Linh Hồ Uyển Nhi ở bên ngoài nhìn thấy cửa mở, Diệp Hạo đứng bên trong đang cởi trần, phía dưới chỉ mặc một chiếc quần lót. 

             Hơi thở nam tính xộc thẳng ra ngoài, hai mắt cô ta đột nhiên mở to, miệng há ra, hét lên một tiếng. 

             “Anh đúng là tên biến thái, sao lại không mặc quần áo thế...”, mắng một câu rồi Linh Hồ Uyển Nhi lập tức quay người lại chạy thẳng về phòng mình, đóng cửa kêu “cạch” một cái. 

             “Đệt, quần áo của tôi còn ở bên ngoài, tôi mặc kiểu gì cơ chứ...” 

             Trong phòng, mặt Linh Hồ Uyển Nhi đỏ rực cả lên, cô ta nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, trừ phần sau lưng ra thì những nơi khác đã bị cô ta đã lấy chăn quấn chặt hết lại. 

             Nhưng dù có như thế thì vẫn bị hình ảnh vừa rồi của Diệp Hạo kích thích đến mức muốn phun máu mũi. 

             “Linh Hồ Uyển Nhi cô nhịn một chút, tôi bắt đầu...” 

             Hít! 

             Khi Diệp Hạo vừa mang thuốc vào phòng, Linh Hồ Uyển Nhi đã phải hít một ngụm khí lạnh, loại thuốc đặc biệt này là một trong những công thức bí mật của gia đình Linh Hồ, khi bôi lên vết thương có thể xóa sẹo. 

             Nhưng nó lại có tính kích thích rất lớn và có tác dụng thiêu đốt rất mạnh, nên ngay khi nó được bôi lên vết thương ở lưng, tác dụng thiêu đốt đó khiến Linh Hồ Uyển Nhi run lên dữ dội. 

             Diệp Hạo không cần bôi lên, vì dù sao vết sẹo đối với anh dường như chính là tấm huân chương của một người đàn ông trưởng thành, nhưng đối với một người phụ nữ, trên người có sẹo chính là một việc không thể nào tha thứ. 

             Loại nước thuốc này phải được bôi một lớp đầu, đợi đến khi nó khô rồi lại bôi một lớp nữa lên trên, giúp cho nước thuốc được ngấm vào trong cơ thể một lần nữa. 

             Hơn hai mươi phút sau, lọ thuốc nước chữa bệnh này mới được bôi hết, bởi vì là lần đầu tiên cô ta để lộ lưng ra trước mặt đàn ông, Linh Hồ Uyển Nhi vô cùng thẹn thùng, tấm lưng trắng như tuyết bị nhuộm đỏ một mảng. 

             Tuy nhiên, Diệp Hạo lại bình tĩnh một cách đáng ngạc nhiên và không có ý nghĩ thô tục gì, anh nói: "Được rồi, đợi một chút nữa cô mặc lại quần áo chúng ta sẽ cùng nhau đi mua một chiếc xe, rồi mua một số dụng cụ y tế để gửi tặng ông cụ, cuối cùng sẽ về Bắc Tây Tạng, cô thấy thế nào?” 

             “Được, anh đi ra ngoài trước đi”. 

             Đợi đến lúc Linh Hồ Uyển Nhi trang điểm xong đi ra thì đã là nửa tiếng sau rồi, hai người bắt một chiếc taxi rồi đi thẳng đến cửa hàng 4S, xe để đi vào Tây Tạng thì nhất định phải là một chiếc việt dã lớn. 

             Chiếc xe để đi vào Tây Tạng tốt nhất ở Hoa Hạ chính là một chiếc xe địa hình có tên Land Cruiser đến từ một quốc đảo. 

             Không có cách nào khác, dù Diệp Hạo có tình yêu dân tộc mạnh mẽ đối với Hoa Hạ, nhưng việc vào Tây Tạng không phải là chuyện đùa, hơn nữa họ còn phải đến vùng đất không người ở Bắc Tây Tạng để tìm quả Phật Tâm. 

             Nếu mua một chiếc xe nội địa mà nó bị hỏng giữa đường thì toang thực sự rồi. 

             Hai người đi đến phía bên ngoài cửa hàng 4S, vừa xuống xe, Diệp Hạo đột nhiên cảm thấy vui. 

             Vài người đi đối diện với anh cũng dừng lại, khuôn mặt của một trong số những người đàn ông đó lập tức trở nên dữ tợn. 

             Thật trùng hợp, lần trước chính những người ở thành phố này cũng đi trên xe buýt, đặc biệt là người đàn ông bị Diệp Hạo tát, xe của anh ta đang được sửa chữa. 

             Chỉ đến để xem xe sửa xong chưa, không ngờ vừa đi ra ngoài lại gặp phải hai người Diệp Hạo. 

             “Tên nhóc, chúng ta đúng là có duyên”, tên đàn ông đó cười lạnh rồi bước đến trước mặt, cách Diệp Hạo 3m. 

             “Đúng là có duyên phận, mày muốn trả thù tao sao?”, Diệp Hạo cười hỏi. 

             Một tên nhãi nhép mà thôi, anh căn bản chẳng có chút hứng thú nào. 

             Thấy Diệp Hạo nói thẳng như thế thì sắc mặt tên đàn ông đó lập tức trầm xuống: “Đừng có chạy, cho tao mười phút, tao sẽ đánh cho mày hộc máu thì thôi”. 

             Diệp Hạo khinh thường cười một tiếng: “Mày là cái thá gì, lại còn dám ra lệnh cho tao, bây giờ tao sẽ đánh cho mày tỉnh ra thì thôi”. 

             Vừa dứt lời, Diệp Hạo lập tức chạy đến trước mặt hắn ta, sắc mặt hắn ta đột nhiên tái mét lại. 

             Trên xe buýt, Diệp Hạo dùng tay không cầm lấy con dao, rồi đánh gục hai người nhìn qua đều là cao thủ luyện võ, từ đó có thể nhận ra họ không phải đối thủ của anh. 

             Hắn ta muốn gọi một đám anh em đến, nhưng không ngờ bản thân mới chỉ nói ra một câu như thế thì Diệp Hạo đã lập tức ra tay. 

             Bịch bịch bịch... 

             Trong chốc lát, mất người đó đều nằm rạp ra đất, tên đàn ông vừa rồi đe dọa anh thì máu mũi chảy ròng ròng. 

             Diệp Hạo khinh thường nhìn họ một cái, rồi cùng Linh Hồ Uyển Nhi đi thẳng vào trong cửa hàng 4S. 

             “Tên mất dạy, gọi điện cho Hổ gia, đánh chết hắn...”, đợi đến khi hai người Diệp Hạo đi xa thì tên đàn ông đó mới tức giận hét lên một tiếng. 

             Quá trình mua xe vô cùng thuận lợi, họ trả tiền hết một lần, không những không mặc cả mà chỉ cần có thể lấy được xe thì giá cao hơn nữa vẫn không thành vấn đề. 

             Hai nữ nhân viên bán hàng tiếp đón bọn họ vui không khép được miệng, nhưng không xuất hiện mấy tình tiết như trong tiểu thuyết, vừa thấy người giàu có thì lập tức nháy mắt liên tục, đưa mã Wechat, danh thiếp,... 

             Tất nhiên, có một người đẹp như Linh Hồ Uyển Nhi ở bên cạnh thì các cô ấy cũng không tự mua chuyện vào người làm gì. 

             Lúc này, bên ngoài cửa hàng 4S, một chiếc Audi và hai chiếc xe Van đang lao đến. 

             Mấy người bị đánh lúc nãy vội vã tiến lên đón tiếp, một người đàn ông với mái tóc chĩa sang hai bên kiểu Địa Trung Hải từ trên xe Audi bước xuống. 

             “Hổ gia, giúp tôi với, mấy mảnh đất chưa được giải tỏa mà anh có nhắc đến, tôi sẽ đi thu xếp giúp anh, đều là người nhà cả,...”, người đàn ông lập tức cười nói. 

             Người đàn ông để tóc kiểu Địa Trung Hải nói: “Được, cậu thế này là bị người ta ức hiếp à, nói thế nào cũng là anh em của Trương Hổ tôi đây, đụng đến cậu chính là đụng đến tôi”. 

             “Cảm ơn Hổ gia, mấy mảnh đất đó tôi chắc chắn sẽ giúp anh xử lý ổn thỏa, để công việc giải tỏa được tiến hành thuận lợi”. 

             Người đàn ông đảm bảo, rồi Trương Hổ vẫy tay một cái, hơn 10 người từ trong hai chiếc xe Van đi xuống, người nào người nấy đều cầm ống thép trong tay, dáng vẻ vô cùng kiêu ngạo. 

             Những người đi đường nhao nhao nhìn về phía bên này, người đàn ông dẫn theo đám người đó tiến vào trong cửa hàng 4S, hai người Diệp Hạo đang ngồi uống trà trên sofa, đợi xe được rửa sạch sẽ thì họ có thể đi được rồi. 

             “Chào anh, xin hỏi anh cần...” 

             “Khốn khiếp, anh em của ông đây bị đánh, không liên quan gì đến cửa hàng các người, cẩn thận tôi đập luôn cả cửa hàng đấy”. 

             Nam nhân viên bán hàng của cửa hàng 4S vừa nói một câu, liền bị dám anh em của Trương Hổ đẩy qua một bên, anh ta không dám nói thêm câu nào nữa. 

             Động tĩnh lớn thế khiến cho tất cả những người trong cửa hàng bao gồm cả hai người Diệp Hạo quay sang nhìn. 

             Ngay lúc này, một người đàn ông mặc vest vội vàng chạy tới, bảng hiệu trên ngực ghi chữ "Quản lý", Trương Hổ là một tên đại ca có tiếng ở thành phố này nên anh ta cũng không xa lạ gì. 

             “Hổ gia, anh từ xa đến thăm, không biết có ai chọc giận anh sao?”, người quản lý nhẹ nhàng nói. 

             Trương Hổ đứng ở giữa nhưng cũng không mắng chửi gì, dù gì những người mở được cửa hàng 4S đều có thực lực cả, hơn nữa hắn ta cũng rất quen thuộc với ông chủ cửa hàng này: “Người anh em của tôi bị đánh, đến đây bắt người". 

             Người quản lý lập tức thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải cửa hàng của bọn họ, hoặc là nhân viên trong cửa hàng chọc giận Trương Hổ thì sẽ dễ dàng xử lý, về phần có phải là khách hàng của cửa hàng hay không, thì không phải là trách nhiệm của anh ta. 

             “Hổ gia bình tĩnh, mong anh hiểu cho tôi một chút, mời các anh ra bên ngoài giải quyết, xong chuyện, tôi mời khách được không?”, người quản lý cười nói. 

eyJpdiI6IlU4ZDJZcnRueHpNTEtZK3puTjBcL2ZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlRQczJsSUJ0akNEcUdzajJDdG55dm84cGZhY0NsS1NuVzBBVzhLMUhrd1FNVkxIVnRGSVgzc0paS1ZtK3V2TTlRVDNHXC9ReUhaUE0rdElualNcL3hzbHRKRHpSZzdlTnRwT2l4ZTlSOTF1dDhmTTB3Y3RBRlBxRWtYWnA0MGduZlJWSFNncjM0anhpXC9CekxySGdiRG5hZ3paVWN4d3lEam9saHlyWjA4UHhkWVJwRzJlT3NNd1Fsd245R1BnZDJWVURQOTdBdm9BNitwRnlKS3VZMDdMa20yZ0ZKT2kwOHhjTjZYRHJWOVdSYVh6VGg4aE1tb28rRk02V0srTVZaOGtVQmlncmdGVnBWeVYwK2pNeWdlODRFYVFrTXk5OTN1SXNQSTNlUEt2UWxrUVhvangySVlua293U1JDSWFIVnlFUnppZDBDYXNicEYzOTdBSnVTeXJtRnFCQmU3ckx1TTkyd3dyMHhFRWdHdnRnMEVXUlI0czYrN1pLODE0cGhmMnc2QU9Oa3ZmbStPS2w5am9Vb1hXMzdSdXlhWGJYdHhNdDJZcks3Z1JBUXliZHllOHFkUFwvYzZLZlZDRFZ4SDVCZGhtaUhZQnIyaGh5N0g3cEpUUmxQXC9naWNWU2pkODBDcnAwRWpzTkVUb0kyYnR4bGZHT1dYdkVDN1dBNHpQRFJjM0tuK2ZVWlM0dWRVWURTMkFvYWNnPT0iLCJtYWMiOiJhYzNlZTdjZGYwYTQ4YmExMGEyNjM2NjQxNzJlNGIxMTI3ZDU2MDA1ODJhOGFkNTMyZjM3OTIyNDU5NGQ5OGI1In0=
eyJpdiI6IlF2T3RabGtBSmplYlBRb1YxV0I5eGc9PSIsInZhbHVlIjoibmdVR3UrbERJTkJnT1IyblpaZEJLT2tDOHNOZkVWSWtWNEVRV05aZHVjV1Rob25IYUJzamZqRGxaRXJGTEFyTHdLY055RUY1RW91UVVGZ2NHZXJTcUlUWXNNQjFyRHZsbmNKaEUrSTArSUIwc3J4RFBsXC9GQ3NqbEpmNzFpdmxjT2hhVkk3R1FDdUNITWs3YXRwOTNaVitTYWVXRW94YkVBRytmUG1QbHo1bzJVMWlqTjdIVDZ5RzhZbEZ6RWcwNXNEc2FSWDdNbUtFMTR5czBwbm9Cd3ErMWRNTTJNZlwvZ3V4NTVoSksxRTdrK2JpTmpmUlBzcFlUXC9WZnhwZG9kNTgxRDBkc2NOWUN0b05uVDdjS0V0eWgxRUZ0N0lVWWdFWjRybitUcHd6VTBFQmlKZlpRXC8zOXh4SUtGXC9JY1R2T0JUSlVyY0hKamlqVWFJVVhHXC9ET1d6ZVJkWjVCTUErdkFFTVwvemdnaThHM1pTdXF1SWhRdkpNZUZ4VTZQTWlqbThzY3kzMGtueVdGZWV2NFFBaGJLZ250MmUwTHV0U296eWVVamZod0pBQm5VRVY0Zkt3N0xucGJkUFNNWStjZGFEcE5uQVVMaGFXXC80ek1HQzBCRUNkdz09IiwibWFjIjoiNmExNWZiYzg5ZTIwYWNjMDA4MDIxOTg1NzRiMTNkNmU2ODY1MDZhMTYwODgxMWIxNWExNTVmMGU2ZTRlMzI4NCJ9

             “Haha, tao không có đứa cháu nào bất hiếu như mày”.

Advertisement
x