Diệp Hạo nằm bò xuống mặt bàn, hai mắt nhắm nghiền ngủ thiếp đi, chứng tỏ trà này có vấn đề.
Sau khi thấy Diệp Hạo nằm bò ra bàn như thế thì vẻ dịu dàng ôn hòa trên mặt người đàn ông đội mũ da nhanh chóng biến mất, hắn ta híp mắt nhìn Linh Hồ Uyển Nhi.
“Các người làm gì anh ấy rồi?”, Linh Hồ Uyển Nhi giả vờ hoảng sợ hét lớn, bên cạnh đó còn không ngừng lay người Diệp Hạo nhưng anh ngủ như lợn vậy, không phản ứng lại một chút nào.
“Haha, người đẹp, đừng có phí sức nữa, trong thời gian ngắn tới hắn ta không tỉnh được đâu, cô nói chuyện với anh em chúng tôi một lúc nào, bỏ khẩu trang xuống đi”.
Người đàn ông đội mũ da cười lớn, vừa nói xong thì lập tức đi đến định tháo khẩu trang của cô ta xuống, họ đợi ở cái chỗ khỉ ho cò gáy này lâu quá rồi.
Đừng nói đến người đẹp, kể cả một bà bác còn chưa thấy bao giờ, cho nên hôm nay gặp được một người xinh đẹp như thế, sớm đã kích động không thôi.
Tất cả những chuyện vừa rồi đều là đóng kịch cả, bọn họ giả bộ quá giỏi, ngay đến Diệp Hạo cũng bị lừa.
Linh Hồ Uyển Nhi không uống trà, đơn giản chỉ vì chê chén trà của họ bẩn, chứ cũng không phải cảnh giác gì.
Chỉ là người đàn ông đội mũ da đó cũng không quan tâm, Linh Hồ Uyển Nhi chỉ là một người con gái, không thể làm được gì.
“Đừng có qua đây, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát...”, Linh Hồ Uyển Nhi hoảng sợ hét lớn, lập tức đứng bật dậy.
Báo cảnh sát?
Mấy người đó nhìn nhau một lúc rồi đột nhiên cười phá lên, cứ như thể nghe được một câu chuyện vô cùng buồn cười vậy.
“Người đẹp, không nói đến việc ở đây không có sóng, cô có biết đồn cảnh sát gần nhất cách đây bao xa không?”, tên đàn ông đó hỏi.
“Đồn cảnh sát gần đây nhất là đồn Đô Lan, cách đây hơn 100km, đợi họ đến được đây thì cũng quá muộn rồi, haha…”
“Người đẹp này, phục vụ các anh đây cho tốt thì sẽ thả hai người đi, nếu không thì đừng trách các anh trai độc ác, lột sạch đồ bạn trai cô rồi ném vào vùng đồng không mông quạnh cho đám chó sói ăn thịt”.
“Các người như thế này là phạm pháp, không sợ đụng đến pháp luật sao?”, Linh Hồ Uyển Nhi hét lớn, cố gắng ngăn cản họ.
“Haha, người đẹp này còn không hiểu rõ tình thế hiện giờ hay sao, phục vụ các anh em đây cho thật tốt thì sẽ biết ai là trời, ai là đất,...”, tiếng nói truyền đến từ phía sau, chính là người đàn ông ở bên ngoài sửa xe.
Người đàn ông với vẻ mặt vô cùng dâm tà, hắn ta đưa tay kéo sập cửa cuốn xuống, còn người đàn ông đang sửa lốp xe cũng mở rèm bước vào.
Sáu người đàn ông vây Linh Hồ Uyển Nhi vào giữa, người nào người nấy đều nhìn cô ta với ánh mắt rực lửa.
Linh Hồ Uyển Nhi thấy sáu người đàn ông vây quanh mình thì bộ dáng hoảng sợ ban đầu lập tức biến mất, cô ta duỗi tay kéo khẩu trang xuống.
Sáu người đàn ông đó dừng lại ngay lập tức, đúng là đẹp đến mức không gì diễn tả được, chẳng khác gì tiên nữ giáng trần.
Sắp có thể hôn được mỹ nữ, đám đàn ông người nào người nấy hưng phấn hết cả lên.
Linh Hồ Uyển Nhi lúc này cười một cái, nụ cười chói sáng như một bông hoa nở rộ: “Tôi có đẹp không?”
“Đẹp, đẹp hết mức...”
Đám người đồng thanh trả lời, Linh Hồ Uyển Nhi lại mềm nhẹ nói: “Tôi đẹp như thế này, đám bọ chét các người có xứng đáng không?”
Bọ chét?
Mấy người đó sững lại, sắc mặt đột nhiên thay đổi, nhưng không nói gì, Linh Hồ Uyển Nhi lại cử động.
Cô ta với tay lấy chiếc ghế đẩu trước mặt rồi đập vào đầu tên đàn ông đứng gần nhất.
“A...”
Người đàn ông đó hét lên một tiếng vô cùng thảm thiết, chiếc ghế này làm từ gỗ thịt, vừa dày vừa nặng, nhưng lại bị đánh đến vỡ ra, máu từ đầu tên đó không ngừng chảy xuống.
Bị đánh một cách đột ngột như thế khiến cho mấy người này đơ ra một chút, nhưng ngay lập tức phản ứng lại.
“Đệt, thế mà dám ra tay, đệt má con đàn bà này...”
Vừa dứt lời, Linh Hồ Uyển Nhi xoay người một cái, cặp chân dài nhấc lên, đạp thẳng vào cằm người đàn ông đó.
Chỉ nghe “rắc” một tiếng, tên đó hét lên vô cùng thảm thiết, không chỉ là lệch cằm mà xương cằm của hắn ta đã vỡ ra luôn rồi.
Trong một lát, trừ người đàn ông đội mũ da ra thì những người còn lại đều ngã vật hết ra đất và la hét om sòm, lần này đến lượt Linh Hồ Uyển Nhi cười nhạo.
“Mày là đại ca của chúng nó sao?”
“Đúng thế, người đẹp, tôi sai rồi, cô tha cho tôi, sau này tôi không dám nữa...”, người đàn ông đó van nài, nghe những âm thanh la hét thế kia, đúng là quá thảm rồi.
Không ngờ một người con gái đẹp như thế lại là một người luyện võ, đúng là dây vào họa lớn.
“Nói cho tôi biết, tại sao anh ấy uống trà vào lại ngất đi ngay lập tức như thế, nhưng các người lại không bị sao?”, Linh Hồ Uyển Nhi vô cùng tò mò, họ cùng uống một loại trà, sao mà chỉ có Diệp Hạo bị như thế.
Người đàn ông đội mũ da chớp mắt: "Người đẹp, sau khi tôi nói xong cô có thể thả tôi được không?"
“Mày không có tư cách để mặc cả, cho mày 3 giây để nói”.
Người đàn ông đội mũ da cảm thấy lạnh cả sống lưng, không dám nói thêm nữa, hắn ta đến gần bếp lò lấy ra toàn bộ lá trà trong hộp trà ra, trông cứ như viên bánh vậy.
Người đàn ông đó bẻ hai đầu của hai lá trà rồi đặt xuống bàn, nói: “Người đẹp, cô nhìn lá trà này đi, chúng có điểm khác nhau”.
Linh Hồ Uyển Nhi lại gần để nhìn, ngay lúc này, vẻ tàn nhẫn thoáng qua trên khuôn mặt người đàn ông, một tay hắn ta cầm dao từ bên dưới đâm vào người Linh Hồ Uyển Nhi.
“Đi chết đi...”
Người đàn ông hét lớn, mọi thứ xảy ra quá đột ngột, nhưng Linh Hồ Uyển Nhi không hề hoảng loạn mà nhanh chóng lùi lại phía sau, cứ như đang bay vậy, dù có lùi lại cũng tràn đầy sự xinh đẹp.
Chỉ là khi cô ta lùi lại, đã cầm lấy chiếc kẹp lửa trên bếp, một đầu của chiếc kẹp lửa cháy đỏ, và cô ta cầm nó đâm thẳng về phía trước.
Người đàn ông không tránh kịp, kẹp lửa đập thẳng vào vai phải của hắn ta.
“A...”, tên đó hét lên một cách thảm thiết, lập tức lùi lại phía sau, con dao trong tay không cầm vững nên rơi xuống dưới.
Keng!
Linh Hồ Uyển Nhi bước nhanh đến rồi ngay lập tức đá người đàn ông đó bay ra, sau đó bước đến trước mặt hắn ta với chiếc kẹp lửa trên tay.
Hắn ta lập tức hoảng sợ: “Đừng, xin cô...”
A...
Sắc mặt Linh Hồ Uyển Nhi lạnh hẳn đi, chiếc kẹp lửa xuyên thẳng vào vai còn lại của hắn ta, quần áo làm từ đệm bông cũng không chống đỡ nổi, một mùi thịt bị nướng chín bốc ra.
Mồ hôi trên mặt người đàn ông chảy xuống đầm đìa, hắn ta hét lên một tiếng thảm thiết.
Đối với loại người này thì Linh Hồ Uyển Nhi không có chút lưu tình nào, nếu mà cô ta là một cô gái yếu đuối thì hôm nay đã bị làm nhục rồi.
Một người phụ nữ bị 6 người đàn ông làm nhục thì chỉ có duy nhất một kết quả – chết.
Hơn nữa, cô ta cũng không biết được trước đây đã từng có người phụ nữ nào từng bị họ làm nhục không, chỉ là nhìn bộ dạng hung hãn của tên đội mũ da đó, trong tay hắn ta chắc chắn đã từng có mạng người.
Linh Hồ Uyển Nhi cầm kẹp lửa, chỉ vào mặt hắn ta, lạnh lùng nói: "Nói cho tao biết, đó là loại trà gì, làm sao có thể khiến anh ấy tỉnh dậy?"
"Cà độc dược, bên ngoài các người gọi nó là cà độc dược gai tù, nó có thể nhanh chóng làm người ta choáng váng, chúng tôi đã pha với trà Tây Tạng, một nửa trà Tây Tạng, một nửa cà độc dược..."
Người đàn ông không dám giở trò nữa, mà nói ra hết, Linh Hồ Uyển Nhi nghe thấy thế thì có chút kinh ngạc, hóa ra là cà độc dược.
Đây là một loại hoa kỳ lạ, là thứ nguyên liệu thiết yếu để điều chế thuốc mê, có giá cả vô cùng đắt đỏ trên chợ đen của giới võ lâm.
“Ngày mai, cái này không có thuốc giải, chỉ có cách đợi thuốc hết tác dụng mới được...”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất