Đức Tán Thượng Sư cầm ra một quyển kinh, bên trên có đề “Kinh Minh Vương Khổng Tước”, rồi trịnh trọng đặt vào trong tay Hàn Tuyết.
Hàn Tuyết nhận lấy quyển kinh, cô bất giác cau mày khi nhìn thấy hàng chữ này, cho rằng Đức Tán Thượng Sư vẫn muốn khuyên cô gia nhập phật môn.
Đang định mở miệng, Đức Tán Thượng Sư nói: “Thí chủ Hàn đừng hiểu nhầm, giảng Phật là duyên, chúng sinh đều là Phật, chứ không phải vì mệnh của thí chủ Hàn để dạy Minh Vương Khổng Tước cho tôi, mà tăng thêm sự cưỡng ép”.
Hàn Tuyết chợt ngây người ra, liền cảm thấy bản thân đang lấy bụng dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, đành vội vàng xin lỗi Đức Tán Thượng Sư.
“Đức Tán Thượng Sư, bây giờ có biết bọn họ đang ở đâu không?”, một ngày một đêm đã qua, Hàn Tuyết vẫn luôn lo lắng cho nhóm Âu Dương Ngọc Quân.
Đức Tán Thượng Sư lắc đầu, bên trong núi tuyết không có sóng điện thoại, hơn nữa những lạt ma khi đi ra ngoài cũng rất ít khi mang theo thiết bị liên lạc.
Bên trong chùa, vì để hạn chế tiếp xúc với thế giới màu mè ở bên ngoài, rất nhiều tăng lữ đã tự giác từ bỏ tất cả các thiết bị điện tử hiện đại, chỉ chuyên tâm đọc kinh lễ phật.
Hàn Tuyết bắt đầu nghiên cứu đọc quyển Minh Vương Khổng Tước, Đức Tán Thượng Sư thấy vậy liền đứng lên đi ra, lát sau trong phòng đọc kinh đã vang lên những tiếng đọc quyển kinh Minh Vương Khổng Tước đều đều.
Thế nhưng Hàn Tuyết đã chìm vào trong dòng kinh văn, cho nên không hề phát hiện ra điều này.
Sau khi Đức Tán Thượng Sư rời đi, liền đi tới gian điện chính, kham bố Phổ Đà đang giảng kinh cho một vị sư già.
Đức Tán Thượng sư ngồi xuống, trầm giọng nói: “Kham bố, tôi đã giao lại quyển Minh Vương Khổng Tước cho cô ấy, còn có thể độ hoá được hay không còn phải chờ xem”.
“Được!”, Kham bố Phổ Đà trả lời ngay.
Đức Tán Thượng Sư ngạc nhiên, đang định nói, nhưng kham bố Phổ Đà liền nói: “Có thể độ hoá, nhưng cần phải phá đổ bức tường đang chặn ngang ở đó, nếu không phá bỏ được, Minh Vương Khổng Tước sẽ không bao giờ quy y phật môn chúng ta”.
“Bức tường này là?”, Đức Tán Thượng Sư nghi ngờ hỏi lại.
“Theo lời giải chiêm tinh của tôi, nhanh thì trong một ngày nữa, còn chậm thì là ba ngày, người này sẽ tới chùa chúng ta, đến lúc cần chuẩn bị giới luật của chùa rồi...”, Kham bố trầm giọng nói.
Chớp mắt cái một ngày nữa lại trôi qua, Diệp Hạo cùng Linh Hồ Uyển Nhi đã đi tới thành phố Nagqu, hai người nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục đi về phía ngôi chùa Barong nổi tiếng ở thành phố Nagqu.
Sau khi tiến vào, Linh Hồ Uyển Nhi dẫn Diệp Hạo tới đó tìm một vị lạt ma: “Sư phụ, chúng tôi tới tìm đại sư Nhân Khâm”.
“Là kham bố Nhân Khâm à?”, vị lạt ma này cẩn thận hỏi lại.
Hai người bọn họ có chút không hiểu, vì cách xưng hô trong Phật giáo Tây Tạng khác với cách xưng hô của người Hán, Linh Hồ Uyển Nhi liền lấy ra một tín vật, đây là một món đồ được làm bằng sắt, rồi giao lại cho vị lạt ma đó.
“Phiền sư phụ giao lại cho đại sư Nhân Khâm, và nói là có người nhà họ Linh Hồ tới gặp!”
Vị lạt ma này không dám thất lễ, nhận lấy tín vật rồi nhanh chóng quay người đi vào trong, một lát sau liền thấy vị lạt ma này đi ra, mời Linh Hồ Uyển Nhi cùng Diệp Hạo đi vào.
Đi vào trong, hai người liền thấy một ông cụ đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, bánh xe cầu nguyện trong tay ông ta vẫn đang chuyển động.
“Đại sư Nhân Khâm...”, vừa đi vào, Linh Hồ Uyển Nhi liền cung kính chào, đây chính là bạn cũ của ông nội cô, cho nên cô ta buộc phải cung kính hành lễ.
“Ngồi đi, đã tới đây rồi, không cần phải khách sáo”.
Đại sư Nhân Khâm cười nói, sau đó nhìn Linh Hồ Uyển Nhi: “Lão hồ ly dạo này thế nào?”
“Ông tôi vẫn thế, ông ấy cũng có gửi lời hỏi thăm tới đại sư”.
“Đừng, có thể không tính toán với tôi là được rồi, ha ha ha...”, đại sư Nhân Khâm lắc đầu cười lớn.
Linh Hồ Uyển Nhi có chút ngượng, nhưng vẫn cười nói: “Ông tôi nói, khi nào có thời gian sẽ tới thăm đại sư”.
“Tới thăm gì chứ, có mà tới lấy trà Tạng thì có, ha ha ha...”
Đại sư Nhân Khâm rất hoà nhã, chứ không hề tỏ ra uy nghiêm, trong lúc nói chuyện không quên pha trò, khiến bầu không khí trở nên thoải mái hơn nhiều.
“Đại sư Nhân Khâm, chúng tôi tới tìm quả Phật Tâm, đại sư có thể nói cho chúng tôi biết đi đâu để tìm được loại quả này?”, Linh Hồ Uyển Nhi hỏi.
Quả Phật Tâm?
Đại sư Nhân Khâm bất giác nhìn qua Diệp Hạo đứng bên cạnh cô ta: “Cô tìm quả Phật Tâm, chắc cũng biết giá trị của loại quả này?”
“Dạ biết, đó là quả thần của Bắc Tạng, tương truyền đó là do sự từ bi của Phật Đà hoá thành, rất hiếm có, đã từng được bán đấu giá trong giới võ đạo mấy lần”, Linh Hồ Uyển Nhi nói.
“Xem ra lão hồ ly nào nói với cô cũng không ít, nếu cô đã nghe qua thì có lẽ cũng biết loại quả này rất hiếm, có khi hai người không tìm được đâu”, đại sư Nhân Khâm cười nói.
“Nhưng chúng tôi bắt buộc phải tìm được, vì có chuyện rất quan trọng!”, Linh Hồ Uyển Nhi khó xử nói.
“Đại sư có biết trong mấy năm gần đây có chỗ nào xuất hiện loại quả này không? Chỉ cần có vị trí đại khái cũng được”, Diệp Hạo nói.
Đại sư Nhân Khâm nhìn kỹ anh một cái, rồi nói: “Chùa Đạt Mẫu cách đây khoảng hai trăm cây số, mười năm trước kham bố Tông Thành đời thứ chín của bọn họ đã từng có được một quả Phật Tâm”.
Nghe vậy, ánh mắt Diệp Hạo chợt ánh lên vẻ kinh ngạc, chỉ cần có người đã từng lấy được quả Phật Tâm, thì anh cũng có thể thử đi tìm.
Thế nhưng, đại sư Nhân Khâm lại lắc đầu nói tiếp: “Này chàng trai, cậu cũng đừng ôm hy vọng quá lớn, đây cũng là chuyện mười năm trước rồi, bây giờ có thể tìm được hay không, vẫn còn là ẩn số, hơn nữa quả Phật Tâm trước giờ vẫn luôn rất thần bí, đừng nói là cậu, mà ngay cả tôi cũng chỉ thấy nó đúng hai lần!”
Diệp Hạo chợt giật thót mình, tuy biết loại quả này vô cùng hiếm có, nhưng cũng chưa từng nghĩ nó lại hiếm tới mức độ như vậy, ngay cả đại sư Nhân Khâm cũng chỉ được nhìn thấy nó đúng hai lần.
Chùa Barong là ngôi chùa rất lớn, nhưng anh sẽ không chùn bước: “Cảm ơn đại sư!”
Mười mấy phút sau, hai người bọn họ hỏi thêm vài điều, rồi chào tạm biệt đại sư Nhân Khâm, chuẩn bị đi về chùa Đạt Mẫu cách đây khoảng hai trăm cây số.
Sau khi hai người bọn họ đi, đại sư Nhâm Khâm liền tự nhủ: “Phổ Đà, đây là kiếp nạn của ông, đừng để lòng tham làm mờ Phật tâm”.
Ở một bên khác, nhóm của Âu Dương Ngọc Quân dưới sự dẫn đường của các vị lạt ma đã đi vào trong núi tuyết, ở đây ngoài đá ra, thì khắp nơi đều là những mảng tuyết trắng xoá, rất hiếm khi nhìn thấy có loài thực vật nào ở đây.
“Ngọc Quân, chỗ này rất kỳ lạ, la bàn không hoạt động luôn rồi...”, trong lúc mọi người đang đi, Long Linh chợt thấp giọng nói.
Nếu như không có la bàn hay vật tham chiếu sẽ rất dễ bị lạc trong núi tuyết.
Từ trường trong này mạnh hơn bên ngoài, Âu Dương Ngọc Quân liền lấy la bàn của mình ra nhìn, tình trạng cũng giống y hệt, cậu ta nhìn sang phía Zado: “Zado, trong này không dùng được la bàn, thì chúng ta đi vào theo hướng nào?”
Zado nhìn mặt trời, bởi vì sự phản xạ ánh mặt trời trong tuyết, nên khiến cậu ta bị đau mắt, sau khi lẩm bẩm một hồi, cậu ta cũng không phán đoán ra được.
“Tôi đi hỏi mấy vị lạt ma phía trước...”, Zado chạy về phía trước hỏi, sau đó quay lại.
“Anh Âu Dương, chúng ta đi về phía đông bắc...”
Phía đông bắc?
Âu Dương Ngọc Quân đối chiếu lại với la bàn, nhưng la bàn lại hiển thị là hướng tây.
Có một vài thứ cậu ta cũng không hiểu, vì nó vô cùng thần bí, hơn nữa mấy vị lạt ma đó cũng không nói nhiều, chỉ đi trước dẫn đường, và bọn họ cũng không biết nói tiếng phổ thông, cho nên gần như không thể nào giao tiếp được.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất