Sáng sớm hôm sau, mặt trời vừa lên, Diệp Hạo lắc lắc đầu tỉnh dậy.
Sau khi tỉnh lại, anh nhìn thấy Linh Hồ Uyển Nhi đang ngồi đối diện với mình, nhàn nhã uống trà, đầu vẫn có chút choáng váng, Diệp Hạo lắc đầu liền nhìn thấy sáu người bên cạnh bị dây trói lại với nhau.
Lúc này sắc mặt mấy tên đó đều vô cùng đau khổ, trên đầu, trên miệng đều có vết máu.
"Dậy rồi à, đến uống ít trà Tây Tạng, đây là đặc sản đó...”, Linh Hồ Uyển Nhi rót một tách trà cho Diệp Hạo, mỉm cười rồi đưa qua.
Diệp Hạo giật mình nhảy ra khỏi chỗ đang ngồi, anh cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ khi biết Linh Hồ Uyển Nhi đang chế giễu mình.
Nhưng anh vẫn quan tâm hỏi: "Tối qua cô không bị sao đấy chứ?"
“Dựa vào mấy tên bọ chét này?”, Linh Hồ Uyển Nhi khinh thường cười một tiếng.
Diệp Hạo gật đầu, rồi xoay người đi đến trước mặt người đàn ông đội mũ da đã rót trà cho anh, tên đó thấy anh tức giận thì sợ hãi không thôi.
“Tao thế nhưng lại mắc phải sai lầm như thế này, anh minh cả đời của ông đây mất tiêu rồi, mày nói xem tao phải xử lý mày như thế nào đây?”, Diệp Hạo lạnh giọng nói.
May mà hôm qua không xảy ra chuyện gì, anh mơ hồ nhớ được là Linh Hồ Uyển Nhi không uống, nếu mà cô ta cũng uống thì hậu quả khó đúng là khó lường.
“Đại ca, tôi đã thảm như thế rồi, xin anh tha cho tôi, sau này tôi không dám như thế nữa...”, người đàn ông đội mũ da đã gần 50 tuổi rồi nhưng cứ đại ca nọ đại ca kia, bộ dạng hèn mọn khiến người ta mủi lòng.
Diệp Hạo chỉ lạnh lùng nhìn hắn ta một cái rồi quay người lấy chiếc kẹp lửa từ trong bếp lò ra.
“Ở Tây Tạng này, tao không muốn giết người, nhưng tội chết có thể miễn còn tội sống thì khó tha”, vẻ mặt Diệp Hạo lạnh lùng, cầm kẹp dí vào mặt người đàn ông đội mũ da đó, hắn ta hét lên một tiếng vô cùng thảm thiết.
Nhưng anh không hề bị ảnh hưởng mà chỉ cầm chiếc kẹp chuyển động không ngừng, hóa ra là đang viết chữ.
Tên đó gần như ngất đi vì đau đớn, một chữ cái xiêu xiêu vẹo vẹo hiện ra trên khuôn mặt của hắn ta, tặc!
Diệp Hạo thế mà lại viết chữ “tặc” lên trên mặt hắn ta, đợi đến khi viết xong, người đàn ông đội mũ da đó đã không chịu được nữa mà ngất đi.
“Đại ca, anh tha cho chúng tôi đi, tôi dập đầu lạy anh...”, năm tên còn lại run rẩy, thậm chí có một người sợ tới mức tè ra quần, mùi khai của nước tiểu bốc lên.
Diệp Hạo cứ như không nghe thấy gì vậy, sáu người, sáu chữ “tặc”, bốn trong số đó đã ngất đi, hai người còn lại thì hét lên như tiếng heo bị chọc tiết.
“Đây là món gì thế, sao lại có công dụng lớn như vậy, có thể làm cho tôi ngất đi ngay lập tức...”, Diệp Hạo chỉ vào lá trà trên bàn và hỏi một cách ngạc nhiên.
“Đây là cà độc dược gai tù...”, Linh Hồ Uyển Nhi giải thích, Diệp Hạo ngẩn ra, ngạc nhiên vô cùng.
Sau khi nghiên cứu một lúc, anh cười và nói: "Vì vậy, thứ này là vô giá, là thứ đồ tốt để dùng với con gái”.
Linh Hồ Uyển Nhi trợn mắt nói: "Theo lẽ thường thì đúng như thế. Nghe nói thứ này có thể đánh ngất một con voi”.
“Ừ, là đồ tốt, không biết có còn hay không...”
Diệp Hạo lập tức cầm lấy ly nước, đi tới gần người đàn ông đội mũ da, tạt vào mặt hắn ta.
Tên đó bị hắt nước nên tỉnh lại, khi nhìn thấy Diệp Hạo đứng trước mặt, hắn ta lại khóc lóc cầu xin.
"Mấy món này mày có còn nữa không? Lấy hết chỗ mày cất ra đây", Diệp Hạo chỉ vào loại lá trà được làm từ cà độc dược gai tù, nhìn giống như trà Tây Tạng.
Người đàn ông đội mũ da định nói không còn nữa, nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Diệp Hạo, hắn ta cũng đành thật thà mà khai hết ra.
Theo chỉ dẫn của tên đó, Diệp Hạo tìm thấy hai mảnh trông như trà Tây Tạng, nhưng hai mảnh đó chỉ bằng một nửa mặt bàn. Bọn chúng mua nó từ một người chăn gia súc già cách đây vài năm và vô tình biết được tác dụng gây mê mạnh mẽ của nó.
Sau khi xác nhận rằng người đàn ông đội mũ da không còn giấu nữa, Diệp Hạo pha sáu tách trà cà độc dược gai tù ra rồi lần lượt đổ cho sáu người bọn chúng uống.
Sáu tên đó lập tức ngất đi giống anh lúc trước, Diệp Hạo cởi trói cho bọn họ, sau đó đi thay lốp xe.
Mọi thứ đã sẵn sàng và hai người bắt đầu lên đường đi tiếp.
“Sao không giết chết bọn chúng?”, trên xe, Linh Hồ Uyển Nhi hỏi.
"Lần này chắc sẽ khiến cho chúng nhớ đến già, ở một chỗ mà khắp nơi đều có sự truyền bá của Phật giáo Tây Tạng. Quả Phật Tâm nghe đồn còn có liên quan đến Phật giáo. Cố gắng không sát sinh được thì tốt", Diệp Hạo thờ ơ nói.
Linh Hồ Uyển Nhi bĩu môi khinh thường, nếu là cô ta thì cô ta sẽ giết hết những người này, Diệp Hạo lắc đầu cười, xe phóng nhanh về phía trước theo hướng Nagqu.
Thực ra, có lẽ đến cả bản thân Linh Hồ Uyển Nhi cũng không nhận ra, nhưng có những lúc, cô ta đã giải quyết mọi chuyện theo cách làm của Diệp Hạo.
Nagqu, Âu Dương Ngọc Quân đã đi vào trong núi tuyết cùng với 4 vị lạt ma 1 ngày một đêm rồi, đường càng đi càng hẹp, tuyết rơi ngày càng dày, nhiệt độ thì ngày càng thấp.
Những vị lạt ma này không biết nói tiếng Hoa Hạ, chỉ biết nói tiếng Tây Tạng nên vẫn phải có Zado phiên dịch lại, may mà còn có cậu ta, nếu không giao tiếp sẽ là một vấn đề lớn.
Lúc này, một vị lạt ma thầm thì nói với Zado cái gì đó, cậu ta nghiêng người nói: "Anh Âu Dương, lạt ma nói phía trước xe ô tô không thể đi được nên chỉ có thể tự đi bộ được thôi"
“Tự đi bộ?”
“Đúng, ông ấy nói phía trước có một cây cầu đá rộng 2m, nhiều nhất chỉ có thể là hai người cùng đi song song với nhau, xe ô tô không thể qua được”, Zado nói.
“Vậy được, anh tìm chỗ đỗ xe”, không có cách nào khác mà chỉ có thể dừng xe, họ cầm theo đồ đạc xuống, ai nấy đều đeo một túi hành lý lớn sau lưng.
Có đồ ăn, lều trại,... không ai biết lần này tìm kiếm trên núi sẽ mất bao lâu, nên phải chuẩn bị đầy đủ.
Còn bốn vị lạt ma thì mỗi người chỉ mang theo một chiếc túi vải với một số đồ ăn khô và quần áo bông ở bên trong.
Trong chùa Đạt Mẫu, Hàn Tuyết ngồi trong phòng tụng kinh, đang đọc thuộc những câu kinh còn lại của Kinh Luật, một trăm ba mươi câu kia thì cô đã thuộc lòng.
Nói ra kể cũng lạ, khi đám người Âu Dương Ngọc Quân rời đi thì Hàn Tuyết cảm thấy tốc độ ghi nhớ của mình tăng lên không ít, thậm chí có thể hiểu được một số ý nghĩa của Kinh Luật mà không cần giải thích.
“Đức Tán Thượng Sư”, lúc này, Đức Tán Thượng Sư đi vào, Hàn Tuyết vội vàng chào hỏi.
“Hàn thí chủ đã nhớ hết rồi sao?”
Hàn Tuyết cười một tiếng rồi đặt quyển Kinh Luật trong tay xuống, bắt đầu đọc cho Đức Tán Thượng Sư nghe, cô không đưa cho ông vì biết chắc chắn là ông ấy đã thuộc lòng rồi.
Kinh Luật 300 tụng, Hàn Tuyết nhớ không sót một chữ, Đức Tán Thượng Sư nở một nụ cười nhạt.
Sau đó ông nghiêm trang nói: "Thí chủ Hàn không hổ là Minh Vương Khổng Tước của Phật giáo, người có được Phật Tâm, Phật Tính, Phật Duyên hiếm mà gặp được, nếu cô nguyện ý thì có thể vào chùa để trở thành Minh Vương Khổng Tước, bảo vệ chúng sinh...”
“A Di Đà Phật, cũng là do tôi nghĩ sai, đây là Kinh Minh Vương Khổng Tước, thí chủ có thể nghiên cứu thật kĩ để có thể giúp họ “xua tan mây mù””.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất