Nhìn thấy Hoắc Thanh Thanh đi đến, mọi người khác đều quay người lại, trong mắt những đệ tử không phải ngưỡng mộ thì cũng là ghen tị. 

             Chẳng còn cách nào khác, Hoắc Thanh Thanh có vẻ ngoài rất xinh đẹp. Trước đây tính cách khá hoạt bát, nghịch ngợm, trên người như mang theo khí chất không thể nào bắt chước được. 

             Mà Tiêu Mặc Sanh là cháu trai ruột của đại trưởng lão Hồn Thiên Môn, thực lực cũng cao nên nghiễm nhiên cũng trở thành đối tượng thầm thương trộm nhớ của mọi cô gái xung quanh. 

             Chỉ là Tiêu Mặc Sanh chỉ yêu thương mỗi Hoắc Thanh Thanh. Những đệ tử kia thì khác, nữ thần của tông môn mình phải gả đi nên trong lòng cũng có phần không vui. 

             “Thanh Thanh, đã lâu không gặp. Em lại gầy hơn rồi, hay là để anh xin nghỉ phép cho em, chúng ta đến trấn ở dưới núi chơi mấy ngày?”, Tiêu Mặc Sanh nhẹ nhàng nói. 

             “Anh Tiêu, cảm ơn ý tốt của anh. Người luyện võ thì nên bỏ mọi tất cả tạp niệm, chuyên tâm luyện tập mới là chính đạo, nơi phồn hoa thế tục không thích hợp với tôi!”, Hoắc Thanh Thanh lạnh nhạt nói. 

             Hoắc Thanh Thanh phản ứng lạnh lùng nhưng Tiêu Mặc Sanh cũng không để tâm, vẫn cười nói: “Thanh Thanh, em còn gọi anh là anh Tiêu à, vậy thì xa lạ quá. Em có thể gọi anh là Tiêu sư huynh hoặc anh Mặc Sanh cũng được!” 

             “Thanh Thanh không dám!”, Hoắc Thanh Thanh lạnh lùng nói. 

             “Hoắc Thanh Thanh, phải lịch sự với Tiêu sư huynh, đừng quên thân phận của mình!”. Lúc này bỗng một giọng nói mềm mãi vang lên từ phía sau. 

             Không cần quay đầu cũng biết đó là Phương Dao, Tiêu Mặc Sanh gật đầu cảm ơn cô ta. 

             Phương Dao đi đến phía trước đã trừng mắt nhìn Hoắc Thanh Thanh rồi gật đầu cười nói: “Tiêu sư huynh, tính tình Thanh Thanh được nuông chiều quen rồi, anh nhường một chút nhé. Sau khi hai người kết hôn rồi chắc chắn em ấy sẽ cảm nhận được tình cảm sâu đậm của Tiêu sư huynh!” 

             “Sư muội Phương Dao nói hơi nghiêm trọng quá rồi. Yêu một người là phải cần bao dung mọi thứ của cô ấy, yêu là cho đi chứ không phải đòi hỏi!” 

             Tiêu Mặc Sanh nói, ánh mắt nhìn Hoắc Thanh Thanh nồng nàn tình cảm. Dáng vẻ nho nhã anh tuấn, giọng nói dịu dàng tình cảm khiến những cô gái xung quanh đều chìm đắm. 

             Nếu Tiêu Mặc Sanh nói chuyện với bọn họ như vậy, chắc chắn giây đầu tiên, họ đã ngã vào trong ngực đối phương rồi. 

             Vậy nhưng Hoắc Thanh Thanh chỉ cảm thấy chán ghét trong lòng, nhìn Phương Dao cười lạnh: “Sư tỷ, tôi như thế nào thì chị không có tư cách để nói, chị tư lo bản thân mình là được rồi!” 

             “Còn nữa, chẳng phải chị nói mình thích Tiêu Mặc Sanh sao? Người đã ở đây rồi sao không mau tỏ tình đi!” 

             Yên lặng như tờ. 

             Hoắc Thanh Thanh vừa dứt lời, xung quanh lập tức im lặng vô cùng. Phương Dao cũng thích Tiêu Mặc Sanh? 

             Bọn họ đều nhớ trước giờ Phương Dao đều chỉ thích Lục Thần mà, đó là sư huynh nổi danh của Tứ Phương Tông bọn họ, thiên phú luyện võ cũng rất cao. 

             Tiêu Mặc Sanh thích Hoắc Thanh Thanh, Hoắc Thanh Thanh cũng không làm lơ Tiêu Mặc Sanh nhưng bây giờ Phương Dao cũng thích Tiêu Mặc Sanh… Thích hai người một lúc á? 

             Trong chốc lát, đầu óc mọi người cũng rối theo, Tiêu Mặc Sanh cũng cau mày. 

             Nếu như chỉ là quan hệ da… thịt thì hắn ta cũng chẳng ngại cùng với Phương Dao làm gì… Nhưng nếu như để lấy làm vợ thì Phương Dao còn lâu mới xứng. 

             Phương Dao sửng sốt vài giây mới phản ứng lại được. Không ngờ được Hoắc Thanh Thanh còn dám nói dối không biết ngượng như vậy, cô ta tức khắc tức giận đến run người. 

             Vừa muốn mở miệng thì lại có mấy người từ bên kia đi đến, vừa đúng lúc lại là Lục Thần cùng với mấy sư huynh, sư đệ trong Tứ Phương Tông. 

             Phương Dao nhìn thấy Lục Thần thì anh ta cũng nhìn thấy cô ta. Đột nhiên Phương Dao luống cuống, trong lòng rất tức giận: “Hoắc Thanh Thanh, em nói bậy bạ gì vậy, chị trước nay chưa từng thích Tiêu sư huynh bao giờ, em đừng có vu oan chị!” 

             Hoắc Thanh Thanh cười lạnh: “A, không thích Tiêu sư huynh mà gọi là Tiêu sư huynh thân mật như vậy à?” 

             “Làm tôi còn chẳng dám nói chuyện với Tiêu Mặc Sanh, sợ người khác nói tôi chia rẽ hai người thì sao!” 

             “Hoắc Thanh Thanh, em ngậm máu phun người!”, Phương Dao lo lắng mà hét lớn, tức giận vô cùng. 

             Sắc mặt Tiêu Mặc Sanh cũng trầm xuống, quay đầu nói với Phương Dao: “Sư muội Phương Dao, thích tôi là tự do của cô, nhưng tôi chỉ chung tình với Thanh Thanh, hy vọng cô có thể hiểu được!” 

             Hắn ta lại nhìn sang Hoắc Thanh Thanh, nghiêm túc nói: “Thanh Thanh, anh sẽ không chấp nhận bất cứ người phụ nữ nào khác ngoài em. Sau trận thi đấu khoảng hơn một tháng nữa, anh sẽ đến gặp Ngụy tông chủ hỏi cưới, dùng kiệu tám người khiêng cưới em về làm vợ!” 

             Nói xong hắn ta nhìn Hoắc Thanh Thanh chằm chằm, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Hoắc Thanh Thanh xem cô ta sẽ từ chối thế nào. Nhất là Phương Dao, chỉ cần Hoắc Thanh Thanh từ chối vậy thì chứng tỏ Hoắc Thanh Thanh vu oan cho mình. 

             Nói rõ ra là cô ta đã từ chối Tiêu Mặc Sanh chứ không phải âm thầm gây khó dễ gì. 

             Hoắc Thanh Thanh nhìn qua nhìn lại hai người, đột nhiên bật cười: “Mọi việc thì tôi đều nghe theo tông môn, nhưng nếu làm hỏng chuyện tình cảm của người khác thì Hoắc Thanh Thanh tôi làm không được!” 

             Ha! 

             Ánh mắt mọi người đều nhìn qua Phương Dao. Phương Dao cũng ngây cả người, không ngờ được Hoắc Thanh Thanh sẽ nói như vậy. 

             Trong lòng Tiêu Mặc Sanh đột nhiên vui mừng, nghe theo tông môn vậy thì sẽ không xảy ra sai xót gì nữa rồi. Tuy Hoắc Thanh Thanh đối xử với hắn ta khá lạnh nhạt nhưng cứ cưới được về trước rồi lại nói, sẽ có thời gian dạy dỗ sau. 

             Hơn nữa nhưng vậy mới khiến hắn ta có ham muốn chinh phục, nếu như cứ dăm ba câu đã thương nhớ ôm ấp, hắn ta cũng chẳng buồn nhìn. 

             Nhưng mà hắn ta bắt buộc phải cảnh cáo Phương Dao: “Phương Dao, hy vọng sau này cô sẽ tự trọng, có thể gọi tôi là Tiêu Mặc Sanh!” 

             “Tôi… Tiêu sư huynh…”, Phương Dao cảm thấy tủi thân, Hoắc Thanh Thanh nói bậy bạ thì liên quan gì tới cô ta? 

             “Xin hãy gọi tôi là Tiêu Mặc Sanh!”, Tiêu Mặc Sanh lạnh lùng nói, hắn ta nhìn sang Hoắc Thanh Thanh: “Thanh Thanh, em yên tâm. Sau này anh sẽ không nói chuyện với người phụ nữ này nữa, anh chỉ chung tình với một mình em!” 

             Hoắc Thanh Thanh thản nhiên cười: “Đây là quyền của anh, Thanh Thanh không can thiệp nhiều”. 

             Phương Dao tức đến run cả người, hai mắt như phóng ra lửa, hận không thể lấy kiếm đâm chết Hoắc Thanh Thanh. Trong lòng đều là sự căm thù. 

             Lục Thần đang đi đến vừa nghe thấy lời của Hoắc Thanh Thanh, trong lòng đã căng thẳng, Hoắc Thanh Thanh nghe theo lời tông môn. 

             Ý là cô sẽ không phản kháng? 

             Thế này là ngầm đồng ý gả cho Tiêu Mặc Sanh sao? 

             Bỗng nhiên anh ta cảm thấy tim thật đau, anh ta thích Hoắc Thanh Thanh, hơn nữa anh ta cảm thấy Tiêu Mặc Sanh không phải là người dịu dàng nho nhã như vẻ bề ngoài. Công pháp anh ta tu luyện có chút đặc biệt, cứ có cảm giác đôi khi ánh mắt của Tiêu Mặc Sanh có chút tà ác. 

             Còn về Phương Dao? 

             Anh ta biết Phương Dao thích mình, nhưng mà trước giờ anh ta chưa từng thích Phương Dao. 

             Phương Dao từ phí trước đi ra sau, vội vàng đứng bên cạnh Lục Thần: “Lục sư huynh, anh đừng nghe Hoắc Thanh Thanh nói bậy bạ, trước giờ em chưa từng…” 

             “Sư muội Phương Dao, đây là tự do của cô, thích một người cũng không có gì sai, không cần giải thích với tôi!”, Lục Thần thản nhiên nói không chút biểu cảm gì. 

             “Không, Lục sư huynh, anh biết là em thích anh, sẽ không thích người khác. Anh tin em đi!”, Phương Dao kích động nói, dáng vẻ gần như là cầu xin. 

             Thực ra, bản thân Lục Thần cũng rất mơ hồ, tại sao Phương Dao lại thích mình như vậy, thậm chí còn theo đuổi một cách điên cuồng. Chỉ cần trong tông môn có đệ tử nữ nào thân với anh ta một chút thì sẽ bị Phương Dao căm ghét. 

             Lục Thần không thích kiểu ham muốn kiểm soát mạnh như vậy, thậm chí là có ác cảm. Sao anh ta có thể qua lại với Phương Dao được? 

eyJpdiI6IjVwVnZDUVQ5VGpjbjFVVGdRYjZkYVE9PSIsInZhbHVlIjoicmFVME9yaHFcL05uRHBZb3ZvbUgxOXVMUzUzWmwyQzI5RUc4WDViT1NEZFBjcERkeEd0S2FaeDJKMDRUaWhxNG8yYW5VaTNCSitBMkxRM1Zoekh1TVBIMFNmaFFkXC90bG8wMVp1SXJNZUVcL1JJZVJ5MTFPOHRNc3pCN1FtR3VUSjlaOXNhVHdmUlwvRmkrd2tBUVBkMlRVamx2RHowaEduV0srditKckVvbmdPRnExMk0zWXJPTWdHaWo1XC9BRUtzRXR2aXdpb21PR1Jqa1wvb202c21PSGVUUGlSOTlhXC80V25aNHYycUszN2Q1Yk5XWjd0NjNUaHVBSXdMOFR5NEgrUU1laGtrck9NTnhCOVdKdDVPRE1oN25NOVZZZ3g4K1Z6RXFDeGFTc3FhcXBvUjA4ZHFDZXRkTWlOa2plZ2xDWGpLbVhNMXdcL0FOaENXNlhHb0xwYUhOT3JSc21DZmptMGNvekR5VkpoMWhycjd5ekxMQktiR1NLOWF0SVhYaGhxR2h5d1BheUdkaElpc0V6ajVIcWpOMVFqWWp3MHpqOEUxdlFuQ2dSek9ud2hRPSIsIm1hYyI6IjBlOTRlM2RmNDZmODlmM2Q4OWY4NzY2MDZlNmIxYWYzYjc4MjcwYTg1ODBkY2ExM2YwYzA2NDA4YTEzOTk0MDQifQ==
eyJpdiI6IldmRzBvQzRMZTA4ekpqOTFNNUVkYmc9PSIsInZhbHVlIjoiK214XC9VMHV1Q2tlcCsxQU1OMmtBbzlCVk9nM09Vcm1VM2x4Z0tyTWFnMEk1d0pHaTBSWXNWZXlZRFJieGY4VmR5OWRIS2E4ajVJemVpUWVXTnhEWHBCZ2lLbXhjVm8zZ2xaTlJ2SEMwSGp4WDFRblRLdXRkTlUrZmtFd3lwcGh2Tm1RM2tSaHhnVVp1Zk5Qam9oVTN1bkpMZmdYMlNUcDF1NnlQb2pTeWhETGlhMzRSXC9qbXVoYkJURkQ4aWtUTXdkRnhGd3BBYkJGNVhDaGh3SG9NYlJHdnlEMGJxdG9ZRXdGRmZaU1hQMHk1MXVDUG9YakxsaWpyTFE3aExlUDBvRXdHREx3QzlMeWZKNUs0WjlvejFJT3hvY0tZVEFoS09oT1JSOUtYZnZvMWU5R3dPalZ5Qmk1ZzljTTRqZDFBYXNSclVhM2MxSElCOTRTR2R0NythZXBQbG1ibjhRbGdHTlY0NmlTajB0SkhWZFE2NWZlNkpwRTZESk1ZRVUyUEJtNzJKcG51QW1WVEZqeUg0ZmFzQVpEY04xdk5ST3R2XC9YVHpNTXNaT3lvdURFdUZhbzlDUkd5YWNGc2s3RHRQbGVXZTNDV3RHRnNrY1VlTk54Rm5RemlqdXJwV3pNVnB4OE5zSXpoQlNVaEk9IiwibWFjIjoiMjMyZmU5NWJkNjczZjdmYjc5ZDczYWQzMWJiYmI4ZTk3OTRhZTlhNTA1YTJmMjYwNDEwM2I5MzBlZDY4MjU5NyJ9

             Chỉ là Lục Thần thích cô ta, cô ta sẽ không chấp nhận, đời này cô ta chỉ yêu một mình Diệp Phàm mà thôi, cho dù biết trước sẽ không có kết quả!

Advertisement
x