Diệp Hạo vừa nói vừa cười đùa cùng mấy bà cụ, lời nói lộ liễu khiến khuôn mặt xinh xắn của Linh Hồ Uyển Nhi đỏ bừng, lại không thể nổi giận với những bà cụ có lòng tốt này, chỉ có thể dùng ánh mắt như dao nhìn chằm chằm Diệp Hạo. 

             Sau khi mọi thứ được chuyển xong, Diệp Hạo bước vào phòng, nhân lúc không có ai liền lấy ra một chiếc phong bì dày cộp từ trong túi. 

             “Ông ơi, đây là 100.000 tệ, hai người hãy giữ lấy, đây là chút tâm ý của cháu và Uyển Nhi”. 

             “Không được, không được, Tiểu Diệp, tôi không thể lại lấy tiền của cậu nữa, những thứ này đều có giá trị không nhỏ, nếu lại nhận tiền, hai người chúng ta chính là lòng tham không đáy, tuyệt đối không thể nhận nữa”, ông cụ vội vàng khua tay. 

             “Ông ấy nói đúng đấy, tiền này, nói thể nào chúng ta cũng không thể lấy được”, bà cụ cũng nói như vậy, đem đẩy tiền lại. 

             Diệp Hạo không biết làm sao đành cười nói: “Ông bà này, cháu có tiền, đây là một chút tâm ý, chính vị sợ hai người không nhận lấy nên mới bớt đi một phần, nếu hai người không nhận, thì sau này cháu sẽ không tới thăm hai người nữa”. 

             Trong thẻ của Diệp Hạo còn có không ít tiền, lúc đầu khi giết chết ông chủ cá ở thành phố Cảng, đã thu được 20 triệu trên người lão ta. 

             Anh đã để lại 10 triệu cho nhóm người Miêu Kiến Hoa, còn bản thân giữ lại 10 triệu, vì vậy 100.000 tệ tệ thực sự chẳng đáng bao nhiêu. 

             Thấy Diệp Hạo kiên trì như vậy, hai vợ chồng già rất khó xử, Diệp Hạo nhét tiền vào tay ông cụ nói: “Ông à, giữ lại đi, nếu không sau này cháu sẽ thật sự không tới thăm ông nữa." 

             “Được, vậy chúng ta sẽ giữ lại…”, ông cụ vô cùng cảm động, bà cụ thậm chí còn rơi lệ. 

             “Vậy được rồi, chúng cháu cũng không nán lại nữa, chúng cháu còn có việc cần phải xử lý, có thời gian cháu sẽ lại tới gặp hai người”, Diệp Hạo chào tạm biệt. 

             Cặp vợ chồng già đưa Diệp Hạo đến cửa, liền thấy Linh Hồ Uyển Nhi đang bị vây quanh bởi một nhóm bà cụ, khuôn mặt trái xoan đỏ bừng. 

             Những bà cụ này đang truyền lại kinh nghiệm cho cô ta, Diệp Hạo nghe thấy được từ xa thì khóe miệng giật giật. 

             Phụ nữ trung niên đúng là, nói chuyện cũng quá trắng trợn rồi. 

             “Tạm biệt mọi người…”, sau khi vẫy tay nói lời chia tay, chiếc ô tô lái về phía khu vực bên ngoài ngôi làng.  

             “Diệp Hạo tên chết tiệt này, nói bậy gì đó, tôi véo chết anh…”, khi xe vừa rời khỏi thôn Linh Hồ Uyển Nhi lập tức hét lên một tiếng chói tai, bắt đầu dùng sức nhéo mạnh lên người Diệp Hạo, trong xe nhất thời ngập tràn tiếng hét thảm. 

             Sau một vài phút, cánh tay của Diệp Hạo đã đầy vết cấu véo, Linh Hồ Uyển Nhi mới coi như bỏ qua cho anh. 

             Ngoài ra, còn xuất hiện hai hàng dấu răng với tia máu, Diệp Hạo cười toe toét: “Linh Hồ Uyển Nhi, cô đúng là đủ tàn nhẫn, thấy cô còn bị thương nên lần này tôi nhịn, nếu có lần sau, tôi sẽ đánh mông cô tới nở hoa”. 

             “Thế nào, anh còn muốn có lần nữa sao?”, Linh Hồ Uyển Nhi lập tức quắc mắt nhìn trừng trừng. 

             Diệp Hạo vốn quan niệm đàn ông tốt không đấu cùng phụ nữ nên cũng không để ý tới cô ta, Linh Hồ Uyển Nhi hừ lạnh một tiếng: “Tôi nói cho anh biết, kế tiếp anh phải nghe theo lời tôi, nếu không tôi sẽ khiến anh không tìm được quả phật tâm!” 

             Hai người hôm nay chuẩn bị lên đường đến khu vực phía bắc Tây Tạng, về phần quả phật tâm, nhà Linh Hồ có ghi chép rằng đã từng xuất hiện trong một cuộc đấu giá của giới võ đạo. 

             “Coi như cô độc ác, mọi việc đều nghe theo cô, chúng ta trước đi nơi nào?”, Diệp Hạo bất lực nói. 

             “Nagqu, trong những năm gần đây, có một vài tung tích của quả phật tâm, tất cả đều ở khu vực Nagqu, phía bắc Tây Tạng”, Linh Hồ Uyển Nhi đáp. 

             Nagqu cách Thần Nông Giá nơi họ đang ở gần 3000 km, lái xe cũng mất ít nhất ba ngày, nếu điều kiện đường xá không tốt thì sẽ mất ít nhất bốn hoặc năm ngày. 

             “Được, vậy thì tới Nagqu!”, Diệp Hạo hét lên, vẻ mặt rất phấn khích, chỉ cần tìm được quả phật tâm, anh sẽ có thể lấy lại ký ức đã mất. 

             ... 

             Lúc này, chùa Đạt Mẫu, khu vực Nagqu bắc Tây Tạng, Hàn Tuyết đang ở trong phòng tụng kinh, tiếng niệm kinh rầm rì trang nghiêm. 

             Hàn Tuyết cảm thấy bản thân như đang ở trong phật hải, những phật giả đầy trời đang vì cô mà tụng kinh, cảm giác quy y ngã phật kỳ diệu tràn ngập trong trái tim cô. 

             Đột nhiên, Hàn Tuyết giật mình toát một thân mồ hôi lạnh, bản thân đây là xảy ra chuyện gì, sao có thể có suy nghĩ như vậy? 

             Cô muốn tìm quả phật tâm để tìm lại ký ức cho Diệp Hạo, làm sao có thể quy y ngã phật, trở thành một ni cô đây? 

             Ở một góc, có hai nhà sư đang đứng đó, nhìn thấy Hàn Tuyết bỗng nhiên mở mắt, cơ thể khẽ run bừng tỉnh liền thở dài một hơi. 

             Nếu Zado ở đây, nhất định sẽ kinh ngạc, hai người chính là Đức Tán Thượng Sư và người vẫn luôn chưa từng xuất hiện- kham bố Phổ Đà (phương trượng trụ trì). 

             "Lại thất bại, đây đã là lần thứ ba rồi, nếu như cô ấy vẫn không thể đắm chìm trong Phật âm, vậy chỉ có giam cầm cô ấy lại, rồi mới nói đến chuyện khác”. 

             Nghe vậy, kham bố Phổ Đà lắc đầu: “Đức Tán, lấp chắn không bằng khai thông, tại sao chúng ta phải giam cầm cô ấy?" 

             “Có thể dẫn một mình cô ấy đi tìm quả phật tâm, vậy quả phật tâm chỉ có cô ấy mới có thể tìm được, tuy rằng hiện tại không có cách nào quy y ngã phật, nhưng ngày đêm tụng kinh cũng đạt được một chút hiệu quả”. 

             “Đúng rồi, khi nào thì dẫn dụ ba người kia tới núi tuyết, ông đã sắp xếp xong chưa?" 

             “Hai ngày nữa có thể hành động rồi, tôi đang có một kế hoạch mới, nhưng chuyện này cần sự hợp tác của Hàn thí chủ, tôi đi giải thích cho cô ấy một phen", Đức Tán thượng sư nói ngắn gọn với kham bố Phổ Đà liền đi về phía Hàn Tuyết. 

             Kham bố Phổ Đà rời đi, Đức Tán thượng sư bước tới chỗ Hàn Tuyết, trong lòng Hàn Tuyết lúc này vẫn kinh ngạc không thôi. 

             Thấy Đức Tán thượng sư, Hàn Tuyết vội vàng hành lễ, ông ta duỗi tay vờ đỡ lấy cô rồi ngồi xuống đệm hương bồ đối diện: “Hàn thí chủ, lục căn của cô không tịnh, không thể chìm mình vào trong phật âm, cô hiện tại có thể đọc thuộc lòng kinh luật này không?” 

             Nghe vậy, Hàn Tuyết lập tức xấu hổ, chỉ yêu cầu cô học thuộc một quyển, tức là ba trăm câu, nhưng mỗi lần tới thời khắc mấu chốt, cô lại có một cảm giác kỳ diệu của quy y phật môn. 

             Khi cảm giác này xuất hiện cũng là lúc cô nhớ rõ nhất, nhưng sẽ luôn không thể giải thích được mà bị xao động, tự mình thức tỉnh. 

             “Đức Tán thượng sư, tôi mới chỉ nhớ được một trăm bảy mươi câu, còn thiếu một trăm ba mươi câu nữa”. 

             Đức Tán thượng sư lắc đầu: “Ngày mai là thời gian ba ngày, nễu vẫn không thể học thuộc lòng quyển sách này thì chính là vô duyên với nhà phật, các người chỉ có thể rời đi!” 

             Rời đi? 

             Hàn Tuyết nháy mắt gấp gáp: “Đức Tán thượng sư, tôi biết đó là nguyên nhân của mình, thầy có thể bằng lòng cho tôi thêm hai ngày nữa không? Tôi nhất định sẽ học thuộc hết”. 

             Đức Tán thượng sư cười khẽ không nói, cầm lấy nửa bát nước bên cạnh đổ xuống sàn: “Hàn thí chủ, cô đã nhìn thấy chưa?” 

             Hàn Tuyết thoáng sửng sốt: “Nước, đổ trên mặt đất”. 

             “Không sai, nước đã đổ đi, đã đổ rồi còn có thể lấy lại được không?” 

             Hàn Tuyết lắc đầu, Đức Tán thượng sư cười nhạt: “Thời gian này cũng giống như nước, đã trôi qua thì chính là đã trôi qua…” 

             Lông mày Hàn Tuyết nhíu chặt, học thuộc lòng kinh văn trong thời gian ba ngày là quá ngắn, trong lòng cô tràn đầy sự không cam tâm. 

             Nhưng lúc này Đức Tán thượng sư lại mỉm cười nói tiếp: “Nhưng, Phật tổ có tấm lòng từ bi, phật tâm, phật tính, phật duyên của Hàn thí chủ là thứ tôi đã thấy được trong những ngày qua, nếu như có thể thành tâm lễ phật, có trái tim nhân ái có lẽ có thể vì người khác mà chỉ ra một con đường sáng rõ!” 

             Hàn Tuyết có phần nghe không hiểu, cung kính đáp: “Là có ý gì, vẫn mong Tán Đức thượng sư nói chi tiết hơn!”. 

eyJpdiI6ImJVdHdaVlliYUVac0ZZSmp5TkJGV2c9PSIsInZhbHVlIjoiV0V5QkQyRVdJTVh1WXNFd0s1K3E0aGdUTEVNZGFxS0hYMmZzYkl2ZjNhR0xkXC9PZEprWkF6UkRNbU4rZ1NzMzJBcmdjYU5zTWRmSG1vXC8wZElZMnNDeFdTV0dialQzZDZzOGxsSFdXN1E0SWQ2WWJZc0lya3pGYVBncWpsc3pCVU1yVk9YbFhTUzBDdVpBVWNOT2FaZEZTV3dQeU5cL3BSU2RwVTJaSlhJYkRLdCtIOTFtaWx3ZzFqTnJsNUtqcXZvZXo0YzRIcjhJSEdDMksrcW5RYW5sTXU5Y0FBZFpnSm5TREZSSkNsNDE2aW9hdnhIREQ2RXNrSUVxS0FucXhKZno1WjMxQmNROVpRU01JMjdhYmV4cWFNY2dBa3ZSR1pKZEc3bEpaK1VIdG14cTc1TGZJejJiTWtWUXpCRis4TGxJQ3NOZyt4ODhMeFBXQ2FNYUpZZkhxa1Mwb05OdG55TXY3cDdieFE2Y2dFUHhETHl5V3JJTTlMQVBhWEJxRDlCUnd2UW5la2FvZktaaTFUZGQ4aU45T21cL0U1akJcLzZJeFwvK1orNnRlQ0VuYlB4clNwbkJmdmNQeGREOCtLRTNPMzEzSXV6bUp4UVhZZEpVdG90VzV1c21HSFNHMFBUVUlsQ25NRDc2RFVsMzJXR1E4T1l3QTFjKzVlU2xvc2hyZmw5MmVUaElyZmg4WEF6cTlQSzdUWmJkd2dyK0o2TWhqaldqRUFlbE9Qd1VvPSIsIm1hYyI6IjMzMDFjZDczNjczOGE3NzExMDc4MDE2ZmIyYmJkYzY1ZWVlMWVlMzFiZWUzNmYzZTE2NDgzNWEwODk2OTJlYTcifQ==
eyJpdiI6IjF2RDZxbllIRWhlWWpBNk40MEFkeEE9PSIsInZhbHVlIjoiTmVvc0Q2QjNLXC9VT1JkWDc0VVFpKzdhXC8zN3lLYzRCdkhhY0V2VjJIajlScWVWOUU3aXdwZ2NHMmQ1MEV1eENucFlZOVp3UUpqMnkrdjU5SzZGNExMbGFmdjU2R3RNdEFWUjVSaW5admYwS3ZGWU9wVlo3MW9zY1ZVbEVhOFM1UVlJcWkzcmZrbllmS0JQeXpJdDYwMHpacE1iOGltSHlFVmJhNWZQQ3pxVlpxU2FMN1AyR1U1VklXb01hdFN1Z1RYZCtWeTVpQUdGeU1hdjBKU1BlZzNqVGNFOGlGbVZocG1Tcm1tYnpoM1RwQllWXC82WVNvTnBoWnYwVmJcL25qeTd0OU5NWlFISHpONm1rRTg3MlVhc01kdlBqT2xFN1A3YnJyM3R6elFRVzd2UGN0SUdnSXBuN1kzS1d5eGt4b012OHY0NXZ2eklpREZTVUJYVHlUemc4WWIxd0V1ZFwvdzJqSEowcU16ZWg2cGwxbG9zaG5CYjlNUDVva0dEaW9TM0o4TVwvMytkNnBQMHkzUlVZOG5EdFVUbzY3ME9YOUliN2hcL2l3SDZnYzh3MlwvTWUrdzZDVnNlVmJXSmEydEtjc2JadjRRalI3dmdLbzJxNDJKTzQ0dEpcLzcxTXRqOEt3b3ZPZFJlVFlqTGZUeXc9IiwibWFjIjoiZjkxMmRhNDNkZDc0ZDE2MjkyMmUwNWUyZjAwNTRjMzZmMjkzYWY1M2M0NWU1ZTk1OGYxNWQzNDE5ODc3YzBkNSJ9

             “Chính là như vậy!”

Advertisement
x