Ở bên này chùa Đạt Mẫu, sau khi tỉnh lại Diệp Hạo và Linh Hồ Uyển Nhi thì lại lái xe quay về chùa Đạt Mẫu.
Dừng xe lại, hai người đi vào chùa. Chùa Đạt Mẫu sáng sớm đã nghi ngút khói hương, tiếng kinh vang vọng, cả ngôi chùa toát lên vẻ trang nghiêm.
“Sư phụ, xin hỏi kham bố Phổ Đà ở đâu vậy, chúng tôi có chuyện cần gặp ông ấy!”, hai người tìm thấy một lạt ma, lịch sự hỏi.
Nghe thấy bọn họ muốn tìm sư kham bố Phổ Đà, ánh mắt vị lạt ma nghiêm túc, nói là phải đi thông báo trước rồi mới quyết định có gặp bọn họ hay không.
Linh Hồ Uyển Nhi lấy ra một bức thư từ trên người đưa cho vị lạt ma, tỏ vẻ nhất định phải đưa bức thư này cho kham bố Phổ Đà. Đây là thư giới thiệu của đại sư Nhân Khâm đưa cho họ khi rời khỏi chùa Barong hôm qua.
Vị lạt ma cầm bức thư rồi rời đi, trong đại điện, sau khi được vị lạt ma cho phép thì mới đẩy cửa đi vào.
Trong đại điện có Phật hương lượn lờ, có ba người đang ngồi xếp bằng. Lần lượt là Đức Tán Thượng Sư cùng với một vị hòa thượng già sắp viên tịch đang rũ mi.
Đức Tán Thượng Sư và kham bố Phổ Đà ngồi niệm kinh đối diện với vị hòa thượng già đang cau mày. Vị lạt ma cầm bức thư vào đưa cho kham bố Phổ Đà, nói vài câu quay người rời đi.
“Là người do kham bố Nhân Khâm giới thiệu, không bình thường chút nào…”, Đức Tán Thượng Sư ngừng niệm kinh lại rồi hỏi.
“Xem thì sẽ biết!”. Kham bố Phổ Đà mở thư ra, sau khi đọc xong thì ánh mắt ông ấy có chút lạnh lùng.
“Trong đó viết gì vậy?”
“Ông xem thì biết!”
Đức Tán Thượng Sư nhận lấy, sau khi xem xong thì bật cười.
“Đại sư Nhân Khâm cho rằng đây là gì chứ?”
“Nghĩ là chén trà dầu à?”
Đức Tán Thượng Sư lắc đầu châm chọc: “Đây là quả Phật Tâm, ngay cả chùa Barong bọn họ cũng chỉ tìm được một quả hồi hơn hai mươi năm trước. Vậy mà lại bảo chúng ta chỉ chỗ hái được quả Phật Tâm, đúng là chuyện nực cười!”
Kham bố Phổ Đà cũng bật cười, qua một lúc, ông ấy mời nói: “Nhưng chúng ta cũng không thể không tiếp đón, dù sao đây cũng là thư giới thiệu của kham bố Nhân Khâm, chùa Barong là một trong bốn chùa Suzerain lớn ở phía bắc Tây Tạng, đến lúc đó chúng ta cần sự tán thành của bọn họ, không thể đắc tội được”.
Đức Tán Thượng Sư cau mày: “Vậy chúng ta sẽ chỉ cho bọn họ chỗ mà Tông Thành Kham Bố phát hiện được sao? Nhỡ đâu bọn nhanh chân đến trước thì…”
“Ha ha, ông lo lắng quá rồi. Không có duyên với Phật thì sao có thể tìm được quả Phật Tâm chứ. Hơn nữa địa điểm đó là bí mật, cho dù đại sư Nhân Khâm từng nghe nói đến thì cũng không biết được địa điểm cụ thể. Chúng ta hoàn toàn có thể chỉ cho họ một con đường dẫn vào trong núi tuyết…”
“Vậy có khi nào sẽ gặp mấy người kia không?”, Đức Tán Thượng Sư hiểu ý của kham bố Phổ Đà, đó là muốn dẫn đưa nhóm Diệp Hạo vào cùng chỗ núi tuyết với mấy người Âu Dương Ngọc Quân.
“Gặp được thì sao? Dù sao vào được thì cũng không ra được!”, kham bố Phổ Đà cười nhạt nói
Đó là một chỗ bí mật ở phía bắc Tây Tạng, từ trường dưới lòng đất hoạt động rất mạnh, một năm bốn mùa đến đêm lại có gió lớn rít gào, dù là đông hay hè thì đều có tuyết rơi.
Ở đó, la bàn cũng không có tác dụng, đi theo dấu chân hay cắm cờ đánh dấu thì có khả năng là đã bị gió tuyết thổi lấp mất qua một đêm.
Thế nhưng bọn họ có một phương pháp đặc biệt có thể đi vào bên trong đó mà không bị lạc, giống như bốn vị lạt ma đã dẫn đường cho mấy người Âu Dương Ngọc Quân đi vào, lúc này bọn họ đã trên đường quay trở về.
Bên ngoài, hai người Diệp Hạo bình tĩnh đợi tại chỗ, là kham bố của một chùa lớn nên công việc bận rộn cũng là điều dễ hiểu.
Lúc này, vị lạt ma kia đã quay lại: “Hai vị thí chủ, kham bố Phổ Đà mời hai vị vào!”
Hai người nói tiếng cám ơn rồi đi theo vị lạt ma đó vào trong đại điện. Nhưng chỉ ở trong mười phút, hai người đã đi ra, ánh mắt hai người đều lộ rõ vẻ kinh ngạc khi nhìn nhau.
Không ngờ được mọi việc lại được thuận lợi như vậy. Đối phương không chỉ nói cho bọn họ địa điểm đã tìm thấy quả Phật Tâm, thậm chị còn đồng ý để hai vị lạt ma dẫn nửa đường cho bọn họ, Diệp Hạo biết ơn vô cùng.
Đồng thời cũng cảm thấy thể diện của kham bố Nhân Khâm cũng lớn thật.
“Có phải rất kinh ngạc không?”, Linh Hồ Uyển Nhi cười nói.
Diệp Hạo gật đầu, Linh Hồ Uyển Nhi lại nói: “Cụ tổ tôi đã nói kham bố Nhân Khâm rất có uy quyền ở bắc Tây Tạng. Mỗi năm, ở khu vực Tây Tạng người đến vái lạy ông ấy cũng không biết là bao nhiêu”.
Diệp Hạo cũng tỏ vẻ đồng ý, lúc bọn họ đến chùa Barong thì đúng là thấy rất nhiều.
Hai người ở bên ngoài nói chuyện, hai vị lạt ma đem theo hành lý đi tới, chuẩn bị dẫn đường cho bọn họ.
Họ nói với hai người: “Thí chủ, chúng ta sẽ xuất phát bây giờ, nhưng chúng tôi chủ có thể đưa mọi người đến ngay miệng núi, xin hãy hiểu cho!”
“Xin làm phiền hai vị!”, Diệp Hạo nói cám ơn, đối phương cũng không hề nói đưa bọn họ đi tìm quả Phật Tâm, nếu họ nói thẳng như vậy thì không chừng anh lại cảm thấy nghi ngờ.
Người tin Phật đều lương thiện, nhưng cũng không đến mức như vậy.
Bên cạnh đại điện không xa chính là phòng niệm kinh, Hàn Tuyết đang ở bên trong niệm Khổng Tước Minh Vương Kinh. Trong lúc mơ hồ, trong tâm cô được Phật hiệu lấp đầy, khiến đầu óc trống rỗng, như có một luồng không khí kỳ lạ tràn ra từ đỉnh đầu.
Một vị lạt ma ngồi xếp bằng gần đó cảm nhận được thì rất sợ hãi, vội đứng dậy mở cửa ra chạy đến đại điện chỗ Đức Tán Thượng Sư.
Hai người Diệp Hạo cũng nhìn thấy vị lạt ma đó hốt hoảng chạy vào đại điện, bọn họ cũng khá tò mò, nhất là Diệp Hạo, anh rất muốn đến phòng niệm kinh đó xem một chút.
“Đại sư, tôi có thể đến phòng niệm kinh đó tham quan một chút không?”, Diệp Hạo chỉ vào hướng phòng niệm kinh.
“Thí chủ, phòng niệm kinh bình thường đều không cho phép người ngoài tham quan…”, vị lạt ma nói vậy, nhưng biết hai người Diệp Hạo là khách quý của kham bố Phổ Đà, nên cũng hơi khó xử.
“Bản thân tôi rất thích Phật pháp nên chỉ cần tham quan một chút thôi, mong đại sư châm chước cho!”
“Vậy... được thôi, nhưng phải nhanh…”, vị lạt ma đồng ý, đưa hai người Diệp Hạo đi về phía phòng niệm kinh.
Trong lòng Diệp Hạo có chút kích động, hôm qua đột nhiên nghe thấy âm thanh quen thuộc, không biết có phải là ảo giác không.
“Dừng lại!”
Bọn họ vừa đến trước cửa, đang định vén rèm lên một tiếng quát từ xa truyền đến, mọi người quay đầu đã nhìn thấy Đức Tán Thượng Sư cùng kham bố Phổ Đà đi đến, người nói chính là Đức Tán Thượng Sư.
“Thượng Sư, kham bố…”
Diệp Hạo vừa mở lời, Đức Tán Thượng Sư đã ngắt lời, nghiêm túc nói: “Thí chủ, phòng niệm kinh là nơi thiêng liêng của chùa chúng tôi tụng kinh, ngoài trừ các tăng ni thì người ngoài không được phép đến, mong thí chủ thứ lỗi!”
Vị lạt ma bên cạnh nhìn thấy sắc mặt Đức Tán Thượng Sư không tốt lắm, nhất thời vẻ mặt cũng có chút lo sợ.
Diệp Hạo vội xin lỗi: “Là do tôi lỗ mãng, mong Thượng Sư bỏ qua, đừng trách phạt vị sư phụ này!”
“Vô lượng thọ Phật!”, Đức Tán Thượng Sư nói một câu kinh Phật rồi nhìn sang vị lạt ma bên cạnh nghiêm túc nói: “Ni Mã, mau đưa hai vị thí chủ đi rồi về sớm!”
Không thể tham quan được phòng niệm kinh, Diệp Hạo có chút tiếc nuối nhưng cũng không hỏi thêm.
Bên này mấy người Đức Tán Thượng Sư bước vào bên trong phòng niệm kinh, vừa nhìn thấy Hàn Tuyết, kham bố Phổ Đà đã sợ hãi vô cùng: “Hào quang của Phật đã chiếu sáng muôn nơi!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất