Phương Dao vừa ngạc nhiên vừa tức giận, từ trước kia, sau khi cô ta và sư phụ Hoa Vũ Dung đưa Hoắc Thanh Thanh trở về.
Cô ta biết mình và Hoắc Thanh Thanh không hợp nhau, vừa nói là liền đâm chọc, vừa nói là đánh.
Vốn dĩ, cô ta mạnh hơn Hoắc Thanh Thanh một bậc, nhưng thế vẫn chưa đủ, vì Hoắc Thanh Thanh luôn nỗ lực luyện tập, nên tiến bộ rất nhanh.
Hoàn toàn không còn là sư muội chỉ biết ham chơi làm biếng như trước kia, bây giờ khi cùng Hoắc Thanh Thanh chiến, cô ta cũng chỉ có thể lấn lướt được vài phần.
“Sư tỷ, ăn nói đứng đắn chút đi, Tiêu Mặc Sanh thì liên quan gì tới em chứ, nếu chị muốn làm người phụ nữ của anh ta thì nhanh còn kịp, bằng không đợi tới khi anh ta để ý người phụ nữ khác rồi, tới lúc đấy đừng có chạy về đây mà khóc lóc”, Hoắc Thanh Thanh lạnh lùng cười nói.
Phương Dao tức giận nói lại: “Hoắc Thanh Thanh chị thấy em láo quá rồi đấy, sư huynh Tiêu vẫn còn đang ở bên ngoài, nếu em không đi, thì đừng trách chị cưỡng chế dẫn em đi đấy nhá!”
“Ha ha, mở miệng là sư huynh Tiêu?”
Hoắc Thanh Thanh cợt nhả nói: “Nghe sư tỷ gọi thân thiết chưa kìa, không biết sư huynh Lục Thần mà tỷ thầm thương trộm nhớ nghe thấy câu vừa rồi có phát ghen không nhỉ?”
“A!”
Phương Dao liền hét lên, giống như mèo bị giẫm phải đuôi, tức đến run người.
“Hoắc Thanh Thanh, em láo quá rồi đấy, xem chị có dạy em một trận ra trò không”.
Phương Dao giận mà hét lên, rồi rút kiếm chĩa về phía Hoắc Thanh Thanh. Hoắc Thanh Thanh không chút sợ hãi, cũng rút kiếm ra đỡ chiêu.
Dù sao cô ta cũng không ưa gì Phương Dao, cũng vừa hay có thể thử chiêu thức mới vừa học được, hai người cùng lao vào chiến đấu liên hồi.
Trong khu ký túc nam của Tứ Phương Tông, một người đàn ông đang vội vã chạy vào bên trong sân, bên trong đó đang có mấy người giao chiến với nhau.
Hơn nữa lại còn là hai đánh một, người đàn ông vừa chạy vào liền nói: “Sư huynh Lục đừng đánh nữa, Tiêu Mặc Sanh đó lại chạy tới tìm sư muội Thanh Thanh”.
“Rầm!”
Trong cuộc chiến ba người kia, chợt có một người đàn ông dùng một kiếm đánh bay hai người còn lại, rồi vội chạy lại chỗ người vừa chạy tới báo tin. Người này thân hình cao lớn, dáng vẻ hiên ngang.
“Nói lại lần nữa, Tiêu Mặc Sanh đó tại sao lại tới nữa?”, người vừa nói chính là Lục Thần.
“Tiêu Mặc Sanh tới cùng mấy trưởng lão của Hồn Thiên Môn, chắc là tới bàn bạc chuyện gì đó, nhưng khi anh ta đi ra có nhắc tới chuyện muốn gặp sư muội Thanh Thanh, sư tỷ Phương Dao đã tìm sư muội Thanh Thanh rồi”.
“Mất dạy, đúng là cái đồ huênh hoang”.
Lục Thần liền chửi một tiếng, rồi nói: “Còn cả Phương Dao nữa, lại cứ qua lại với một người ngoài như thế, thật uổng khi làm đệ tử của Tứ Phương Tông”.
“Sư huynh Lục có cần qua đó không?”
“Đi, tại sao không đi chứ, tới thì là khách, huynh cũng không thể đứng nhìn Thanh Thanh bị người khác bắt nạt, đệ dẫn đường đi!”, Lục Thần thu kiếm lại, rồi đi cùng người đàn ông đó.
Bên ngoài, Tiêu Mặc Sanh đang đứng nói chuyện, thấy cũng mười phút trôi qua, nhưng vẫn chưa thấy Hoắc Thanh Thanh đi ra, hắn ta liền có chút sốt ruột, định đích thân vào tìm.
Thế nhưng, nơi Hoắc Thanh Thanh ở là khu vực dành cho nữ đệ tử, dù gì một người đàn ông như hắn ta tự tiện đi vào cũng không phải cho lắm.
“Bỏ đi, đợi thêm năm phút nữa, bằng không tôi sẽ đi vào xem xem”.
Bên trong một sân khác, Hoắc Thanh Thanh đang giao đấu cùng Phương Dao, trận chiến lúc này đã không còn là trận đấu bình thường, mà cả hai bên đã tung ra cả những sát chiêu, nhìn vào cả hai đều như muốn lấy mạng của đối phương.
“Dừng tay lại ngay!”, đúng lúc này một giọng nói từ ngoài cửa vọng vào, cùng với đó còn kèm theo một làn hương bay tới, một người phụ nữ xinh đẹp rảo bước vào.
Hoa Vũ Dung, sư phụ của Hoắc Thanh Thanh và Phương Dao, vì dáng vẻ kiều diễm, cùng với mùi thơm đặc biệt của mình, nên bà ta được mọi người gọi là Hoa Tiên Tử, và cái tên này cũng được truyền khắp cả cửu môn bát tông.
Thấy Hoa Vũ Dung xuất hiện Hoắc Thanh Thanh liền lùi về phía sau bà ta, nhìn Phương Dao bằng ánh mắt khiêu khích.
Phương Dao vẫn giơ kiếm, mặt vẫn hằm hằm, Hoa Vũ Dung cau mày nói: “Dao Nhi, lời của sư phụ mà con cũng không nghe sao?”
“Hừ!”
Phương Dao lạnh lùng hừ một tiếng, thu kiếm lại: “Sư phụ, sư huynh Tiêu đã tới rồi, huynh ấy muốn gặp tiểu sư muội, con muốn em ấy ra gặp nhưng em ấy lại rút kiếm đánh lén, nếu như không phải thân thủ con cao hơn em ấy nói không chừng bây giờ đã bị trọng thương mà chết rồi”.
“Sư phụ nghe xem chị ấy vừa mở miệng đã gọi một tiếng sư huynh Tiêu hai tiếng sư huynh Tiêu, nếu ai không biết còn tưởng chị ấy bị đuổi ra sư môn, rồi gia nhập vào Hồn Thiên Môn luôn, tốt nhất là nên thanh lý môn hộ đối với những kẻ ăn cây táo rào cây sung!”
Hoắc Thanh Thanh không thèm để ý tới những lời nói bịa đặt của Phương Dao, dù gì miệng lưỡi cô ta cũng cay độc không kém gì Phương Dao.
Quả nhiên, lời này của Hoắc Thanh Thanh đã khiến Phương Dao tức mà phải hét lên một tiếng, trong ánh mắt còn lộ rõ cả sát ý.
“Sư phụ xem kìa, chị ấy muốn giết con, con sợ quá...”, Hoắc Thanh Thanh vội vàng tỏ ra sợ sệt, chạy tới ôm lấy cánh tay Hoa Vũ Dung.
“Hoắc Thanh Thanh...”
“Đủ rồi!”
Hoa Vũ Dung lớn tiếng quát, Hoắc Thanh Thanh rụt cổ lại không nói nữa, còn Phương Dao vẫn giận run người, hận một nỗi không thể cầm kiếm cắt luôn lưỡi của Hoắc Thanh Thanh.
“Thanh Thanh, bây giờ con ra gặp Tiêu Mặc Sanh đi”, Hoa Vũ Dung nói.
“Sư phụ, con không gặp, con ghét gặp anh ta!”, Hoắc Thanh Thanh bĩu môi nói.
“Không được, bắt buộc phải gặp, lúc nào cần tỏ ra lễ phép thì phải tỏ ra lễ phép, nói gì thì nói cậu ta cũng đại đệ tử của Hồn Thiên Môn, tạm thời không để ý tới những lời đồn đoán đó, dù sao cũng phải nể mặt người ta chứ!”
Hoa Vũ Dung nghiêm khắc nói, còn Hoắc Thanh Thanh vẫn một mực kháng cự, nhưng cô ta cũng biết những gì Hoa Vũ Dung nói là sự thực, ai bảo Hồn Thiên Môn đó mạnh như thế?
“Đi đi, nghe lời sư phụ”, Hoa Vũ Dung khẽ xoa đầu Hoắc Thanh Thanh, nhẹ nhàng nói.
“Vậy được, con đi gặp anh ta, giữ chút thể diện cho anh ta”, Hoắc Thanh Thanh thu kiếm lại, đi ra phía cổng, khi đi qua Phương Dao cô ta còn giơ thẳng ngón tay giữa lên.
Cổ Phương Dao nổi gân xanh, Hoa Vũ Dung lại nghiêm mặt nói: “Dao Nhi, đừng quên ai mới là sư phụ của con!”
Phương Dao khẽ giật mình, vội vàng cung kính nói: “Dao Nhi không dám quên ơn dạy bảo của sư phụ!”
“Hừ, vậy thì tốt!”, Hoa Vũ Dung phật ống tay áo, quay người rời đi.
Thấy Hoa Vũ Dung đi rồi, ánh mắt Phương Dao thoáng chút cay độc, sau đó cũng rời đi.
...
Địa vực Thần Nông Giá, Diệp Hạo cùng Linh Hồ Uyển Nhi vẫn đang ngồi trên chiếc xe khách cũ chật ních người.
Trên xe chất đủ các loại túi lớn túi nhỏ, khách trên xe đa phần là người bỏ quê ra phố kiếm kế sinh nhai. Do xe quá đông, nên Linh Hồ Uyển Nhi gần như ngồi vào trong lòng Diệp Hạo, khiến gương mặt trắng nõn của cô ta chợt ửng hồng.
Hôm nay coi như hời cho Diệp Hạo, nhưng có ai biết rằng Diệp Hạo cũng đau khổ không kém, anh đang cố sức chặn tên nhóc đang ngẩng đầu định chạm vào Linh Hồ Uyển Nhi.
“Kít...”
Đúng lúc này, chiếc xe khách đột nhiên phanh gấp, theo quán tính, Linh Hồ Uyển Nhi ngã ngửa về sau.
Diệp Hạo suýt chút kêu lên, cú va chạm này còn đau hơn cả việc anh bị trúng hai nhát đao vào người, gương mặt đang ửng hồng kia của Linh Hồ Uyển Nhi lúc này chợt đỏ lựng lên, giống như sắp bốc hoả.
Cô đương nhiên biết chuyện này là thế nào, liền quay đầu lại, sát khí bừng bừng, nghiến răng nói: “Tên khốn nhà anh đúng là không thành thực chút nào, tôi nhất định sẽ giết chết anh, không, phải thiến anh trước đã!”
Anh đang định nói, liền nghe thấy phía trước có người lớn tiếng nói: “Tất cả đứng im, lôi hết tiền, nhẫn, dây chuyền ra đây!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất