Phòng bên trái ngay chỗ rẽ, sau khi Hoa Vũ Dung và Hoắc Thanh Thanh bước vào phòng thì một bóng người từ góc bước ra.
“Hừ, lại dám bàn bí mật mà không cho con biết, sư phụ à sư phụ người đã bất công như vậy thì đừng trách Phương Dao này độc ác..”
Người phụ nữ đi ra từ chỗ rẽ chính là Phương Dao, sư tỷ của Hoắc Thanh Thanh, vẻ mặt cô ta lúc này vô cùng nham hiểm.
Liếc nhìn bóng dáng bọn họ bước vào phòng rồi cô ta mới quay người trở về, không đi cửa chính mà nhảy ra khỏi tường cao rời đi.
Bên trong phòng, Hoắc Thanh Thanh vừa rót hai chén trà xanh vừa hỏi: “Sư phụ, lúc nãy chẳng phải là tiện nhân Phương Dao trốn ở góc phòng sao!”
“Chú ý lời nói của con, đó là sư tỷ của con!”, Hoa Vũ Dung gõ đầu cô ta một cái.
“Hừ, sư tỷ gì chứ, đó cũng chỉ là cái thứ ăn cây táo rào cây sung mà thôi, cô ta không xứng làm đồ đệ của sư phụ!”
Hoắc Thanh Thanh tức giận nói một câu, ngay sau đó lại đổi giọng: “Sư phụ, lão già đó vẫn chưa chịu buông tay sao? Sao sư phụ không nói với tông chủ, để tông chủ trị tội Tam trưởng lão!”
Hoắc Thanh Thanh biết vì sao Phương Dao lại phản bội như vậy, cũng hiểu vì sao Hoa Vũ Dung khó chịu, đó chính là do Tam trưởng lão của Tứ Phương Tông – kẻ vẫn luôn theo đuổi Hoa Vũ Dung thậm chí là không từ thủ đoạn nào.
“Cốp!”
Hoắc Thanh Thanh lại bị gõ đầu một cái: “Con nhóc này như con cũng dám lo đến chuyện của ta sao, muốn bị đánh à?”
“Hì hì, con chỉ là không nỡ nhìn sư phụ phiền muộn, cũng không nhìn được Phương Dao rào cây sung đó khoe khoang!”
“Được rồi, trời cũng tối rồi, ngủ sớm đi!”, Hoa Vũ Dung khẽ vỗ cô ta một cái.
“Sư phục, tối nay con ngủ với người có được không…”
“Không được, con gái lớn như vậy rồi…”, Hoa Vũ Dung vừa mới mở lời từ chối thì Hoắc Thanh Thanh đã ôm cánh tay bà ta bĩu môi làm nũng khiến Hoa Vũ Dung cũng dở khóc dở cười.
“Con nhóc này, đi thôi, nhớ là không được quấy rối…”
Ngày hôm sau…
Phía bắc Tây Tạng, trong vùng núi tuyết, nhóm người Âu Dương Ngọc Quân đã tỉnh dậy từ sớm. Đêm qua gió to nhưng có mấy tảng đá này chắn gió, họ cũng chịu đựng qua đêm được.
“Không được rồi, không được rồi… anh Âu Dương mau ra đây đi…”, Zado dậy sớm trước, ngay khi Âu Dương Ngọc Quân đi ra khỏi túi ngủ thì Zado đã ở bên ngoài la lớn.
Long Linh vội khác thêm áo bông chui ra khỏi lều vải, gần như là ra cùng lúc, Âu Dương Ngọc Quân vội hỏi: “Zado, sao gấp gáp vậy, có chuyện gì sao?”
“Bốn vị lạt ma kia không thấy đâu nữa rồi, lúc nãy em vừa mới dậy liền đi tìm chỗ đi tiểu, lúc về thì qua bên kia xem thử, không thấy bốn vị lạt ma đêm qua còn nằm bên đó đâu nữa rồi”, Zado lo lắng nói.
“Đều không thấy đâu sao?”, Long Linh bất ngờ hỏi lại, ba người bọn họ vội chạy qua tảng đá lớn bên trái đó.
Họ chạy đến phía trước thì chỉ thấy, trên mặt đất không có gì ngoài mấy dấu chân.
“Bọn họ bỏ lại chúng ta mà chạy rồi sao?”, Long Linh thét lớn, giọng nói tức khắc đã tức giận.
“Không đâu, lạt ma sẽ không làm như vậy, bọn họ đường sá xa xôi đến cứu giúp người dân, sao lại vứt bỏ chúng ta ở nơi núi tuyết thế này được…”, Zado là người đầu tiên không tin, cậu ta không tin lạt ma sẽ bỏ lại bọn họ.
“Còn nói không phải, em ngốc à, không thấy đã biến mất đi rồi sao?”, Long Linh ngay lập tức quay qua la mắng anh ta.
“Chị thấy em sùng đạo đến độ não cũng hư rồi, không phải cứ tin Phật thì là người tốt đâu”. Nơi núi tuyết như vậy, đến la bàn của bọn họ cũng chỉ sai, bây giờ đang ở đâu cũng chẳng biết rõ chính xác, sao Long Linh lại không tức giận cho được.
Cô ta nói như vậy, Zado rất muốn cãi lại nhưng đúng là bốn vị lạt ma đúng là đã bỏ đi rồi.
Đương nhiên, trong thâm tâm cậu ta vẫn không tin như vậy. Trong nhận thức của Zado, lạt ma là người có đức hạnh cao thượng, là người tấm lòng từ bi hỷ xả.
“Mọi người nói xem, có khi nào bọn họ đi hóa duyên, hay là chạy đến nơi nào xa xôi nào đó…”
Âu Dương Ngọc Quân cũng không muốn nghĩ xấu bốn vị lạt ma này, nhưng cậu ta không phải thánh mẫu. Mà bốn vị lạt ma này đã dẫn bọn họ đi lâu như vậy, chắc hẳn cũng đã rất mệt rồi, chẳng có lý do gì lại bỏ trốn giữa trời gió lạnh.
“Không thể nào, tôi nói cho cậu biết, họ đã đi rồi. Chắc chắn có âm mưu trong này!”, Long Linh thẳng thừng phản bác.
Ngay sau đó cô ta vỗ đùi một cái, sắc mặt trở nên lo lắng: “Nếu như đây là chuyện do Đức Tán Thượng Sư của chùa Đạt Mẫu gây ra, vậy thì Hàn Tuyết vẫn còn ở đó sẽ gặp nguy hiểm mất”.
Âu Dương Ngọc Quân đột nhiên sắc mặt cũng thay đổi, trên người như có sát ý: “Không sai, chúng ta phải mau chóng quay về. Nếu như chị dâu có chuyện gì, tôi sẽ thiêu huỷ hết cả cái miếu đó!”
Lời của Âu Dương Ngọc Quân khiến tim Zado như đập nhanh một nhịp, thiêu huỷ chùa Đạt Mẫu sao?
Đó là chuyện vô cùng bất kính, trong lòng cậu ta lo lắng, trong lòng vội thay Âu Dương Ngọc Quân xin lỗi Phật, song cậu ta cũng chẳng thể lên tiếng phản bác.
“Hoặc là bọn họ vẫn còn chưa đi xa, chúng ta cứ đi theo dấu chân, có thể sẽ theo kịp bọn họ!”, Âu Dương Ngọc Quân trầm giọng nói.
“Được, mau thu dọn đồ đạc thôi!”
Bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất thu dọn đồ đạc, bắt đầu tìm kiếm theo dấu chân, đi đến được khoảng hai mươi phút thì dấu chân trong tuyết hoàn toàn biến mất.
Vẻ mặt ba người đều vô cùng u ám.
“Dấu chân mất rồi, chúng ta làm sao đây?”, Long Linh lo lắng hỏi.
“Chắc là do đêm qua gió quá lớn đã thổi tuyết phủ trên mặt đất, làm mất dấu chân rồi”, Zado suy đoán nói.
“Khốn nạn, mấy tên hoà thượng này đúng là không phải người. Nếu chúng ta bị mắc kẹt ở đây không thoát ra được thì phải làm sao đây?”, Long Linh bực tức nói.
“Đúng rồi, xem thử la bàn của chúng ta có hoạt động lại chưa…”, Âu Dương Ngọc Quân vội lấy la bàn ra, kim đồng hồ vẫn nhảy loạn xạ, rõ ràng đã bị nhiễu.
“Sao đây? Chúng ta làm sao bây giờ?”
Lúc này bọn họ lần theo dấu vết đã đến chỗ này, không hề giống với con đường lúc nãy bọn họ đến, cách duy nhất là theo dấu chân quay lại chỗ tảng đá lúc nãy.
“Quay về trước, chẳng phải bọn họ đã nói đi thẳng theo hướng đó là hướng đông bắc sao?”
“Chúng ta cứ đi thẳng, tôi không tin không thoát được chỗ này!”, Âu Dương Ngọc Quân nói.
“Nhưng còn quả Phật Tâm thì sao?”, Long Linh cau mày nói.
“Không nói đến quả Phật Tâm nữa. Lão hoà thượng kia đã giữ lại chị dâu chắc chắn không có lòng tốt. Thật ra chuyện tôi lo sợ nhất là…”, Âu Dương Ngọc Quân không nói hết câu mà nhìn qua Long Linh, cả hai đều thấy được sự tức giận trong ánh mắt đối phương.
Sợ nhất chính là Hàn Tuyết bị đám hòa thượng đó thuyết giáo, quy y cửa Phật. Dù sao Tán Đức Thượng Sư đó cũng đã nói rõ là mời Hàn Tuyết đến miếu chùa bọn họ để quy y.
Chẳng qua là lời mời đã bị Hàn Tuyết từ chối thẳng rồi. Nhưng Phật giáo có khả năng tẩy não mạnh thế nào, bọn họ cũng không dám đánh cược.
Nhỡ đâu Hàn Tuyết trở thành tăng ni của chùa Đạt Mẫu thì sau này sẽ tạo thành tổn thương cho Diệp Phàm. Bọn họ bắt buộc phải thoát khỏi đây, ngăn cản chuyện đó xảy ra.
Ba người Âu Dương Ngọc Quân quay người theo dấu chân trở về, Long Linh vừa đi vừa mắng chửi, tức giận vô cùng.
Chắp hai tay trước ngực cầu nguyện thành tâm: “Mong Phật tổ độ trì mọi người!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất