Diệp Hạo cười lớn, lái chiếc xe đi dần về phía có ánh sáng.
Ở phía có ánh sáng đó, một người đàn ông đang đứng trước cửa, nhìn thấy có ánh đèn xe từ xa chiếu tới, vui ra mặt mà chạy vào trong nhà.
Trong căn nhà còn có năm người đàn ông khác, người này chạy tới trước mặt một người đàn ông đội mũ da, hồ hởi nói: “Đại ca, có một chiếc xe đi đến, không ngờ giờ này rồi vẫn còn kiếm được chút, ha ha...”
“Không phải vội, để tao xem là xe gì”, người đàn ông đội mũ da cầm kính viễn vọng đi ra cửa nhìn.
“Được lắm, là Land Cruiser luôn, vớ được con cừu béo rồi đây”, người đàn ông đội mũ da cười lớn, quay đầu dặn dò người đàn ông đứng bên cạnh: “Chuẩn bị trà nóng tiếp đón khách quý!”
“Vâng ạ...”
Trong gian nhà nhỏ chợt vang lên những tiếng cười hớn hở, Land Cruiser có giá đắt nhất cũng phải hơn triệu tệ, đúng là miếng mồi ngon, cho nên làm sao có thể không vui cho được, khi chuẩn bị vớ bở được thu nhập của cả mấy tháng.
Diệp Hạo cùng Linh Hồ Uyển Nhi lê lết đi gần hai mươi phút mới tới nơi, vừa đến liền nhìn thấy chiếc xe cũ đang được bày ra sửa, còn người thợ đang treo đèn chiến đấu.
Dù gì trời cũng đã tối, Diệp Hạo thầm cảm thán một câu, rồi mở cửa xe bước xuống.
“Xe bị hỏng hả?”, Diệp Hạo vừa bước xuống, liền có một người thanh niên chạy ra đón, người này mặc áo bông dày có hơi bẩn, lại có thêm cả mùi dầu, thế nhưng cười lên trông rất thuần phác.
Diệp Hạo lấy trong túi ra một bao thuốc, tuy anh không hút, nhưng để nhanh chóng lấy được thiện cảm, nên anh rút ra một điếu.
Đây là cảnh tượng thường thấy ở Hoa Hạ, song lại có rất nhiều người nước ngoài không hiểu ý nghĩa của hành động này.
“Bị nổ lớp, có sửa được không?”, Diệp Hạo hỏi.
“Được chứ, có gì mà không sửa được, ông anh cứ đánh xe vào đi đã, bên trong có máy nâng, mà bên ngoài cũng lạnh lắm, hơn nữa đợi thêm lúc nữa là không nhìn thấy cái gì nữa luôn”, người thanh niên hút điếu thuốc, cười khà khà nói.
Ngoài trời quả thực rất lạnh, Diệp Hạo cũng không có ý kiến gì, đứng ở đó nhìn một lượt cũng thấy quán này khá chuyên nghiệp.
Đối diện có tổng cộng ba cái lán, ở giữa có máy nâng, Diệp Hạo liền lái xe vào trong.
Vì chiếc xe cần phải nâng lên, cho nên Linh Hồ Uyển Nhi đương nhiên cũng phải xuống xe.
Do trời lạnh nên cô ta đeo khẩu trang, nhưng cho dù là như vậy, khi cô ta bước xuống xe vẫn khiến người thanh niên vô cùng bất ngờ.
Đôi mắt của Linh Hồ Uyển Nhi quá đẹp, thậm chí chỉ vừa nhìn lướt qua thôi, cũng khiến người thanh niên đó không thể nào rời mắt được.
Diệp Hạo thấy thế chỉ cạn lời, lấy ra điếu thuốc đưa qua trước mặt người thanh niên đó: “Người anh em, làm điếu thuốc...”
Người thanh niên này lập tức định thần lại, tỏ rõ vẻ ái ngại: “Thật ngại quá, tôi sửa ngay, sửa ngay...”
Người thanh niên đó nói xong liền quay người rời đi, Diệp Hạo ngán ngẩm cười, đừng nói là người thanh niên này, mà ngay cả anh lần đầu gặp Linh Hồ Uyển Nhi cũng đã thất thần như vậy.
Huống hồ ở cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi như này, ai trông thấy một người đẹp như Linh Hồ Uyển Nhi mà chẳng động lòng.
Diệp Hạo tới gần Linh Hồ Uyển Nhi nhỏ tiếng nói: “Sau này ra ngoài tốt nhất nên đeo thêm cái kính râm nữa, tránh gây phiền phức cho tôi”.
“Hừ, tôi đây dung mạo như tiên, có thể để mấy kẻ phàm phu tục tử các anh được nhìn một cái cũng đã là phúc rồi đấy, phải biết thế nào là đủ chứ!”, Linh Hồ Uyển Nhi đỏng đảnh nói.
Mặt Diệp Hạo lập tức đen như đít nồi, đúng lúc này người thanh niên quay trở lại, xách theo một vài dụng cụ.
Nhìn Diệp Hạo nói: “Ông anh tới kia ngồi đi, bên đó có lò sưởi, còn có cả trà nóng, lúc nào làm xong tôi sẽ gọi”.
“Được, cảm ơn người anh em...”, Diệp Hạo tỏ ra rất thân thiện, nói xong hai người liền đi vào căn phòng phía trước.
Người đàn ông quay đầu lại, khoé miệng chợt cong lên một nụ cười lạnh lẽo, nhìn bóng hình kiêu kỳ của Linh Hồ Uyển Nhi, trong mắt ánh lên vài phần dục vọng.
Hai người kéo tấm rèm cửa đi vào, ba người đàn ông ngồi sẵn trong đó đều quay đầu lại, khi thấy Linh Hồ Uyển Nhi, bọn họ ai nấy tim đều loạn nhịp.
Nghĩ kỹ lại cả mấy tháng nay bọn họ còn chưa được chạm vào phụ nữ, bây giờ lại có người con gái đẹp như vậy xuất hiện, cho dù có đeo khẩu trang, nhưng với thân hình hoàn hảo kia, thì cho dù mặt có như Thị Nở thì cũng đáng.
“Ha ha ha, người anh em mau tới ngồi đi, ngồi bên lò sưởi ấm hơn...”, người đàn ông đội mũ da ngồi ở giữa cười lớn nói.
Diệp Hạo lấy ra điếu thuốc đưa qua, sau đó cùng Linh Hồ Uyển Nhi ngồi xuống bên lò sưởi.
Sau khi ngồi xuống, người đàn ông đội mũ da liền hỏi: “Người anh em, định đi đâu đấy, đoạn đường này không có nhiều xe qua lại, đi tiếp về phía trước khoảng mười cây nữa là tới khu không có người, nếu như mà bị thủng săm ở khu đó thì phiền lắm”.
“Chúng tôi đến huyện Đô Lan...”, Diệp Hạo cười nói.
Ra ngoài nên cảnh giác vẫn hơn, cho nên anh cũng không nói thật.
“Ồ, vậy thì đi qua đoạn vắng người đấy là tới Đô Lan, cũng không còn xa lắm, cũng chỉ khoảng hai trăm cây số nữa, đợi sửa xe xong chắc khoảng trước mười hai giờ là tới nơi”.
Người đàn ông đội mũ da bảo, hai người ngồi nói chuyện phiếm một lát, Linh Hồ Uyển Nhi vẫn luôn không lên tiếng, chủ yếu để Diệp Hạo nói chuyện.
Sau khi tìm hiểu qua, Diệp Hạo biết những người này đến từ tỉnh Thanh bên cạnh, trước kia ở đây có một khu mỏ, cho nên bọn họ tới đây sửa xe.
Nhưng sau khi mỏ này bị đào hết thì các loại xe cỡ lớn đều sơ tán, song trong mỏ vẫn còn sót lại một chút quặng, vì thế một vài đội đào mỏ nhỏ thường lái xe tới đây, đương nhiên cũng chỉ theo hình thức đào trộm.
Thêm nữa cửa hàng sửa xe này của bọn họ còn chưa tìm được vị trí thích hợp, nên vẫn đành ở lại đây, Diệp Hạo nghe vậy cũng chỉ cảm thán đồng cảm một câu.
“Chú à, đừng chỉ mải nói thế, rót trà cho người anh em này đi chứ...”
Lúc này, người thanh niên đang sửa xe ở bên ngoài đi vào, mở hộp đựng trà, rồi tự lấy một ít lá trà cho vào trong túi, sau đó nhấc ấm nước đặt trên bếp vừa rót vừa nói.
Người đàn ông đội mũ da vội vàng vỗ đét vào đùi: “Anh xem tôi này, chỉ mải nói chuyện, thứ lỗi nhá...”
Diệp Hạo tỏ ý không cần, nhưng người đàn ông đội mũ da rất khách sáo, còn lấy ít lá trà, cho vào hai cốc, rồi rót nước.
“Người anh em, đây là trà Tạng đặc sản chỗ chúng tôi, hai người uống thử xem, có hợp không”, người đàn ông bưng cốc trà đặt vào tay hai người bọn họ.
Diệp Hạo vội vàng đứng dậy nhận cốc trà, đồng thời tỏ ý cảm ơn. Trà Tạng này nhìn qua gần giống hồng trà, nhưng có màu đậm hơn và mùi cũng thơm hơn.
Người đàn ông cũng pha một cốc, sau khi pha xong liền đưa lên miệng thổi cho bớt nóng, rồi nhấp một ngụm lớn.
Nhìn thấy hai người Diệp Hạo vẫn cầm nguyên cốc trà, người đàn ông đó liền mời liên tục, Diệp Hạo cười, thầm nhủ hình như bản thân đã cảnh giác quá đà.
Liền bưng cốc trà trước mặt ngửa cổ uống một ngụm.
“Người anh em, thấy thế nào?”, người đàn ông đội mũ da vội vàng hỏi.
“Rất ngon, không chát cũng không đắng, êm mà ngọt...”, Diệp Hạo tươi cười bình phẩm đánh giá, nhưng vừa nói xong, người anh đột nhiên dựng lên, sau đó hai mắt nhắm nghiền, rồi đổ rạp ra bàn.
Người đàn ông đội mũ da cười lớn, rồi quay đầu nhìn sang phía Linh Hồ Uyển Nhi, cười hi hi nói: “Người đẹp này còn không uống sao, lẽ nào định để anh già này đích thân mớm cho hả...”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất