Sau khoảng thời gian im lặng, Hàn Tuyết đột nhiên lên tiếng, cô cho rằng điều này khả thi hơn so với việc các cô cứ mù quàng lao vào trong núi Tuyết Sơn. 

             Điều này không nói cô không có niềm tin, không có nghị lực để đi tìm, mà trong lúc đọc kinh, có một cảm giác đặc biệt khiến cô tin những lời của Đức Tán Thượng Sư. 

             Trong lúc bọn họ đang trao đổi với nhau, bên trong một gian điện của chùa Đạt Mẫu, Đức Tán Thượng Sư đang ngồi cùng kham bố Phổ Đà. 

             Đức Tán Thượng Sư nói phương pháp của mình cho kham bố Phổ Đà nghe, nghe vậy sắc mặt của kham bố Phổ Đà có chút khó coi: “Ông lại nói những điều này cho cô ấy biết, như vậy không tốt cho chúng ta, ngộ nhỡ có người nào trong số bọn họ hiểu về chiêm tinh, vậy không phải sẽ phá hỏng kế hoạch của chúng ta sao”. 

             “Kham bố yên tâm, những thứ này tôi đã thử qua rồi, chiêm tinh học là bảo vật của phật giáo vùng Tạng chúng ta, đâu phải ai cũng có thể học được?”, Đức Tán Thượng Sư nói.  

             “Không thể tự mãn được, thuyết âm dương trong đạo giáo của người Hán cũng gần giống với chiêm tinh học của chúng ta, hơn nữa về mặt nào đó đạo giáo của bọn họ còn thần bí hơn nhiều”. 

             Kham bố Phổ Đà nghiêm túc nói: “Nhưng mà ông cũng nói, cô ấy đã bán tín bán nghi, tôi thấy nên lùi lại hai ngày, tốt nhất không nên để lộ ra bất cứ điều gì”. 

             Nói xong, bọn họ cùng nhìn về phía một ông lão với hàng lông mày trắng rủ xuống ngồi im như đã viên tịch, người này đang chắp tay niệm kinh. 

             Trong phòng tụng kinh, nhóm người của Hàn Tuyết đã bàn bạc xong, chuẩn bị lên đường đi tìm quả Phật Tâm theo lời chỉ dẫn của Đức Tán Thượng Sư, Hàn Tuyết lúc này đang đọc kinh lễ Phật, hy vọng kinh kệ có thể chỉ cho bọn họ con đường chính xác. 

             Tuy rất mơ hồ, nhưng nó cũng là cách an toàn nhất, dù gì lạt ma của chùa sẽ dẫn bọn họ cùng đi, đây cũng là yêu cầu mà Đức Tán Thượng Sư đã chấp nhận sau khi trao đổi cùng Hàn Tuyết.  

             Qua một lúc sau, một vị lạt ma đi tới, mời nhóm người của Âu Dương Ngọc Quân đi ra. 

             Bởi vì, khi đến lượt bọn họ đọc kinh, nhóm người của Âu Dương Ngọc Quân vừa rời đi không lâu.  

             Thấy Đức Tán Thượng Sư đã đi tới, Hàn Tuyết vội vàng đứng dậy, nói: “Thượng sư, chúng tôi đã bàn bạc xong, ba người bọn họ sẽ đi tìm quả Phật Tâm, vẫn mong Thượng sư cử lạt thêm lạt ma của chùa để dẫn đường cho bọn họ”. 

             “Thí chủ Hàn yên tâm, các lạt ma của chùa lúc nào cũng sẵn sàng lên đường, nhưng có thể tìm được hay không tất cả đều là ý Phật!”, Đức Tán Thượng Sư khoan thai nói, nhưng trong lòng lại vô cùng hoan hỉ. 

             Bọn họ đã dựa vào quẻ chiêm tinh đã nhiều ngày, đợi lâu như vậy cuối cùng cũng đã đợi được ngày Hàn Tuyết đến, cho dù thế nào cũng phải giữ cô ở lại. 

             Tại thành phố Cảng, do lệch múi giờ, nên bây giờ ở đây đã là buổi tối, trăng sáng vằng vặc, cùng bầu trời đầy sao. 

             Trong một trang trại nhỏ nằm sâu trong núi Bắc Manh, một ông cụ đầu tóc bạc phơ đang nhìn sao trời để suy đoán. 

             Sau một hồi suy luận, nét mặt của ông ta chợt nghiêm lại. Ngồi bệnh cạnh ông cụ còn có một người đàn ông trung niên khác, nếu như Hàn Tuyết ở đây, nhất định sẽ phải kinh ngạc thốt lên. 

             Người đàn ông trung niên này chính là Diệp Phù Sinh, bố của Diệp Phàm. Thấy sắc mặt ông cụ nghiêm lại, sắc mặt của Diệp Phù Sinh cũng trở nên khó coi theo. 

             “Ông già, có phải đã tính ra điều gì rồi?” 

             Một lúc lâu sau, giọng của ông ta trầm xuống: “Có cả hoạ và phúc, thằng nhóc chết tiệt kia không có chuyện gì đâu, nhưng bên phía vợ của nó thì không được tốt cho lắm”. 

             “Dám động tới con dâu tôi?” 

             Bất chợt Diệp Phù Sinh toát ra sát khí: “Nếu mấy con lừa đầu trọc đó dám động tới con dâu tôi, tôi sẽ bắn thẳng lên lửa cho nổ tung chùa của bọn chúng luôn!” 

             Ông cụ cười trừ: “Đám hoà thượng đó không làm gì cô ấy đâu, nhưng Phật giáo vùng Tạng vô cùng thần bí, có mấy người, ngay cả tôi đây còn phải nhún nhường vài phần, song may mà bọn họ đi tới Nagqu Bắc Tạng, cho nên vẫn còn tốt chán”. 

             “Nguy hiểm là, nếu làm không tốt, thì coi chừng đứa con dâu này của ông sẽ xuất gia thành ni cô luôn”. 

             “Rầm!” 

             Ông cụ vừa dứt lời, Diệp Phù Sinh liền đứng bật dậy, đập bàn rầm một cái: “Bọn họ dám!” 

             Diệp Phù Sinh giận điên người, cứ thế đi đi lại lại mấy vòng: “Ông già, tôi phải đi Bắc Tạng, tôi lo tới lúc đó thằng nhóc này không xử lý được”. 

             “Ông nói như vậy nghĩa là định dọn sẵn đường cho nó đi sao, tới lúc đó...” 

             “Ông già, điều ông nói tôi biết, nhưng thằng nhóc này nếu thật sự mà phát điên lên, tôi sợ có thể nó sẽ gây ra trận đại chiến luôn, tôi vẫn nên đi thì hơn”. 

             Diệp Phù Sinh quyết định đi tới Bắc Tạng một chuyến. 

             Ông cụ tóc trắng ngán ngẩm lắc đầu: “Tuỳ ông, nhưng đừng làm gì quá là được!” 

             Thời gian dần trôi, chớp mắt đã qua hai ngày, hôm nay lạt ma trong chùa Đạt Mẫu vác hành lý trên vai, dẫn nhóm người của Âu Dương Ngọc Quân đi vào trong núi. 

             Đã nhiều ngày như vậy, bốn vị lạt ma theo lời chỉ vị trí đại khái của Đức Tán Thượng Sư dẫn bọn họ đi về phía trước. 

             “Mọi người chú ý an toàn, một khi có nguy hiểm gì thì chạy lùi về phía sau ngay, quả Phật Tâm không quan trọng bằng sự an toàn của mọi người đâu!”, trước khi đi, Hàn Tuyết đã nhắc lời này với nhóm của Âu Dương Ngọc Quân. 

             Quả Phật Tâm tuy rất quan trọng, nhưng nếu vì vậy mà để bọn họ bị thương thì cho dù Diệp Phàm của khôi phục lại trí nhớ, thì anh cũng sẽ trách cô. 

             “Chị dâu yên tâm, bọn em tự biết lượng sức!”, Âu Dương Ngọc Quân nói. 

             “Nào, Tiểu Tuyết ôm một cái, chúc chúng tôi chiến thắng trở về”, Long Linh đi tới ôm Hàn Tuyết, nhân lúc mọi người không chú ý, đã nói thầm vào tai cô mấy câu. 

             Mọi người chào tạm biệt, Âu Dương Ngọc Quân khỏi động xe, đi về phía núi Tuyết Sơn. 

             Chiếc xe càng đi càng xa, Hàn Tuyết cảm ơn Đức Tán Thượng Sư, rồi quay người đi về phía nhà vệ sinh nữ. 

             Trong nhà vệ sinh, Hàn Tuyết vuốt lại tóc, lấy xuống một thứ chỉ to bằng nửa đầu ngón tay. 

             Hàn Tuyết đặt vật này vào trong tai, nhìn bề ngoài trông nó giống như một cục thịt nhỏ, không dễ bị phát hiện. 

             Xong xuôi Hàn Tuyết trở lại vào phòng đọc kinh, bắt đầu học thuộc nốt một trăm ba mươi câu kinh còn lại. 

             Trong lúc nhóm của Âu Dương Ngọc Quân xuất phát, chiếc xe của Diệp Hạo và Linh Hồ Uyển Nhi cũng còn cách điểm đến khoảng một nghìn cây số, nhưng lại gặp phải chuyện xui xẻo. 

             Anh không để ý, chiếc xe bị bể bánh, nên hết hơi rất nhanh, nhưng may mà chiếc xe này có giá hơn một triệu tệ, cho nên lốp xe cũng rất đặc biệt, vì thế vẫn có thể đi được thêm một đoạn, song cũng không cầm cự được quá lâu. 

             Không còn cách nào khác, đoạn đường này quá xấu, vì đây là vùng cao nguyên Tạng cho nên không thể nào sánh bằng vùng đồng bằng, đây là đoạn đường hoang vu hẻo lánh, nằm giữa hai trấn nhỏ cách nhau cả trăm cây số. 

             Hơn nữa bây giờ trời cũng đã sẩm tối, tuy vẫn chưa tối hẳn, nhưng với kiểu thời tiết ở đây, đợi qua mấy tiếng nữa, nhiệt độ ngoài trời sẽ xuống âm mười mấy độ. 

             Xe lại hỏng đúng chỗ không có người, nhiều khi sẽ mất mạng luôn. 

             Nhưng đáng buồn hơn cả là bọn họ đã bỏ quên dụng cụ thay lốp trong khi chuẩn bị sửa xe, bây giờ Diệp Hạo có bản lĩnh như thế nào cũng chỉ có thể đành đứng trơ nhìn chiếc lốp xe. 

             “Anh là đồ ngu, lái xe mà cũng để đâm vào cái đinh to như thế, thật đúng là thần xui xẻo!”, trong xe, Linh Hồ Uyển Nhi khinh thường nói. 

eyJpdiI6IkRJb2pIN01yYW0xN3MyTlJQc0pHS3c9PSIsInZhbHVlIjoianVBNFE1eEdoK1RJb1VzK1wvR2JPSFpVTUdmc3Btd1ludVpFRDg2NjM3YmhoMXZHRjBaWXhhb0NVUlByRklOSDY5bmhWeWxFZVNpOVBLd1dOdm0xeERSS0RvdHpUODFxMHJPd3l1eVNJSkdUZ0dkcXA4V2lLRXl1U0lvMDhqak56SG5mT2YxaHFHRWpRaXJ0TWtoc1lVcGJTOGlRWWtuUlJjeGlwdUc3K1ZcLzBQMlY2bWZyMmtXa2IzN3ZkdDFmbzRvQjVEQXZHRlFZUTFiVHlXNDJRNW96VXFDeVQ5bWc3WWczWG14MUdhYXhWR1JEMFwvZklLTU9CWnVcL05JNmpkaytwcUFNTmpKc2xYSDRoQVRiMGxOcUZXQlFaZ0hNcVNIN0ZvRUpqUGlzUHFrelVYek1teFpPRm1adGdSZDhEeDVCK1RQd3RKQmIwaWhENFZ3amxHNURiVjBJUzBCMUo4NHgyM3VxRVowOEE4Q01zRjlUclljeXpJblRsMm1QT2VIcEJ0QUp4Z2VlRGQ2MXJnVmF1RW52XC82alRQNXJLajlXcEp3YWxvT3NOOUVYUkR4QXBIN1FPQlFaOUJwVUJLaXpTR1cyektwcEZCKzhCS3BaV3Q5THhQZz09IiwibWFjIjoiMDFmZWJmMDliMTJlZmY2NjE2NjBmNTk3ZmNiN2EwNTJmZTVjZmRhOThlZTBlZmJjZDQyMGExNWQ5ZmM2NjRjMyJ9
eyJpdiI6Im1RZ0dSOTNTSytKRk5YNUxvTGlYZ3c9PSIsInZhbHVlIjoiVVdibW8xelwvUnRnMmtPSEg0WDBcL1hMektvc3h0VXBQWU1RY2p3Zlp2SlwvZzN4cHBhSVpSd1pKMUhqeFBWVWpXajAzblVHbFwvYU5CSkgrY1pkcVZKUE9rNVVsQmVSb0lCK013UzRlVVwvak5wRjJ2QXkxcjJaNkh6ejZVMWJ5ekQ4MG4xMFdCZWNtcFVqaGlORUJ4MlV2UHBVOEMyN0dTZFZxRjN6V1JkWElGZzhDUVRacVd4YlV3aW9PSmVhNjJzcjFTdzVEQkNxZUg3emtaeHVUTTVHbGVkbk1SazZNaENjcjEwR2hYREZ4M3BLMDNxcnJWUzlLT1k0RFA1ZHpZNG5rQzF5Q2tJVlU2d1RQWDhnSTZPRlppazJjU09EN0dtNWRHSVwvekc1MnB5TDlndzNNMjV3NUVwMmU2a3oraTBrTFU2NllHVk51R0VGNmVjaFE5MEVkNlowRHphckxMMXNcL1FvMlBBQ3RhSlwvYWd2VlFKdnZlVXdDbklSTjhRS1JTS005dDYzU3dadUpmSDRmc203eE9JRWFWSk1obVBReitDandySkNrSWlxS3hqUFVpK1dvdUgzRUpTdXF0XC9BWWlsMSIsIm1hYyI6IjdmN2NkMDQ1MzI2NWVkNTI5YmFlYzYyZDdjNWU3OTg5YjYxMGNlOWRlZDhiOGY4N2FlYWY1ZDcyNGIzZmMyMWYifQ==

             “Trời không tuyệt đường sống của người, ha ha ha...”

Advertisement
x