Trời gần tối, trong núi tuyết bắt đầu nổi gió, vị lạt ma dẫn đường lúc này đã dừng lại, đi tới chỗ Zado nói vài câu. 

             Zado quả quyết gật đầu, rồi nói lại với Âu Dương Ngọc Quân: “Anh Âu Dương, lạt ma bảo chúng ta tìm một chỗ gần đây để tránh gió, rồi dựng tạm lều”. 

             Trong núi tuyết đã nổi gió, đêm xuống nhiệt độ ở đây sẽ xuống rất thấp, nếu như không tìm được nơi tránh gió, sẽ khó lòng mà qua khỏi đêm nay. 

             Mọi người đi tìm một lượt, rồi tìm thấy mấy tảng đá rất to nhô ra, vừa hay có thể dựng lều ở dưới. 

             Nhóm của Âu Dương Ngọc Quân mang đầy đủ lều và túi ngủ chuyên dụng để leo núi, còn bốn vị lạt ma có phần đơn giản hơn. 

             Từ trong ba lô bọn họ lấy ra một tấm túi da chứ không phải một chiếc áo bông, chẳng qua bên trong có một lớp lót lông. 

             “Anh Âu Dương, đây là da bò Tây Tạng, được lột cả tảng, đừng thấy nó chỉ có một lớp, chứ đắp lên là ấm lắm luôn đấy”, thấy Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh tỏ ra hiếu kỳ, nên Zado liền giải thích. 

             Loài bò Tây Tạng gần như là loài động vật độc nhất vô nhị ở khu vực Tây Tạng này, cho nên nó còn được coi là điềm lành ở vùng cao nguyên này. 

             Lúc này, Diệp Hạo và Linh Hồ Uyển Nhi cũng đã tới chùa Đạt Mẫu. 

             Hai người vừa xuống xe, liền nghe thấy tiếng đọc kinh vọng ra từ trong, Linh Hồ Uyển Nhi tháo kính ra, nhưng vẫn choàng một chiếc khăn. 

             Thứ nhất là vì gió lớn, thứ hai là do Diệp Hạo gắt gao yêu cầu, vì dung mạo xinh đẹp của cô ta dễ mang lại đủ mọi phiền phức lớn nhỏ cho bọn họ. 

             “Chúng ta có cần vào trong tìm trụ trì của bọn họ không?”, đi vào trong chùa Đạt Mẫu, nhìn thấy các tăng lữ đi khắp trong chùa, Linh Hồ Uyển Nhi giơ bức thư trong tay lên và hỏi. 

             Khi đi tới đây, đại sư Nhân Khâm đã viết một bức thư giới thiệu, bằng không sẽ khó mà gặp được trụ trì ở đây. 

             Diệp Hạo nhìn đồng hồ: “Thôi, bây giờ cũng không gấp lắm, tôi thấy bọn họ có hạn chế thời gian cho người ngoài vào gặp, chúng ta cứ dạo một vòng rồi về”. 

             Linh Hồ Uyển Nhi không có ý kiến gì, hai người đi quanh một vòng bên ngoài, bất chợt Diệp Hạo dừng bước, hàng lông mày cau lại. 

             Đúng lúc này có một vị lạt ma đi tới, hai tay chắp trước ngực, nói: “Thí chủ, chúng tôi sắp đóng cửa chùa, nếu muốn lễ phật xin mời quay lại vào ngày mai!” 

             “Ồ, chúng tôi đi ngay...”, Diệp Hạo vội vàng nói, anh cùng Linh Hồ Uyển Nhi đi ra phía cổng chùa, quay lưng về phía phòng đọc kinh. 

             Gần như đúng lúc này, rèm cửa phòng đọc kinh được mở ra, một bóng người thanh tú bước ra, người này không ai khác chính là Hàn Tuyết. 

             Thế nhưng Diệp Hạo lại đang cùng Linh Hồ Uyển Nhi rảo bước đi về phía cổng, cho nên hai người cứ thế mà lướt qua nhau. 

             “Vừa rồi tôi thấy anh cau mày, sao vậy?”, vừa đi Linh Hồ Uyển Nhi vừa hỏi. 

             “Không có gì, chúng ta mau đi thôi, cũng đã nửa ngày không ăn gì rồi”, Diệp Hạo cười nói. 

             Hai người mau chóng đi ra cổng chùa, rồi rẽ vào một hành lang, anh quay đầu lại liếc nhìn vào phòng đọc kinh. 

             Vừa rồi, lẫn trong tiếng đọc kinh đó, dường như anh có nghe ra một giọng nói vô cùng thân thuộc, nhưng lại không biết vì sao lại có cảm giác này, giống như nó đã khắc sâu vào trong tâm trí của anh. 

             “Có thể là tôi nghĩ nhiều quá rồi...”, Diệp Hạo lắc đầu. 

             Ở đây không có khách sạn, nhà nghỉ, đa phần người dân Tây Tạng tới đây thắp hương lễ phật đều ở lại trong chùa, hoặc là ở lại nhà dân. 

             Chỉ có điều Linh Hồ Uyển Nhi mắc bệnh sạch sẽ, cho nên hai người lái xe tới một vùng đất trống, ngả ghế xe ra, rồi bật điều hoà trong xe. 

             Trải qua một đêm trong xe. 

             Tứ Phương Tông, Hoắc Thanh Thanh ngồi trong đêm ngước đầu nhìn ánh trăng, rồi chìm vào trong dòng suy nghĩ. 

             Còn hơn một tháng nữa sẽ tới ngày thi đấu, tới lúc đó Tiêu Mặc Sanh sẽ tới đề nghị cầu thân với Tứ Phương Tông, và xin được cưới Hoắc Thanh Thanh. 

             Hoắc Thanh Thanh kiên quyết từ chối, nhưng chỉ có cách đánh bại Tiêu Mặc Sanh, mới có thể huỷ bỏ được hôn ước này, song Hoắc Thanh Thanh cũng biết bản thân dù có bứt phá thêm nữa cũng không thể nào đánh bại được Tiêu Mặc Sanh. 

             Còn Lục Thần đáng tiếc chỉ thua Tiêu Mặc Sanh một chiêu, thế nhưng khi đó Tiêu Mặc Sanh còn chưa dùng hết sức. 

             Nếu như Diệp Phàm ở đây, không biết có thể đánh lại được Tiêu Mặc Sanh hay không, cô ta rất muốn nói cho Diệp Phàm biết cô không muốn bị mang ra làm người liên hôn, cũng không muốn gả cho Tiêu Mặc Sanh. 

             Cô ta chỉ thích mình Diệp Phàm, nhưng Diệp Phàm đã có người mình yêu, lại còn đã kết hôn. 

             Nếu như để Diệp Phàm lấy phân thận là người đàn ông của cô ta, đứng ra giúp cô ta đánh bại Tiêu Mặc Sanh. Ở đây thì có thể chấp nhận được, nhưng khi trở lại thành phố Cảng, cô ta sẽ trở thành kẻ thứ ba, trở thành kẻ có lỗi với Hàn Tuyết... 

             “Thanh Thanh, lại đang lo lắng về chuyện liên hôn sao?”, đúng lúc này, một giọng nói ấm áp vang lên. 

             Hoắc Thanh Thanh vội vàng đứng lên, quay đầu lại đi về phía Hoa Vũ Dung: “Sư phụ, con không thích Tiêu Mặc Sanh”. 

             “Sư phụ biết”, Hoa Vũ Dung điềm nhiên cười, vỗ nhẹ vào tay Hoắc Thanh Thanh, ý bảo cô ta ngồi xuống. 

             Hoa Vũ Dung lại thở dài một tiếng: “Con yên tâm, sư phụ tuy không có tiếng nói ở trong tông môn, nhưng tới cuối cùng nếu con vẫn kháng chịu, sư phụ sẽ nghĩ cách đưa con ra khỏi tông môn”. 

             “Sư phụ đừng mà, tới lúc đó con sẽ dùng cách của mình, không thể để liên luỵ tới sư phụ được”, Hoắc Thanh Thanh lắc đầu nói. 

             “Con nhóc này, con là đồ đệ của sư phụ, sư phụ nỡ lòng nào nhìn con nhảy vào chảo lửa được chứ”, Hoa Vũ Dung cưng chiều xoa đầu cô ta nói. 

             “Đúng rồi sư phụ, con có chuyện này muốn nói với sư phụ...”, Hoắc Thanh Thanh đột nhiên nhỏ tiếng lại, cô ta nhìn bốn xung quanh, tuy bây giờ trời đã tối, nhưng tai vách mạch rừng, ngộ nhỡ Phương Dao ở đây nghe lén thì sao? 

             Nhìn quanh một lượt, cô ta xích lại gần Hoa Vũ Dung, nhỏ tiếng nói: “Sư phụ, mấy ngày trước sư huynh Lục và Tiêu Mặc Sanh chiến đấu với nhau, sư huynh Lục có bị thương, sư huynh nói trong lúc chiến đấu với Tiêu Mặc Sanh, có cảm nhận được chút tà khí”. 

             Hoa Vũ Dung liền ngây người ra, sắc mắt liền trùng xuống, lẽ nào Hoắc Thanh Thanh cũng phát hiện ra có điều gì bất thường? 

             Bà ta liền phóng ra một luồng khí bao quanh lấy hai người bọn họ, luồng khí này còn tạo ra những tiếng lẹt xẹt rất nhỏ, gây nhiễu giọng nói của bọn họ, để tránh bị người khác nghe thấy. 

             “Chuyện này không được nói bừa, bằng không hậu quả rất nghiêm trọng đấy”, Hoa Vũ Dung nghiêm nghị nói. 

             “Con biết, sư huynh Lục nói trước kia trong một lần luyện tập, có chạm mặt Tiêu Mặc Sanh, hai người tuy không giao đấu, chỉ chào hỏi qua, nhưng sư huynh Lục giữa chừng có nhận được điện thoại của sư đệ, nên đã quay về”. 

             “Trên đường về có gặp ba người chết, cả ba người này đều bị huỷ dung, toàn thân bê bết máu, nhìn qua trông rất giống với Huyết Độc Chưởng trong truyền thuyết, tại hiện trường sư huynh còn tìm thấy một tấm vải, mà màu sắc của tấm vải này lại giống hệt với màu sắc quần áo của Tiêu Mặc Sanh”. 

             “Huyết Độc Chưởng?” 

             Hoa Vũ Dung cau chặt mày, Huyết Độc Chưởng vô cùng ác độc, sớm đã thất truyền trong giới võ đạo, lý do là vì tu luyện Huyết Độc Chưởng phải dùng máu người cùng với máu độc của các loài có độc khác làm vật dẫn. 

             Càng đáng sợ hơn, phương pháp tu luyện này cần phải có máu người, mà tốt nhất là máu của trai tân và máu của trẻ sơ sinh, có thể nói tàn độc vô cùng, nhưng uy lực của nó lại vô cùng mạnh. 

             “Tại sao Lục Thần lại nói những điều này với con?”, Hoa Vũ Dung nói. 

eyJpdiI6ImZ3V0dDTWdcL3BxSEZwSXkyY2R1ckFRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImZ5aVJkcllHRlwveUpjT3dpaXU5dFcwWSthZHp5THgyMUVrUVdFQzJuczRYS2RrNEZyNHpjbGZyWVI0Y2huTUxMT3dvVVZVdWFpQUpLK3VMdmlXbXoyUzZVMjFCRGxGUWFmdTAzQU1XejFxaU1tXC9sN0x6THo5NjhpaGJaNlRpbE9Pdm40RWExdFFKbmJlemIxeXZBY0RlQmhsM01CeTZWa2NDNUQwUG45RlppajNybGlYcGJTVEh5UGlZYUlFazgwYUNDM2pya014SmF5a0w5ME9NMDBYME5ySTRDRXBwXC82c3FKRXBRS3JxQmV4WnFxXC8yaUV3SkVueHhLblwvVUZPdTl4clJ6T3hDUmlFVjk1dDM0NkxcL1pUWk1LZ05Bd21uVkVlNW5JK2JCSDhHM1RsWlZhYmxxZXRPM1p6aUtsbDlLRk1WUkE4ZFBWNmliQnVMV3Vub0Nlb25uTlNpSDBUTnFPb3h1T1ptdlF6UDBSaXBJMXBBaEJrMzUzQXpCdXRTektuR3Vxc2dhUU1QR3lsRk5kSExVZzV0YzRVXC92Yk91TnhaUEtFKzhSZjJKeVBNZDNBaXFxaE1jc1VaSXNjOGtYbHlPV0VwVklKbmNxSVJaa09Wd1hOc0NiTlhHWDd4TmhndjhKU2o2T014aDRFam9JYXR5Vk1sNFJ5bEtkVE1FY1hkVXFaM0pLZDdYRiswV2dOVGNmdHd2bkMyTFMxUFlxazVkQXRRM0VMdHhleXQyTzNWZ3p1Qnl5VEdCN2JPdHlxa1RVM2ptQUZrRW5uM1FOQ0o2RGNjcU02cldnQ3IwcitING1qUjBZa0ExOHJlaDQrNXlFYzQzRFVkellQdzZWRDBSOTYwRWxZaGl0ZnJMRmd1ZHR5dDNlOThYQTFSRWNRXC9oTlpzcUdZYmtxdDdtOFVxR0dvVUhFWjlvOW1zUlAiLCJtYWMiOiIzZDNlZWFjZDk3OTc1MzgxMmZiZGIyY2U0YTRlMDY3MWQ3N2JhZTZmNGFlYmFlOTE3ZmNiMWI2MjcyOGNmNWU1In0=
eyJpdiI6IkR0elZBdisxbVJhTWhcL0Z4OFcrZFRBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkhZdkV4ZEpaS09DdEpad1lkSURMalQ4UGF3STkyTXRlamgwbG5YSVFRYlwvRTgrUk5USnhXUGg2bG1KbTE2R1Q5YUdUTnZrMU90NVc1dVwvQVlPYzIzcjlycjA4SEtiTE94MFZlR0NlRk85Wk5iZktzeTVXTFQ3ZWRRSHZuWHlhMkJhNWJRTnFFNDZsWU5cL1hrOXlSR0ttZ1FIUktGV0hjMU1KRVpLVmlaZDVRXC9rbUxRUEwxM1FWNEFYNTRkQ1puampsTEU0QVBOdTdWZFlIU2UzaVhzQmlaQ0U4K1RQa3BHM2JWenh3dEVUYUVjVVpiamVwY0xZdDJ4QStRZHJFNG1KUWo1aG1PSm1tNHBpSEpWTmhsWHladzN5SWJyKzNtK2p1NVBTTTZVbDNaWEZJbExjWWlSU1BaSTFUU2lXbXJUSUpvTVdhbXVobGxHNUN2clFyVTBcLzJnSXdUeTloUHlkZDhRRUV0VytTSCtNZXdNSG53UDdQVlFzUFR4ZlFLdFJNY1VtMVNOZE9DNFFJZmMyS0p1SGtWbXhrdEw4a2hZOXdPclU1XC9zdE9HVjVLbktFTUJaUUlCTUM1XC9wQnRXWGVDZVdhOFRmZllQVWUyeW5Vc1NIUXN3TE45Q3hBbnNQWDlnVjh5NTdacXRVTE9tVE0wcHhlM2pUaTVKMFJBWjRRcjhNMW1sVndMZkhJNEZMcVordmtXcmt2WFBxNTcrbThSWERkQ2l2bnlSRzEybWFvNjVTbEh1MnBSdFczZGdURnYxR2dGWGdrc0lzeXhOVFVpZmVyeEVRTWwzWWErZW9XXC9QVWJWREJBdUVaQzR3bFI0M1wvNFhwUStiVnJSYkp3bXBUYTU5RFwvRWdaWTZZamlnODdwSEVHSWFQUHVYRVcyVzZBbXN6eHI4XC9ubTQ9IiwibWFjIjoiN2U1N2Q2OGVlODUxY2U3MjFhOTNkNTFmMTAyYjE4ZjQ1YjFkZTJhZWM4NGI3MmYxYTA3ZGUyNzRmOTE1OTNmNiJ9

             Vừa dứt lời, hai người liền đứng lên, Hoa Vũ Dung bất giác liếc mắt nhìn về góc trái căn phòng.

Advertisement
x