Đột nhiên Diệp Hạo lao tới, tên cướp đầu chuột lập tức kinh hãi, vẻ mặt liền trở nên dữ tợn vô cùng.
“Mẹ nó, muốn chết à!”
Những tên cướp này đều rất tàn nhẫn, tên cướp đầu chuột kia nắm lấy con dao đâm về phía Diệp Hạo, trong thùng xe lập tức vang lên tiếng kêu sợ hãi.
“Bịch!”
Cổ tay Diệp Hạo linh hoạt lướt qua bên cạnh con dao đang đâm tới như rắn, tốc độ rất nhanh, tên cướp này không phản ứng kịp là đã bị Diệp Hạo nắm lấy cổ tay.
Rắc rắc!”
“A!”
Một âm thanh giòn giã vang lên, tên đàn ông này đột nhiên thét lên một tiếng thảm thiết. Cổ tay của gã này đã bị Diệp Hạo bẻ gãy, con dao trong tay cũng đã rơi xuống, bị Diệp Hạo chụp được bằng tay kia.
“Phù!”
Diệp Hạo không hề nương tay, đâm một dao vào vai tên đàn ông đó, máu đã tuôn ra ngay lập tức.
Mọi thứ đều xảy ra như trong chớp mắt, tốc độ quá nhanh, hoàn toàn không hề cho đối phương thời gian kịp phản ứng lại. Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này đều kinh sợ.
Bịch!
Ngay lập tức Diệp Hạo tung một cú đấm mạnh vào bụng tên cướp, tên cướp rên một tiếng rồi ngã thẳng xuống đất.
Tên đàn ông đô con đứng ở phía sau đó một chút ngớ người ra, bỗng chốc không kịp phản ứng.
“Mẹ mày, mày dám đâm anh em tao, giết chết mày luôn…”, tên đàn ông nổi giận hét ầm lên, hắn ta là người luyện võ, gã ta đã luyện tán thủ nhiều năm.
Tuy nhiên phải đối mặt với Diệp Hạo thì đó vẫn không là gì. Cho dù Diệp Hạo đã bị thương thì anh vẫn có thể bóp chết gã ta như bóp một con kiến vậy.
Chưa đến nửa phút, tên đàn ông này đã bị đánh bại. Tên cướp vốn đang đe dọa tài xế đã xông qua được nửa đường lại không dám tiến lên thêm một bước.
“Mấy người đó, ngay cả tiền cứu mạng cũng đi cướp, đợi sau này ngồi tù hết đi!”, Diệp Hạo lạnh lùng nói.
Hai tên cướp bị anh đánh bại sợ tới mức gắng sức xin tha, cho dù Diệp Hạo có đâm bọn họ thêm hai dao cũng tốt hơn so với ngồi tù rồi. Cầm dao cướp bóc, tội này vào tù ít nhất cũng phải ngồi mười năm mới được ra.
“Anh ném con dao, tranh thủ được khoan hồng. Nếu không thì…”
“Bịch…”, Diệp Hạo còn chưa nói hết lời tên đàn ông đó đã thẳng tay ném con dao gấp xuống đất, ngồi xổm xuống ôm đầu.
Làm kẻ trộm cướp cũng có nghiên cứu một ít pháp luật, tên này không chống cự, cũng không có làm ai bị thương, nếu vào tù thì nhiều nhất là bốn, năm năm là được ra rồi.
“Bốp bốp bốp…”. Lúc này bên trong thùng xe vang lên tiếng vỗ tay, rất sôi nổi.
Diệp Hạo khẽ cười, đến chỗ người đàn ông trung niên đang nửa quỳ, lúc này vẫn còn sợ hãi như lúc đầu, đỡ đến chỗ ngồi: “Chú à, tiền này không có ai dám động đâu, yên tâm đi!”
“Phù phù!”
Người đàn ông trung niên vừa được đỡ lên ghế ngồi, giây tiếp theo đã lập tức quỳ xuống trước mặt Diệp Hạo, anh giật mình vội đỡ ông ấy dậy.
An ủi ông ấy một chút, lúc này Diệp Hạo mới cầm cái túi to của tên cướp qua, vừa cầm lên thì đã có một người xông đến.
“Mau mau, mau đưa đồ cho tôi…”
Có người rất sốt ruột, Diệp Hạo quay đầu nhìn qua thì thấy chính là người lúc nãy đã lên tiếng, nói mấy câu vô liêm sỉ như đồ của bọn họ đã bị cướp hết rồi, tiền cứu mạng của ông chú trung niên đáng lẽ cũng nên bị cướp.
“Cút!”
Người đàn ông này vừa chạm vào cái túi, Diệp Hạo đã lạnh lùng quát một tiếng.
Người đàn ông sững người, sắc mặt lập tức u ám: “Anh muốn làm gì? Chẳng lẽ anh muốn cướp tiền của chúng tôi hay sao?”
“Một tên tiểu nhân ích kỷ như anh không có tư cách được ưu tiên lấy lại đồ của mình. Nói một lần nữa, cuốn xéo cho tôi! Nếu không tôi không khách khí đâu!”, Diệp Hạo lạnh giọng nói.
“Anh anh anh… Anh như vậy khác gì bọn cướp đâu. Anh cũng là cướp, anh cũng là…”
“Bốp!”
Người đàn ông còn chưa nói hết câu, Diệp Hạo đã tát một cái, người đàn ông bị đánh lảo đảo đụng vào ghế bên cạnh.
Mấy người bạn đi cùng của hắn ta lập tức đứng dậy, nhưng đối diện với vẻ mặt lạnh băng của Diệp Hạo thì đều lui xuống.
“Một người đàn ông còn không có lương tâm bằng một tên cướp. Tên cướp còn biết để lại một nửa tiền cứu mạng của người ta. Còn anh, ngay cả chuyện này còn không hiểu được, đúng là cặn bã!”
“Đúng vậy, cái tên này đúng là mặt người dạ thú, không ra cái gì!”
“Đừng nên đưa đồ cho hắn, bụng dạ xấu xa, đó là tiền cứu mạng…”
Trong xe bắt đầu truyền ra vài tiếng bàn luận, mọi người đa số đều là người trong núi, hầu như đều chất phác, đối với hành động của người đàn ông đó cũng khinh bỉ dè bỉu.
Bị mọi người xung quanh bàn tán, người đàn ông đỏ mặt tía tai tức giận, ánh mắt hung dữ nhìn Diệp Hạo, không dám hé môi nửa lời mà quay về chỗ ngồi của mình.
“Hừ!”
Diệp Hạo không quan tâm đến hắn ta, một tên tiểu nhân mà thôi không đáng lãng phí thời gian, anh cầm cái túi nói: “Từng người một tới, xếp hàng đến lấy đồ của mình về. Không được giành giật nếu không ai cũng không lấy lại được!”
Mọi người bắt đầu tạo thành hàng, từng người đến lấy đồ mình từ trong túi về. Đến lượt người đàn ông kia thì Diệp Hạo mở miệng nói: “Anh sau cùng, không gấp!”
“Anh…”, người đàn ông tức muốn chết, siết chặt nắm tay. Diệp Hạo cũng không thèm nhìn mà để người khác lên lấy trước, đến cả mấy người bạn đi cùng hắn ta cũng đã lấy đồ mình về rồi.
Đến lượt hắn ta cuối cùng, Diệp Hạo cầm cái túi trong tay ném thẳng qua chỗ tên cướp, tên cướp cũng ngớ người, không hiểu ý Diệp Hạo.
Diệp Hạo nhìn qua người đàn ông, cười nhếch miệng nói: “Đồ của anh ở đó, muốn lấy thì tự mình qua lấy!”
Nói xong, Diệp Hạo cất bước đi về chỗ ngồi của mình, Linh Hồ Uyển Nhi đứng dậy, Diệp Hạo ngồi xuống.
Bởi vì chỗ ngồi vừa nhỏ vừa chật chội, Linh Hồ Uyển Nhi cũng bất đắc dĩ phải nửa ngồi trên đùi Diệp Hạo, điều này khiến mặt cô ta có hơi ửng đỏ.
Người đàn ông kia tức đến run người, đến chỗ tên cướp lấy lại đồ của mình. Hắn ta vẫn có chút không dám, nhỡ đâu tên cướp đó lại đe dọa mình thì phải làm sao?
Chỉ đành chờ một chút đến cục cảnh sát rồi lại lấy về.
Nhưng mà trong lòng kẻ này vẫn hận chết Diệp Hạo, không phải biết chút võ thôi sao?
Có cái gì hay ho đâu chứ! Khi đến được thành phố bên dưới, hắn ta thề nhất định sẽ không bỏ qua cho Diệp Hạo.
Chạy được hơn một tiếng đồng hồ, xe ô tô đi thẳng đến cục cảnh sát, ba tên cướp bị bắt giao cho cảnh sát. Ghi chép khẩu cung rồi một vài chuyện để làm chứng xong thì cũng đã nửa tiếng đồng hồ sau.
Mọi người lại vỗ tay lần nữa biết ơn Diệp Hạo đã ra tay cứu giúp.
Về người đàn ông kia, tuy đã lấy lại được đồ của mình nhưng vẫn oán giận như trước, trừng mắt hung ác nhìn bóng lưng Diệp Hạo.
“Chúng ta đi đâu?”, Diệp Hạo hỏi.
“Chợ dược liệu, ở đây có một chợ dược liệu lớn, rất nhiều người hái thuốc trên núi rồi đem xuống dưới đây mua bán. Tôi có đơn thuốc, hiệu quả chữa trị không những tốt mà còn không để lại sẹo!”, Linh Hồ Uyển Nhi nói.
“Thần kỳ như vậy, cô nói khoác đấy à?”, Diệp Hạo kinh ngạc, còn có loại thuốc làm trừ sẹo à?
“Hừ, muốn tin hay không thì tùy, cũng chẳng ép anh phải tin!”
…
Ở Tứ Phương Tông, mặc dù Tiêu Mặc Sanh đang nói chuyện với người khác nhưng ánh mắt vẫn không ngừng nhìn xung quanh để tìm bóng dáng Hoắc Thanh Thanh.
“Thanh Thanh, rốt cuộc em cũng tới rồi…”. Ánh mắt Tiêu Mặc Sanh trở nên nồng nhiệt, vội vàng chạy đến chào hỏi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất