Thái độ của Hoắc Thanh Thanh với Lục Thần và Tiêu Mặc Sanh khác nhau hoàn toàn, Hoắc Thanh Thanh chào hỏi Lục Thần, lập tức anh ta cũng mỉm cười.
“Sư muội Thanh Thanh có khó khăn gì cứ nói, sư huynh nhất định sẽ giúp em!”, Lục Thần cười nói.
Tiêu Mặc Sanh đứng bên cạnh lòng chùng xuống, làm sao mà hắn ta không nhìn ra là Lục Thần thích Hoắc Thanh Thanh, ánh mắt đó không đơn giản là tình cảm giữa sư huynh với sư muội.
Không đợi Hoắc Thanh Thanh lên tiếng, Tiêu Mặc Sanh tiếp lời: “Anh Lục, Thanh Thanh mà có chuyện gì, tôi có thể giúp em ấy giải quyết, chắc là dưới gầm trời này không có nhiều chuyện mà Hồn Thiên Môn của tôi không thể xử lý được!”
Tiêu Mặc Sanh trực tiếp lấy Hồn Thiên Môn ra, Hồn Thiên Môn lớn mạnh hơn Tứ Phương Tông rất nhiều.
Sắc mặt Lục Thần không vui, lúc này Hoắc Thanh Thanh mới duyên dáng cười: “Cảm ơn ý tốt của sư huynh Lục Thần, nếu vậy thì em không khách sáo đâu, em mới luyện được một chiêu kiếm, có thời gian thì nhờ sư huynh chỉ giáo, cũng để em tìm ra điểm còn thiếu sót”.
“Được, anh nhất định sẽ cố gắng giúp đỡ”, Lục Thần nhanh chóng trả lời, thầm vui mừng phấn khởi.
Phương Dao đứng một bên tức nghiến răng nghiến lợi, cô ta muốn gặp Lục Thần, thông báo mấy lần đều bị từ chối vì đủ loại lý do.
Mà Hoắc Thanh Thanh chỉ nói một câu, Lục Thần đã đồng ý, so sánh hai người với nhau, Phương Dao liền nổi cơn ghen lồng lộn.
Tiêu Mặc Sanh cũng u ám mặt mày, vợ tương lai của mình, sao có thể cùng luyện kiếm với người khác chứ?
Nhưng nếu hắn ta lên tiếng cản trở thì lại thể hiện hắn quá nhỏ mọn, hơn nữa còn sẽ khiến Hoắc Thanh Thanh phản cảm.
Nếu đã vậy thì chỉ có một cách có thể khiến Lục Thần không dạy được.
“Anh Lục, nghe danh kiếm pháp Lưu Thủy rất tuyệt diệu, tôi muốn thỉnh giáo một chút, không biết được không?”, Tiêu Mặc Sanh nói.
Mọi người giật mình, Tiêu Mặc Sanh muốn thách đấu Lục Thần sao?
Có điều, mọi người cũng nhanh hiểu ra, hắn ta muốn đánh Lục Thần bị thương, không thể dạy Hoắc Thanh Thanh luyện kiếm đây mà.
Phương Dao thót tim, hình như Lục Thần chưa đột phá lên tiểu tông sư, sao có thể là đối thủ của Tiêu Mặc Sanh?
Vừa muốn lên tiếng, trong đầu cô ta lại bật ra suy nghĩ, chắc chắn Hoắc Thanh Thanh đang lợi dụng Lục Thần, nếu Lục Thần bị Tiêu Mặc Sanh đánh bị thương, cô ta sẽ có cơ hội chăm sóc Lục Thần, bồi dưỡng tình cảm hai người.
Nếu được như vậy thì Lục Thần bị thương, ngược lại là chuyện tốt.
“Sư huynh Lục, sắp vào trận đấu lớn rồi, không cần phải vậy đâu!”, Hoắc Thanh Thanh chau mày nhắc nhở Lục Thần.
“Ha ha ha, Thanh Thanh yên tâm, nếu anh Tiêu đã muốn giao lưu mà sư huynh từ chối thì lại không hay”.
Lục Thần cười lớn, nhìn Tiêu Mặc Sanh: “Anh Tiêu, chúng ta lên đài đấu nhé, giao hữu một trận, thế nào?”
“Ha ha ha, đương nhiên là được, mời!”
Tiêu Mặc Sanh muốn thách đấu với Lục Thần, tin tức này rất nhanh đã truyền đến Tứ Phương Tông, không ít người biết tin đều chạy đến xem.
Lục Thần hay Tiêu Mặc Sanh đều đại diện cho sức mạnh của thế hệ đệ tử trẻ trong môn phái của mình, họ muốn quyết đấu trước sao?
Khi tin tức truyền đến sảnh đường lớn của Tứ Phương Tông, Tiêu Vệ - người đang thảo luận vấn đề với tông chủ của Tứ Phương Tông lập tức ôm quyền cười cười.
“Mặc Sanh lại gây phiền phức với quý môn phái rồi, mong tông chủ Ngụy bỏ qua!”
“Ha ha ha… thanh niên mà, có ý chí, có nhiệt huyết mới tốt”, tông chủ của Tứ Phương Tông – Ngụy Nhiên cười lớn.
Trên sàn đấu, hai người cầm kiếm đứng đó, người nào người nấy đều mạnh mẽ hiên ngang, phong thái phi phàm, bên dưới vang lên tiếng hoan hô không ngớt.
“Anh Lục, mời!”
“Anh Tiêu, mời!”
Soẹt!
Lời vừa dứt, hai người người rút kiếm lao vào nhau, trên sàn đấu ánh kiếm lóe lên sáng chói, tiếng kiếm chém vào nhau không ngừng.
Tốc độ chiến đấu của hai người rất nhanh, người ở bên dưới nhìn đến hoa mày chóng mặt.
Có điều, cuộc giao đấu chưa đầy một phút, hai người liền tách ra, họ chỉ đang thăm dò lẫn nhau.
“Kiếm pháp của anh Lục quả nhiên không tầm thường, có điều đây chắc không phải kiếm pháp Lưu Thủy, bây giờ tôi sẽ đánh thật đây nha”, Tiêu Mặc Sanh cười giễu cợt, hắn ta giơ kiếm chỉ vào ánh chiều tà, từ trên cơ thể đột nhiên bộc phát ra một luồng khí thế mãnh liệt.
Luồng khí tức quanh quẩn, bao bọc ngoài cơ thể, giống như một lớp áo giáp bảo vệ, đây chính là đặc điểm nhận dạng của tiểu tông sư.
Khí thế mạnh bạo, khiến những đệ tử trẻ tuổi đứng gần kinh ngạc không thôi, cảm thán không biết khi nào bản thân mới đạt được đến trình độ đó.
Nhưng lại có không ít người lo lắng, họ nhớ hình như Lục Thần chưa phải tiểu tông sư.
Thế nhưng, Lục Thần lúc này chỉ cười nhạt, thân hình nhẹ nhàng chuyển động, cũng bộc phát ra một luồng khí tức mãnh liệt như thế, thậm chí thanh kiếm còn toát ra một tầng kiếm khí cứng rắn.
Hít!
Đệ tử Tứ Phương Tông hít một luồng khí lạnh, Lục Thần cũng là tiểu tông sư rồi, hơn nữa nhìn cách khống chế sức lực kia, hiển nhiên đã vào cảnh giới tiểu tông sư được một thời gian.
Nhưng phong tỏa tin tức quá tốt, bọn họ đều không nghe phong thanh gì hết.
Phương Dao há hốc mồm, Lục Thần cũng là tiểu tông sư rồi, cô ta kinh ngạc vô cùng.
Hoắc Thanh Thanh cũng hơi giật mình, Lục Thần này giấu kỹ thật, Tiêu Mặc Sanh híp mắt: “Anh Lục giỏi thật đấy!”
Đương nhiên hắn ta cũng nghe nói Lục Thần vẫn chưa phải tiểu tông sư, xem ra không thể tin được mấy lời đồn thổi.
“Anh Tiêu quá khen rồi”, Lục Thần cười mỉm: “Kiếm pháp Lưu Thủy, tiếp chiêu!”
Lục Thần hét lớn một tiếng, thanh trường kiếm trong tay vung lên, đường kiếm lúc ẩn lúc hiện như mây trôi nước chảy.
Thậm chí khi tốc độ đạt đến cực hạn thì thanh kiếm mạnh mẽ như dòng thác lũ đổ về, vẻ mặt Tiêu Mặc Sanh âm trầm, hắn không dám khinh địch: “Hỗn Nguyên Kiếm Quyết, chém!”
Tiêu Mặc Sanh cũng đánh ra kiếm quyết nổi tiếng của Hồn Thiên Môn, chiến đấu với Lục Thần, kiếm pháp này đều do các sư tổ không ngừng hoàn thiện và truyền thụ qua nhiều đời.
Trong nghìn năm lịch sử Hoa Hạ, võ thuật cổ đại chưa từng đứt đoạn, võ công truyền lại đời sau đều rất đáng sợ.
Trên sàn đấu, ánh kiếm giao nhau, thậm chí còn chém nổi cả gió, khiến những ai đứng gần đều cảm thấy rát mặt, vội vàng lùi về sau.
Không biết từ khi nào, mấy vị trưởng lão của Tứ Phương Tông cũng đã đến xem trận đấu, nhìn trận đấu diễn ra trước này từ đằng xa.
Trưởng lão Hồn Thiên Môn cười cười, bọn họ rất có niềm tin vào Tiêu Mặc Sanh, trưởng lão của Tứ Phương Tông cũng như vậy, nhưng cho dù Lục Thần thất bại, bọn họ cũng sẽ không trách phạt.
Dù sao khoảng cách của hai môn phái ở đó, khoảng cách tài nguyên cũng ở đó.
“Hỗn thiên, hỗn địa, hỗn cổ kim…”, Tiêu Mặc Sanh hét lớn, đánh ra chiêu thức lợi hại nhất của Hỗn Nguyên Kiếm Quyết, đồng thời Lục Thần cũng đánh ra chiêu kiếm mạnh mẽ như thác đổ.
Sau mấy trăm chiêu, một tiếng chói tai vang lên, hai người tách nhau ra.
Quần áo của hai người đều có chút xộc xệch, trên trán túa mồ hôi, chỉ thấy Lục Thần ôm quyền trước: “Anh Tiêu!”
“Anh Lục!”, Tiêu Mặc Sanh cũng như vậy, rồi hai người họ thu kiếm lại.
Mọi người dưới sàn đấu ngẩn người nhìn, vậy là phân thắng bại chưa?
Lúc này, hai người đi xuống khỏi sàn đấu, khi đi qua Hoắc Thanh Thanh, Tiêu Mặc Sanh cười nói: “Thanh Thanh, mấy ngày nữa anh lại đến tìm em, em muốn học kiếm quyết gì anh đều có thể dạy!”
Nói rồi, không đợi Hoắc Thanh Thanh trả lời, hắn ta thẳng bước về phía trước.
Mọi người ngờ vực, Lục Thần cũng cười với mọi người, đi đến cạnh Hoắc Thanh Thanh: “Thanh Thanh, muốn luyện kiếm thì cứ đến tìm sư huynh!”
Rất nhanh, hai người đều biến mất, đám người còn chưa giải tán.
Hai người quyết đấu, anh ta chỉ thua một chiêu!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất