Diệp Hạo bình tĩnh lên tiếng, đối mặt với đám đông khí thế hung hãn cũng không lộ ra một chút rụt rè. 

             Lời nói của anh ta khiến đại sảnh nhất thời rơi vào im lặng, sau đó là một mảnh náo động. 

             Thằng nhóc này là đang giả bộ hay là thực sự không biết sống chết? 

             Không nhìn thấy một nhóm người đứng sau người đàn ông, còn có Hổ gia kia, ngay cả quản lý của cửa hàng 4S cũng đang khách khí như một con chó sao. 

             Người đàn ông nghe xong lời nói của Diệp Hạo, lập tức không kìm được tức giận mà quát: “Nhóc con, đừng tưởng rằng học qua hai năm võ công liền có thể không coi ai ra gì, cút khỏi đây ngay”. 

             Diệp Hạo cười nhạt, quay đầu nói với Linh Hồ Uyển Nhi: “Đợi tôi vài phút, sẽ trở lại ngay thôi”. 

             “Đợi đã!” 

             Linh Hồ Uyển Nhi vừa muốn mở lời thì một giọng nói mạnh mẽ truyền đến, chính là lão đại của nhóm người này, Trương Hổ. 

             Trương Hổ duỗi tay vuốt vuốt đầu hói của mình, tỏ ra vô cùng phô trương: “Vị tiểu thư này,  cô có muốn cùng tôi uống một ly không? Tôi có thể bỏ qua cho bạn của cô”. 

             “Hổ gia…”, sắc mặt người đàn ông lập tức thay đổi, Hổ gia ý là muốn buông tha cho Diệp Hạo sao? 

             Nhưng vừa mở miệng, Trương Hổ liền trừng mắt nhìn hắn, trực tiếp chặn đứng lời nói tiếp theo còn chưa kịp nói ra. 

             Linh Hồ Uyển Nhi liếc nhìn ông già mập mạp đầy dung tục trước mắt, nhẹ giọng nói Diệp Hạo: “Ra tay nặng hơn một chút”. 

             “Tuân lệnh!” 

             Diệp Hạo đứng lên, quét mắt nhìn đám người: “Nhanh chuẩn bị chịu đòn đi, thời gian của tôi eo hẹp, không dư sức chơi đùa cùng mấy người”. 

             Dứt lời, Diệp Hạo nhấc chân đi ra ngoài cửa, đại sảnh phút chốc rơi vào im lặng. 

             “Mẹ nó, ông đấy sống đến tầm tuổi này, vẫn là lần đầu tiên thấy một kẻ biết giả bộ như vậy, đợi lát đánh chết hắn cho tôi, đánh gãy một cánh tay thưởng 10.000 tệ”, Trương Hổ tức giận gầm lên, hắn ta muốn giáo huấn Diệp Hạo một trận. 

             Một đám đàn em gào thét tức giận, từng người từng người đều bị chọc tức không nhẹ, Trương Hổ hung hãn trừng mắt nhìn Linh Hồ Uyển Nhi: “Cô gái này này, Trương Hổ tôi muốn mời ai uống rượu, còn chưa có người nào dám từ chối đâu”. 

             Nói đoạn, Trương Hổ dẫn một nhóm người ra ngoài, hội trường lúc này mới nổ ra tiếng nghị luận. 

             Tuy nhiên, hầu hết đều là giọng chế giễu, đây cũng là lần đầu tiên họ gặp được một người diễn trò được đến trình độ này. 

             Một số người nhiều chuyện nhao nhao đi theo, muốn nhìn xem họ dạy dỗ Diệp Hạo như thế nào. 

             Linh Hồ Uyển Nhi vững như Thái Sơn, những người này đều là tép riu, cô ta không có hứng thú qua đó xem. 

             Bên ngoài, Diệp Hạo đi đến một bãi đất trống, nhìn Trương Hổ dẫn một nhóm người tới. 

             “Đến đủ chưa?”, Diệp Hạo hờ hững nói. 

             “Nhóc con, không thể không nói cậu là người biết khoe khoang nhất đó, nhưng hôm nay cậu sẽ phải vì sự khoe khoang đó mà trả giá, cả đời sau ngồi xe lăn đi”. 

             Trương Hổ cả giận quát: “Tất cả đánh cho tôi!” 

             Hành động rồi! 

             Diệp Hạo di chuyển, sau đó mọi người được chứng kiến một màn mà họ khó có thể quên trong đời này, Diệp Hạo như hổ lạc bầy cừu, những tên côn đồ này thậm chí không thể chịu nổi cú đấm thứ hai của anh. 

             Đây chính là kết quả hạ thủ lưu tình của Diệp Hạo, đương nhiên nếu như anh đột phá tới tiểu tông sư, chỉ là khí tức giải phóng ra cũng đủ để trấn áp những người này. 

             Hiện tại vẫn cần phải đích thân ra tay mới được, sắc mặt Trương Hổ đứng ở bên ngoài có chút kinh hãi, người đàn ông gọi hắn ta tới làm việc càng kinh hoảng hơn, hai chân run lên. 

             “Mẹ nó, đây là đang đóng phim sao?” 

             “Ôi chao, cho dù là Lý Tử Long, Hoắc Nguyên Giáp cũng không lợi hại được như vậy đi?” 

             Người bên ngoài vây xem đều kinh ngạc không thôi, tất nhiên họ không sinh sống ở thời đại đó, Hoắc Nguyên Giáp thế nhưng là tông sư võ đạo tiêu chuẩn, chỉ cần một tay cũng có thể treo Diệp Hạo lên đánh như một đứa trẻ. 

             Mấy phút sau, người nằm trên đất la liệt, từng người không ôm chân thì cũng che bụng không ngừng kêu gào thảm thiết, Diệp Hạo nhìn hai người vẫn còn đang đứng kia. 

             Anh chậm rãi đi về phía trước, trong lòng Trương Hổ sợ hãi, nhưng thân là đại ca cũng không thể thể hiện ra ngoài mình là người nhát gan. 

             Hắn ta trực tiếp rút trong túi ra một con dao bấm tự động, ‘ba’ một tiếng, con dao sắc bén bật ra. 

             “Nhóc con, lùi lại ngay lập tức, nếu không đừng trách tôi không khách khí”. 

             “Ngu xuẩn!” 

             Vẻ mặt Diệp Hạo khinh thường, rảo bước tới trước mặt Trương Hổ, rắc rắc vài cái, tay không cướp lấy con dao. 

             Bụp bụp! 

             Hai chân Diệp Hạo đá hai cước vào hai đầu gối của Trương Hổ, một kẻ hơn 40 tuổi như Trương Hổ, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Diệp Hạo. 

             Hắn ta hét lên trong đau đớn, miệng liên tục nói những lời đe dọa Diệp Hạo. 

             Nhưng Diệp Hạo lại nhìn về hướng người đàn ông bên cạnh, còn chưa kịp làm gì thì người đàn ông đó đã quỳ xuống. 

             “Đại ca, tôi sai rồi, xin anh tha cho tôi”, người đàn ông bộ dáng la khóc thảm thiết, nhìn dao bấm trong tay Diệp Hạo, nhớ tới lúc ở trên xe, Diệp Hạo không chút do dự đâm tên cướp một nhát, sợ hãi tới nói không lưu loát. 

             “Tha cho anh cũng được, anh tát tên hói kia 200 cái, thiếu một cái tôi liền đâm anh một dao”, Diệp Hạo cười híp mắt nói. 

             “A…” 

             Người đàn ông biến sắc, Diệp Hạo có thể mua một chiếc ô tô rồi rời đi, có thể rời khỏi đây vĩnh viễn, nhưng hắn còn muốn lăn lộn ở đây, điều càng đáng sợ hơn chính là Trương Hổ. 

             Tát Trương Hổ, có khác gì tìm cái chết? 

             “Đai ca, không được đâu a, tôi có tiền, có thể đưa anh tiền, Hổ gia Hổ gia…” 

             Bốp! 

             Hắn còn chưa kịp nói xong Diệp Hạo đã vung một bạt tai tới: “Tôi nhìn giống người thiếu tiền lắm à?” 

             “Cho anh năm giây suy nghĩ…” 

             Khuôn mặt người đàn ông toát lên vẻ kinh hãi, Trương Hổ còn đang kêu đau, hắn ta cảm thấy đầu gối của bản thân đều đã nứt ra, bây giờ còn sắp bị người khác bạt tai. 

             Hắn ta nhìn chằm chằm vào người đàn ông một cách hung tợn, hắn ta chỉ cần dám đánh.... 

             Bốp! 

             “Xin lỗi Hổ gia, tôi bị ép…”, người đàn ông tát vào mặt Trương Hổ. 

             “Khốn kiếp, thực sự dám đánh ông đây, tao đánh chết mày…” 

             Trương Hổ lật tay cho người đàn ông một cái tát, người đàn ông không muốn tỏ ra yếu thế liền vung trở lại một cái tát, Diệp Hạo đứng ở đó quan sát một hồi, sau đó nhấc chân đi về phía cửa hàng 4S. 

             Vì xe ô tô đã được lái tới, đang đỗ trước khu vực giao xe. 

             Khi thấy chiếc xe mà Diệp Hạo mua là Toyota Land Cruiser, vẻ mặt của Trương Hổ càng thêm phần hung tợn, có thể có tiền mua được Toyota Land Cruiser, còn là hàng nhập khẩu, làm sao có thể là người bình thường, nếu như không phải vì tên khốn kiếp này, hắn ta làm sao có thể gặp phải khuất nhục bậc này? 

             Xe chạy tới bên cạnh hai người, Diệp Hạo thò đầu liếc mắt nhìn, nở một cười chế nhạo, vừa đạp chân ga, cả chiếc xe nhanh chóng lao vút đi. 

             Hai người mua rất nhiều thứ, một số dược phẩm, một vài dụng cụ y tế, những thứ này đều gửi tới cho hai ông bà cụ trên núi. 

             Vài giờ sau, xe của hai người xuất hiện ở ngoài sân nhỏ, nghe thấy tiếng động cơ, hai người trong nhà liền chạy ra nghênh đón. 

             Nhìn thấy Diệp Hạo, hai người rất vui vẻ, nhưng lại có chút oán trách, lo lắng hỏi: “Ôi chao, Tiểu Diệp, các cháu sao lại vội vã như vậy, đợi vết thương bình phục đi mua cũng không muộn…” 

             “Ông à, chúng cháu đều là người luyện võ, tốc độ hồi phục của cơ thể lại nhanh, những thứ này để cháu chuyển vào cho”. 

             Từng thùng thuốc, còn có một vài dụng cụ y tế và thuốc bổ đắt tiền, tóm lại có rất nhiều đồ được bê vào, tiêu tốn gần 10.000 tệ của Diệp Hạo. 

             Đôi vợ chồng già sững sờ, mấy ông bà già hàng xóm xung quanh cũng tấm tắc khen ngợi. 

             “Tên nhóc này thật tốt bụng, chẳng trách có thể cưới một cô gái xinh đẹp như vậy làm vợ”. 

             “Đúng vậy, cô gái này thật là thanh tú, mông này, eo này sau này nhất định sẽ sinh được một cậu nhóc mập mạp..." 

eyJpdiI6IjBiWDNcL0RzaHZVNkdGc3BMZXVJNlpnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InBpc2xWRUVYNW5QampPMXR5dnB3aUUxZDZqdE0zSU15RUFzalhPdVJVcG5vTEl0T3I3VW96T3IyK0tGeXVQNnZZTmw2RytweVwvRlZVczZLTzQwSW5YbHhKUVlkZzlcL0g4bEJtYzhwNVlUZVIrUVZTMEpHTGVHRXZwYWFCTXIrNFdTN3FNRHhMVTNPTWdcLzFOSmRZTytiOEJFWTB4YUFPZkhzbWNpTFp5VjIxMHBNN283S2pHamlYMUoycCtvUXVOdmROR0NKUzVEXC8rQVZDYWdqTDliSkM2TXdibkZPTWxsVHdJOU5IcmZWc3FHeVlwcWVScmRcL2RVcFF3eENPUE9hSFVFaXNRV25qNzV4OVluRStQaVNoTkUrSzRMZmJRYUFZeXpQSEZxeUJ1cXkrT2g0K2NzRVRMZmUxb3M1S2tIcXI4K1dRY3pENFZKVFpPZThUVmxMMG83OGwrbDE3dWFwcWsxc2ZYcE1ZTjZcL0Z6R2Q2aEQxUExXamhoMTRTejYyWnhOV3pveWZJdlpYU0lvbUNYd2VobDZUQkwyY0JyUWwyMnlOQ0xXQ3ZDN2s9IiwibWFjIjoiZDY2ZDEyNjU5ODhkNDBiODU4ZGI1N2IwN2MwNzI0MzBhMTIwMzQzNDgwNGVhYjQzNTJkMTI4YWQ5YWE2ZjVmZiJ9
eyJpdiI6InRFNFdtRWJ5c1Zua3VhRVFBc0pZd0E9PSIsInZhbHVlIjoiMGRIMFdXWmdBb1Y5RFwvZThhUzNSNUxUMFwvcmxBckt4Qkx3a0RWSDVQbDlYZzlrMytWTkhDU2ViSXQ4dXVLRlBIcjB4cEdDa2FYMTVjQ1BqWU9xY3VlOUdPU0RtV2hhVVZsU3ZpRExoSmgrR3BwcVpIQjNHQUtjYVBSbGtPTnVLendaUDNuR2l0bEM3V1FpR0k4OGxnV0FneDhvU2o1ZWRlek1MSklQY0tiWnc5STlCNWlYOGNGXC96T1wvc1lWMmRhUmpZamlDbnMySVBwaWZmdnROdW9mM0FZeGtcL24xZmI4eVR1TmZEdWZidUt0bkxNOEdkMDl5RUpXQVhKY3pUVUNhUWsyWGNBa29veXgxUEpOZVdwTVFkTmVtRWJyYTBueGpGQmNaQmFwWVZKbmRBMTN6YSszR01qaUVlYkE3QmcybCtTRm44c1dvTEs0TlV1ZEJFd2NYYzRWaXcxTzhPZU5lc0Rja1h6UjZxXC9RajR5MmE2MFJjendEQXBMeE55XC9FUDJWZEpHNkJzdHRZRWtTcUZKN0lSTE5vZnVqQm1yU0NYNFBSekpRb2I5ZDh6czNBZzFvd2EweVZNcW5UVnRTT0I2UkZjSUFEbmtoa2JnSmluamNKcEtnMWsxMDlMOHhDcWJqVTMydUVKXC9hUT0iLCJtYWMiOiIwMTE4NWRjYjAzZGFmYTFiNDk2YjQ2NjIzMjlhZWMxMDkwNWExNzllZDhmNDA5Yzk4NTk0YjhmYzdiMWY2MDdlIn0=

             “Cậu nhóc này nói đúng, mông to dễ sinh con, chúc hai người sinh được một đôi, hạnh phúc viên mãn…”

Advertisement
x