núi tuyết mênh mông, gió lạnh vẫn hoành hành, nếu không thoát ra được thì bọn họ sẽ không thể chịu đựng thêm được bao lâu nữa.  

             Trong khoảng thời gian này thậm chí bọn họ không nhìn thấy bất kỳ loài động vật nào.  

             “Đồ khốn kiếp, bọn hoà thượng đạo đức giả này, chỉ cần sau khi ra khỏi đây tôi nhất định đốt chùa bọn họ!”  

             Không cần đoán, đây hẳn là cố dẫn dắt bọn họ tới đây, hiện tại thì bỏ rơi bọn họ.  

             "Răng rắc…” 

             Lúc này, dưới chân đột nhiên vang lên một tiếng vang dội, ba người đang đi chợt hoảng hốt.  

             “Đừng vội nhúc nhích!”, Âu Dương Ngọc Quân chậm rãi cúi người xuống, đẩy tuyết dưới chân ra. 

             Liền nhìn thấy có một lớp băng bên dưới, hơn đã có những vết nứt xuất hiện, sau đó tiếng răng rắc ngày càng lớn hơn, nghe giống như tiếng cán thép vậy.  

             "Chạy đi, lớp băng bên dưới sắp nứt ra...", Âu Dương Ngọc Quân hét lên, thì ra bọn họ đã đi bộ đến một cái hồ, vị trí hiện tại băng cực kỳ mỏng, bọn họ không biết cái hồ này lớn cỡ nào, sâu bao nhiêu, một khi rơi xuống sẽ nguy hiểm chí mạng.  

             Âu Dương Ngọc Quân hét lên, thuận thế nắm lấy tay Long Linh bên cạnh chạy về phía sau, Zado cũng phản ứng lại chạy về phía sau. 

             "Răng rắc, răng rắc…” 

             Tốc độ băng nứt ra nhanh hơn bọn họ tưởng rất nhiều, Âu Dương Ngọc Quân dùng hết sức nắm lấy tay Long Linh, ba người điên cuồng chạy. 

             Ầm! 

             Vào lúc này, có một tiếng động lớn, lớp băng hoàn toàn vỡ vụn, Âu Dương Ngọc Quân dùng tay kia rút chiếc rìu leo núi trên thắt lưng ra, gắng sức quăng đi. 

             Đầu kia cây rìu có một sợi dây xích, đã bị cậu ta nắm chặt, hai chân dẫm trên mặt băng sắp sụp đổ, ôm Long Linh bay thẳng về phía trước đứng vững ở mép đá.  

             Tuy nhiên, Zado lại không may mắn như vậy, tốc độ và sức mạnh không bằng Âu Dương Ngọc Quân, lúc còn cách hồ tám chín mét, mặt băng vỡ ra rơi thẳng xuống nước.  

             "Anh Âu Dương cứu em, em không biết bơi..." 

             Zado hét lên, sau khi cái ba lô nặng nề trên người cậu ta bị ngâm trong nước, khiến cả người nhanh chóng chìm xuống, hơn nữa vẫn đang chìm xuống sâu. 

eyJpdiI6IkFlWVd4UGxmSWErUVlSa1FzRVM4Y2c9PSIsInZhbHVlIjoidkJoS2RLdjQxQVlXYmNzT25pSjl1V0pOaHRTdlN0NFFHaWNXYm9tclBJcUZWRmFSMGxrNjhYYTM1VUp2bFwvZXBWamcrVWhuZGlpalVlbHAzXC9Wb3VhVmhXY2ExampkWXZxSFwvUGZ4d2ZwUkZwSkRrNFFjV3BTKzNrREZTd1BKbHpuRExsNzhPZ0JoTWZTcWt2THdcL2ptZFI1YWRqWW8rK3V5TWlmUVRLMFNwUHRUWnFXTVp4ZnQ4cWtBMHJ5OVpWenFqTjRwUFNLZVpUcVdJZG9vMkNFK1Y0MzFuY1JCTzVWcGJPTlFQclM2bFZYbUI5SWJ0cmx1bUJTR0xqRU53dktpb2MwVEJpMDhaZ09tblRFbWxhRFBZSkFaTkVwWll0V1BvUjdlK203eEJzQ1JCdVVTUlYwZWJXaFhYOEY4SDFNMVV4V1ZJQ2tZVWlmWlNvT3d5SkpreEtFVmFpdzk1aEtiR0ZsOTlTc2czaGs3bjBUNmh0cCtmTldPZTZ1RW4rNG1URE56bEllOGhDdkp2MTZSZE1Tb3YyYVZ6SDdsdDNUdkJTV243aUpOUFd2VWt5MXgrTlFjN1d0cDdNeHVYXC9zZUZ1N0xydHFDbVNmWjQxcSswVzJYSlJnVTFHQm5YRlVMSXRYR29abmkxY0JTcXhTbVdCb1ZBOUdQOFBEaEJuQzdGMTB6elIrSWNKbnptM2pKeHlCaHc9PSIsIm1hYyI6IjAxN2I3NDA1NDdlNjhjMjZhMDY0MWMwZDNiNmJkNDVmZTFiMTUyNzZiYTVlODYyYWUzMWFmNGJkNTRiYTA5OTkifQ==
eyJpdiI6IkpwZGNMK25zaHlZQmpWak5GS2J4elE9PSIsInZhbHVlIjoieWtSVmNGU01GYlBMbGJuNGh3TkJVdlwvV3ZcL0NhM2R5bDZUdFwvRnViTmwwQWZ2bzRFbVk3SzhTTVhCd3hCRXplVU1EYndxNDUzUjdINWJJZ3JpeHVoN2sxbG5cL2FVbnNQczZPeG5ZdnZXT2FPamZwTlwvUkdYOFRERENobXFJbmtQeDJPYjdJWVVieGZBdWNFbDBQQkVNbEdoYTF5dkwwSnk5S1hHZWFOWVJDNXpGZHppODV1eFAxVStNUndlSktmWXFJSUhDZGpLaExCYU5cL1BQSmVTK0V4NjlKR1VmcXE1cGp0R3dOYm9QRGUyZUJoMndWRVUyejN1eUhLVWFKbjdTbnhmYVZ4UlBmU3Fpc0ZmQytqYlc1V001YytBRmZhYklCU1VcL1JFV1J6YVwvc2JKallBOXN2Q1I2ektvcmxNY0JzYzltdXArS1ZseCtYd0ZiekxyUlpnZHRXWWpBV1U1YjMwVGNqdzBSZVwvNVIzbVI1cXpUWDdtbERPaldQcFhPc1dtSWtYSVlsQUR3dVgwdSttRGZXY3dBUGt5SnF0YXo1ajFObE80VzFsY3dWWT0iLCJtYWMiOiI0Y2JlMjNkNmU5ZjQ2ZmU3ZTY1YWI2Y2E0NjI5ODk3ZDNkNGY1YzdmYzk4MmNiNGU5NzRlZjEwZDJlNjk5ZjYxIn0=

             "Long Linh nắm chặt, tôi xuống dưới cứu Zado…”, Âu Dương Ngọc Quân đưa một đầu dây thừng cho Long Linh, mạnh mẽ lao xuống nước hồ lạnh lẽo.

Advertisement
x