Ba người vừa bước lên cửa xe, cửa xe vừa mới đóng lại, mỗi người lộ vẻ mặt hung ác, tay rút ra con dao dài sắc bén.
Kẻ cướp đường?
Vậy mà họ gặp ăn cướp đường, nếu tài xế không dừng lại thì sẽ xông tới.
Nhưng tài xế đâm tới đụng phải một người giống như chạy không kịp.
"Chát!"
Một tên đầu trọc đô con giơ tay tát vào đầu tài xế: "Ngơ ngác cái gì, con mẹ nó, lái xe nhanh lên, tốc độ không thể vượt quá năm mươi sao, nhanh lên đi!”
Bị mũi dao chĩa vào người, tài xế không dám nói bậy, nhanh chóng khởi động xe.
Đường núi này không bằng phẳng, lại ít xe, dù có đông người đi đường cũng không sợ, dù sao sau khi cướp xong, bọn họ xuống xe đi thẳng vào trong núi.
“Ba anh em tụi tao vừa mới ra tù, tiền bạc eo hẹp nên muốn vay mượn chút tiền tiêu xài. Con mẹ nó, ngoan ngoãn đưa cho tao!”, tên đô con đứng ở phía trước nhất nở nụ cười tàn nhẫn khiến ai cũng phải sợ hãi, mọi người chỉ có thể hối hận bản thân làm sao mà xui xẻo thế này.
Một số người ra ngoài làm việc còn đỡ, một vài người vào núi cắm trại dã ngoại để tìm về với thiên nhiên mang vẻ mặt khổ sở, bọn họ không phải người miền núi đi làm việc, trong tay đều có rất nhiều tiền bạc.
Một vài phụ nữ và trẻ em nhát gan sợ hãi đến bật khóc, Diệp Hạo ánh mắt híp lại, vỗ nhẹ vào eo nhỏ của Linh Hồ Uyển Nhi, khiến cô ta trừng mắt.
Diệp Hạo không cần biết thái độ của cô ta như thế nào, nhỏ giọng nói: "Mau vùi đầu vào trong ngực của tôi!"
“Tại sao?”, Linh Hồ Uyển Nhi nghiến răng, tên khốn này lại muốn lợi dụng cô ta?
“Cô xinh đẹp như vậy, những tên cướp này tuyệt đối không nhịn được. Để tránh đi những phiền phức không cần thiết, nghe lời đi!”. Giọng Diệp Hạo rất nhẹ nhàng dịu dàng. Linh Hồ Uyển Nhi không tin tưởng, còn trừng mắt anh, cô ta nhéo eo anh một cái làm cho Diệp Hạo hít một ngụm khí lạnh.
Chỉ là cô ta vẫn thành thật vùi đầu vào ngực Diệp Hạo, mùi thơm thoang thoảng của phụ nữ khiến cái chỗ đó Diệp Hạo suýt đã dựng đứng.
Song, điều này làm cho anh mừng rỡ trong lòng, có phản ứng là được, chứng minh còn xài ổn.
"Nhanh lên, bỏ hết tiền vào túi! Ở đây không có chú cảnh sát nào cứu được tụi mày đâu, cẩn thận dao trắng đâm vào, dao đỏ rút ra đó!"
Một tên đô con cầm dao đe dọa, một tên cướp đầu chuột bắt đầu hành động, lúc đụng phải một số phụ nữ, bất kể đẹp hay xấu, gã này đều lợi dụng sờ mó người ta.
Điều này làm những người phụ nữ này nghiến răng nghiến lợi, trên khuôn mặt đầy sự nhục nhã nhưng không ai dám chống lại mũi dao sắc bén chói lóa kia.
"Chát!"
Tên đô con đột nhiên tát mạnh vào mặt một người đàn ông, sau đó vươn tay giật đứt dây chuyền vàng của hắn ta: "Tiếc cái gì, đây là tiền để mua mạng của mày đó!"
"Còn mày, đồng hồ, nhẫn đều cởi ra hết cho tao! Ông mày nhìn thấy dạng người như mày là không vừa mắt rồi, mang nhiều đồ xích chó trên người như vậy làm gì, có bao nhiêu thứ trên người tháo xuống hết cho tao!”
Tên đô con đã kiếm được kha khá, đặc biệt là từ mấy người thành phố, một đống đồng hồ, nhẫn, dây chuyền, ví tiền khiến tên đô con cười không khép miệng lại được.
"Đại ca, tôi không thể đưa anh số tiền này, đây là tiền cứu mạng, xin anh hãy tha cho tôi!", một người đàn ông trung niên, trông bề ngoài khoảng 50 tuổi, nắm chặt cái túi vải rách đã vá vài chỗ cầu xin.
“Má nó, mày cứu mạng tao cũng là cứu mạng đó, không có tiền tao sẽ chết đói! Bớt nói nhảm cho tao, má nó, mau lấy tiền đi!”, gã đàn ông lắc con dao vẻ mặt vô cùng hung tợn.
"Đại ca à, tôi quỳ xuống với anh, tiền này tôi thực sự không thể đưa cho anh, con trai tôi còn ở trong bệnh viện, đây là tiền cứu mạng…”. Người đàn ông khốn khổ đến cùng cực, vừa định đứng dậy quỳ xuống, nhưng đã tên đô con bị đẩy ra.
"Chát chát!"
Tên cướp cầm đầu trực tiếp tát vào mặt ông ta hai cái tát: "Lấy tiền ra, đi bệnh viện chờ chết đi! Sao mà nhiều chuyện quá vậy!"
Vừa nói, tên cướp đi tới giật lấy chiếc túi bị rác trên tay người đàn ông trung niên, người đàn ông vô cùng gấp gáp nhưng sức lực rõ ràng không mạnh bằng tên cướp.
Trong lúc gấp gáp, ông ấy cúi đầu cắn vào tay trái tên cướp.
"A..."
Tên cướp bất ngờ la hét rồi đấm thẳng vào sườn mặt trái của người đàn ông trung niên, khiến người đàn ông đau tới rên rỉ, tên cướp nhanh chóng rút tay.
“Bà mẹ mày, dám cắn tao, tao đâm chết mày!”, tên cướp hung hãn nói, từ trong túi móc ra một con dao gấp, chỉ là dao vừa lấy ra đã bị tên bên cạnh ngăn lại.
Tên này lắc đầu với gã, bọn họ cần tiền chứ không cần mạng, thật sự xảy ra án mạng thì ngộ nhỡ bị điều tra ra, vậy thì quá trớn rồi.
“Mày nói tiền này chữa bệnh cho con trai mày, tụi tao cũng hiểu. Vầy đi mày đưa một nửa cho tụi tao, nửa còn lại chừa cho mày!”, tên đô con đề nghị.
“Không được, vị đại ca này lấy hết đồ đạc của chúng tôi, dựa vào cái gì chỉ lấy của ông ta một nửa?”, người đàn ông trung niên còn chưa lên tiếng, một người đàn ông cách hai ghế đột nhiên hét lên.
Người này ăn mặc bảnh bao, vừa rồi mới bị tên đô con tát, giật đứt nhẫn vàng đeo ở ngón út.
“Đúng vậy, dựa vào cái gì ông ta được chừa lại một nửa, đại ca anh muốn lấy thì lấy hết đi!”, hai người đồng hành của hắn ta cũng hét lên.
"Các anh à, đây là tiền cứu mạng đó, chỉ lưu lại một nửa cũng không đủ, tôi vay mượn khắp nơi mới gom được nhiêu đây, tôi cầu xin các anh...", đôi mắt người đàn ông trung niên đỏ hoe, nước mắt chảy dài xuống, cố gắng nài nỉ.
“Hừ, liên quan gì đến chúng tôi, chúng tôi đều giao ra hết thì ông cũng phải giao ra hết!”. Người lên tiếng trước nhất không quan tâm, nhìn người đàn ông trung niên bằng ánh mắt khinh thường.
"Đúng là đồ cặn bã, tôi không thể nhịn được nữa...", Linh Hồ Uyển Nhi dựa vào trong lòng Diệp Hạo, nghiến răng nghiến lợi.
Ánh mắt Diệp Hạo cũng phát lạnh, những người thành phố này hơi quá đáng, người khác là tiền cứu mạng, của ông là tiền ở ngoài thân, làm sao có thể giống nhau?
"Có nghe nói chưa, ông không đưa tiền, có người có ý kiến. Mọi người đã giao ra hết thì ông cũng không ngoại lệ, nhanh lên, bằng không giao sẽ cho ông ăn dao đó, tiền này không có có thể mượn thêm, nếu ăn một dao này thì ông chỉ chờ chết thôi đó!”, tên cướp hung tợn nói, bị cắn khiến trong lòng gã này vô cùng tức giận.
“Đại ca, không thể đưa được, tôi đưa các anh một ngàn, nhiều hơn nữa tôi thật sự không đủ tiền đóng viện phí mất!”. Người đàn ông trung niên trực tiếp khóc thành tiếng, một người đàn ông bị ép đến bật khóc, thế thì uất ức đến mức nào rồi chứ!
“Bớt giả bộ lại, ai biết ông có nói xạo hay không, chúng tôi đều đưa rồi, ông cũng phải đưa!”, tên đàn ông lại hét lên.
"Đại ca, tôi quỳ lạy các anh, các anh muốn sao cũng được..."
"Chú à, dưới đầu gối đàn ông là vàng, mấy thứ rác rưởi không đáng để chú quỳ xuống!"
Người đàn ông trung niên đang chuẩn bị quỳ xuống, sau lưng truyền đến một giọng nói lạnh lùng, mọi người lập tức nhìn về phía sau.
Người nói chính là Diệp Hạo, tên cướp đầu chuột mở miệng chửi bậy: "Thằng nhãi nào... má nó... đẹp vậy…”
Tên cướp vừa chửi xong một câu, đột nhiên đơ ra ngay tại chỗ, đến tên đô con bên cạnh cũng hít một ngụm khí lạnh.
Bọn chúng nhìn thấy Linh Hồ Uyển Nhi, tuy mặc quần áo giản dị nhưng cô ta vẫn xinh đẹp như tiên nữ.
Vào lúc này, Diệp Hạo đã đứng dậy nhường chỗ cho Linh Hồ Uyển Nhi ngồi.
Khi giọng nói vừa dứt, Diệp Hạo di chuyển, lao nhanh đến tên cướp ...
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất