Muốn cô ở lại đây niệm kinh, còn để Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh đi tìm quả Phật Tâm, lông mày Hàn Tuyết cau chặt lại. 

             Cô là vợ của Diệp Phàm, tìm quả Phật Tâm cũng là để Diệp Phàm khôi phục ký ức, vào núi tìm quả Phật Tâm có thể sẽ gặp nguy hiểm không lường trước được. 

             Hành động lâm trận bỏ chạy như vậy khiến cô khó mà ra quyết định được. 

             Thấy vẻ mặt khó xử của cô, Đức Tán Thượng Sư niệm một tiếng A Di Đà Phật, nghiêm nghị nói: “Thí chủ Hàn, Phật của tôi từng nói, vạn vật có linh hồn, thành tâm ắt đạt được, không giấu gì thí chủ Hàn, cô chính là Minh Vương Khổng Tước trong Phật giáo của chúng tôi”. 

             “Cô có duyên với Phật giáo chúng tôi, nhưng rơi vào trần thế đã lâu, nay vén mây mù thấy được trời quang, thí chủ Hàn đang có chấp niệm chưa buông xuống được, nếu không cuốn Kinh Luật tầm thường này chỉ là mấy lời nhảm nhí!” 

             Đức Tán Thượng Sư nói xong, Hàn Tuyết cực kỳ kinh ngạc, Đức Tán Thượng Sư nói cô là gì cơ? 

             Minh Vương Khổng Tước? 

             Đương nhiên cô biết Minh Vương Khổng Tước, đó là bậc tôn giả, là một trong bốn đại pháp vương của đạo Phật. 

             Đức Tán Thượng Sư lại nói đó là cô, sau khi Hàn Tuyết giật mình, liền cảm thấy buồn cười, bởi vì cô đoán ra gì đó rồi. 

             Cô biết Phật giáo của Tây Tạng thần bí, nhưng cũng không ngờ rằng Đức Tán Thượng Sư lại muốn cô quy y cửa phật, tuy không nói rõ, nhưng cũng có ý đó. 

             Hàn Tuyết cười nhạt, cô thấy chắc chắn phải nói rõ ràng: “Thượng Sư, tôi có chồng, có gia đình rồi, tất cả việc tôi làm đều chỉ vì tìm quả Phật Tâm, tìm lại ký ức đã mất của chồng tôi thôi”. 

             Đức Tán Thượng Sư niệm một tiếng nam mô: “Phật nói, vạn vật tùy duyên, có là có, không là không, người xuất gia không nói dối!” 

             Đức Tán Thượng Sư không khuyên Hàn Tuyết để cô tin tưởng, nhưng vẻ nghiêm trọng đấy lại khiến Hàn Tuyết cau chặt mày. 

             Đức Tán Thượng Sư nói như vậy làm Hàn Tuyết cảm thấy mơ hồ, nhưng Phật giáo Tây Tạng quá bí ẩn, giống như có một lực lượng không thể nhìn thấu được. 

             Điều đó khiến cô nhớ lại suy nghĩ bản thân sẽ quy y cửa Phật vừa rồi, thậm chí cô còn có cảm giác thân thuộc với Phật Đà, Hàn Tuyết càng thêm tin vào cách nói huyền bí này. 

             Chả lẽ đúng là cô có duyên với nhà Phật? 

             Cô nghĩ mãi không thông vấn đề này, lắc đầu hỏi: “Đức Tán Thượng Sư, nếu như họ đi tìm thì có gặp nguy hiểm không?” 

             “Chướng ngại phía trước không rõ được, Phật nói nếu có đủ lòng thành thì sẽ trở thành Phật, tất cả đều cần Phật duyên của thí chủ Hàn…”, Đức Tán Thượng Sư nói một cách mơ hồ. 

             Có điều, Hàn Tuyết cũng hiểu ra, chính là muốn mấy người Âu Dương Ngọc Quân đi tìm, cô ở lại đây niệm kinh Phật, dùng suy nghĩ như có như không của đạo Phật để chỉ đường đi lối bước cho Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh. 

             Hão huyền quá, Hàn Tuyết khó mà tin được, hơn nữa cô cảm thấy mấy người Âu Dương Ngọc Quân cũng không thể chấp nhận. 

             Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Hàn Tuyết nói: “Thượng Sư, tôi có thể bàn bạc với họ không?” 

             Cô cho rằng chuyện này phải bàn bạc cùng bọn họ, bản thân cô không thể ra quyết định được. 

             “Đương nhiên là được!”, Đức Tán Thượng Sư gật đầu đồng ý. 

             Đây là âm mưu, ông ta tin vào tính toán của mình, nếu không muốn lừa mấy người Âu Dương Ngọc Quân vào núi tuyết thì không có dễ dàng như vậy. 

             Mấy người Âu Dương Ngọc Quân vẫn luôn đứng đợi ở bên ngoài phòng tụng kinh, lúc này có một lạt ma đi đến nói với họ Hàn Tuyết muốn gặp họ. 

             Hai người Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh vui mừng, vội đi cùng lạt ma đó, giờ đây trong phòng tụng kinh chỉ còn lại một mình Hàn Tuyết. 

             “Tiểu Tuyết sao rồi, đã nhớ hết kinh văn chưa?”, vừa bước vào phòng, Long Linh đã vội hỏi. 

             Hàn Tuyết ảo não cười: “Một quyển Kinh Luật gồm ba trăm dòng, mới nhớ được một trăm bảy mươi dòng thôi”. 

             “Khó thế à…”, Long Linh cầm quyển kinh văn trước mặt cô lên, lật giở xem một hồi rồi đặt xuống: “Cô giỏi thật đấy, tôi mà nhớ được mười dòng là đã tốt lắm rồi, hòa thượng kia nói cô có Phật tâm, xem ra đúng là thật đấy!” 

             Âu Dương Ngọc Quân cũng cầm lên xem, lắc lắc đầu đặt xuống: “Chị dâu, căn bản không thể nhớ nổi đâu, hay là chúng ta cứ vào núi tìm đi, nói không chừng những dân du mục ở đó sẽ biết”. 

             “Không được đâu anh Âu Dương, Bắc Tạng rất rộng lớn, hơn nữa nơi nào cũng phủ đầy tuyết, nếu mà đi lạc thì sẽ vô cùng nghiêm trọng”, Zado đứng một bên nhanh chóng nói. 

             “Vậy phải làm sao?” 

             Long Linh không vui: “Tôi thấy ông hòa thượng kia không muốn nói đấy, còn tìm nhiều lý do như vậy”. 

             “Chị Long, Đức Tán Thượng Sư đức cao vọng trọng, ông ấy sẽ không nói dối đâu”, Zado nói, cảm thấy Long Linh có chút vô lễ. 

             “Zado nói đúng đấy, tôi có chuyện muốn nói với mọi người, mọi người nghe xem có được không”, Hàn Tuyết nói. 

             Sau đó cô nói cho họ nghe những lời Đức Tán Thượng Sư nói với cô, nghe xong ba người kinh ngạc tột cùng, đặc biệt ánh mắt Zado nhìn Hàn Tuyết đã thêm phần kính trọng. 

             Thậm chí còn vái Hàn Tuyết một cái, Hàn Tuyết lập tức cạn lời, vội đỡ cậu ta dậy. 

             Long Linh phì cười: “Tiểu Tuyết, không phải ông hòa thượng kia muốn cô xuất gia làm ni cô đấy chứ?” 

             “Nếu cô mà thành ni cô thì chỉ sợ tên Diệp Phàm sẽ dỡ ngôi chùa này luôn mất, ha ha ha…buồn cười chết thôi…”, Long Linh bật cười lớn. 

             Chùa Đạt Mẫu là một ngôi chùa lớn, trong này có ni cô, tuy là không nhiều lắm, lời của Long Linh cũng khiến Hàn Tuyết tức cười. 

             “Chị Long, chị Hàn, em cảm thấy có khi Đức Tán Thượng Sư nói thật đấy, bọn họ rất hiểu Phật pháp, sẽ không nói dối đâu”, Zado nhỏ giọng nhắc nhở. 

             “Thật cái đầu em ý!” 

             “Em muốn làm hòa thượng như thế, sao không xuống tóc luôn đi, làm chú tiểu tốt biết bao, không phải lo cơm ăn áo mặc”. 

             Long Linh nhéo tai của Zado, mặt cậu ta lập tức đỏ bừng lên ngại ngùng. 

             “Được rồi, đừng đùa nữa!” 

             Vẻ mặt của Âu Dương Ngọc Quân rất nghiêm trọng, nhìn Hàn Tuyết: “Chị dâu, chị sẽ không tin lời ông ta chứ?” 

             Hàn Tuyết lắc đầu: “Tạm thời thì chưa, nhưng Đức Tán Thượng Sư nói vận mệnh của tôi là Chu Tước, là Minh Vương Khổng Tước trong Phật giáo Tây Tạng của họ, muốn tôi ở đây tụng kinh niệm Phật, dùng suy nghĩ chỉ đường cho các cậu…” 

             Mấy người Âu Dương Ngọc Quân lập tức nghệt mặt ra, đặc biệt là Long Linh, cô ta kích động nói: “Cô nói cô là mệnh Chu Tước?” 

             Hàn Tuyết bất lực gật đầu: “Đức Tán Thượng Sư nói trong thuật âm dương của Đạo giáo gọi là Chu Tước, bọn họ gọi là Minh Vương Khổng Tước…” 

             “Trời đất, nếu cô có mệnh Chu Tước hiếm gặp vậy thì cô là người được trời cao ban phước, trời sinh thích hợp luyện võ đấy, Chu Tước ở phía nam thuộc mệnh hỏa, nếu cô mà học võ thì sẽ hợp với mấy công pháp mạnh mẽ”. 

             Long Linh lập tức kích động nói liến thoắng luôn mồm, thậm chí còn nói sau khi trở về sẽ tìm cho Hàn Tuyết một vị sư phụ trong Ám Long Hoa Hạ để cô theo học võ, sau này tẩn chết Diệp Phàm luôn. 

             Khiến Hàn Tuyết cười khổ mãi không thôi, bây giờ đâu phải lúc nói chuyện này. 

             Long Linh bình tĩnh lại, trầm giọng nói: “Tiểu Tuyết, không cần họ chỉ bừa, chúng ta tự đi tìm đi, nếu mà không tìm được thật thì như lời hòa thượng kia nói thôi, là do không có duyên, tôi bảo ông nội tôi để ý xem cho, có khi trong giới võ đạo sẽ xuất hiện loại dược liệu thần kỳ như thế”. 

eyJpdiI6IkNza1pxeDdOdFU4eWxqMnhxRVRcLzJnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjdCU0tvTTNvSStZUlhub0Z3K1dwaUcyQTRZdzB4cEhaenJTTHl1d1wvcTBrU08xaEt6MTR0ZDc4V2RmcURcLzZlNVZGcWVkWkFidWxJZ0hxVHlpXC9NVXoxSGZuOWoydlwvSXArWWpHR1FnTVVlWndZR1J3QzRcLzNnZ3JwKzRMVlRBSGZVK3hGQW1aeTh0TjFYUk1PbGtLdmE2UWN5bWkwa0RjUFdzSVVEQXJCTXVHbXA1NHBSd3ErMklneW9rcWNxUk14ZktRZGFBdFwvN1N4ZUJ5djV6WlNOMVk0eTZ2cWRlN2ZmTXpjNTZhV1hGMFdIWSt5NFVwYW1VN2U1c1hmakt2M0ZJTTZxRlhtdkFxUFZxSmpRbHFERWFSUUw2OTRVaVFobXVTWmVpNWxIU080OTh1cThTU3NjajdLOFpBZFV2emFVQTV1aXFKdjBhMWFha0dyampLRGJMTk12amhoM3RWbTdHMGVEXC9GQjBsWnhsRUhjS0xKVjY3ZnYzczlURHhySnd4YldsMFZUSHJjK2tza2tST3RSejdrK0k3WGRSYXJMdFg1VFBxd01kRmRzUExsQ1VmN3Nic24yNnN1VHdET0E2MkdmOWxBczNNeDJmU3Azd1F4U3Z0R0xHUXNzcWxPZjZjXC9NelFmVlprUGVrcHNqdHBxVURsOWViOTFJWEhQR012WFRiQXR5MDVOeDJxZmlIbE9XbUsyN0o5eWxUNHV1Um9sUU54VENERlNJSlZ4OG5vQndqYU5TemY5Ykdrd0hpbHA1SE0zb252SmVhOFhjb3hWNzRmaThERGN5eTRRQ0VnSDdPT3pMazRwQT0iLCJtYWMiOiJhNmNhOTc4NTVjOWE4YmRhMGViNzEzYjFjMGJkNThlNDFiNmI0YzM3YWQwZDQxZTA1OGNmYzNhYWU1YWQzMWY3In0=
eyJpdiI6Inl2MjY0dGQ0MzZOUVJWWVFmbXhIQmc9PSIsInZhbHVlIjoiVUtORzFcL1pBN0pqVWk0SGI4T2ZRR29iRnQzNVRxbzY5VStMdEFrUnY3UmNHU1ByOGtRaUlQNWttSitjMm1WR0tQTkZ0NlFnbURyS0lWczBMOUFiWENOVXhndnI5QlJuVHdyOGtZQXU1ZUozYThiRXVwQ2RJb1wvODhWaThVam9zUEROb3M3SHg5VHRDQzlRTkwwV0NFMFBheUk3dnIycWJ2WThhdVJGdVZXa3ZKdGMzY3JsTjdTdkg3MlFraXRpXC9lNzg3NVc3YVlBXC9xMWhhQ0djOVRuQUdBUVZSeWp2aUI4Z2o2aWJybDBMcEh6Zm9FcytyVFdnSG1rbVJ1Zmp3eFRqYkdwQUFObjN0T1gzV01hd0wrN0JzXC9xYWNNcVRxZU51R1oxR21XbjltWmtHdG9oWG9oY0xuU1VzN3VGZXhwWEdQcTdnY1VEZFI5dWlRTVhaZG5OREVqeVFNT1RjbkRTOFM0S2ZtMDg1VVFHYnQ2QVhQMFZCSGZxd2lvWWhcL3RJbU9NRm04RE1OUXZ3WW1HcTZsc1wvMGRwTUpKdExhc2ZjMk5aWk9NYlwvc2Z2bFVDY295UW9aTDBUVk50ZUtjc3VsNm9hZU1jQnB6NldRMHFrNFwvd1ZcLzRWXC9TUGxsUHVaV0VpcnlrWWYwd3UrTU1XT3BJNjJ0N1wvVG5sd0FBcTNHU2l4SFwvYjh6TEZsYnZcL1dvaTdtNFBWXC9nPT0iLCJtYWMiOiJmNTAwODUxNmY5NWQ0MWUzNmViNDBiMjI3YTFhODE1ZDU0OWJjZTgxOTEyY2U5MTUzMWI5Y2Q3MzlhOTk0MTFkIn0=

             “Không, Long Linh, tôi cho rằng chúng ta có thể thử xem!”

Advertisement
x