Dưới chân núi Thần Nông Giá, Diệp Hạo và Linh Hồ Uyển Nhi đang đi trên một con đường núi nhỏ, họ không đi nhanh, bởi vì vết thương của Linh Hồ Uyển Nhi khiến cô ta không thể thực hiện những động tác có cường độ mạnh. 

             Diệp Hạo nhìn thời gian rồi bất đắc dĩ than thở: "Đại tiểu thư à, chúng ta đi bộ xuống núi với tốc độ này của cô, nếu như không đuổi kịp để bắt xe buýt thì xong đời rồi”. 

             “Hừ”. 

             Linh Hồ Uyển Nhi kiêu ngạo mà hừ lạnh một tiếng: “Vậy tôi phải làm sao đây? Nếu không anh để tôi lại rồi đi trước đi, tránh liên lụy đến anh”. 

             Diệp Hạo chẹp chẹp miệng, cũng lười so đo mà đi đến trước mặt cô ta rồi ngồi xổm xuống. 

             “Làm gì?”, Linh Hồ Uyển Nhi dừng lại. 

             “Cõng cô đấy, để cô ở lại, khác gì để cô ngày ngày nguyền rủa tôi đâu”, Diệp Hạo ngồi xổm xuống, bĩu môi nói. 

             “Hừ, tôi độc ác như thế sao?” 

             Bịch. 

             Diệp Hạo không chú ý bị đá một phát vào mông, rồi ngã lăn ra đất, ngay sau đó Linh Hồ Uyển Nhi cất giọng cười lanh lảnh như tiếng chuông bạc kêu. 

             Diệp Hạo đứng lên, mặt đen như đít nồi, trên trán còn dính ít bùn đất còn ướt đẫm sương mai. 

             “Chậc chậc chậc...”, thấy thế Linh Hồ Uyển Nhi còn cười to hơn nữa, những ngọn gió lướt qua trước mặt cô ta như cũng khẽ run lên vậy. 

             “Linh Hồ Uyển Nhi, cô đúng là tự chuốc khổ vào mình”, Diệp Hạo đứng dậy rồi đi vòng quanh người cô ta, Linh Hồ Uyển Nhi đang tươi cười bỗng hoảng hốt khi nhìn khuôn mặt tối sầm đó của Diệp Hạo. 

             “Anh muốn làm gì?” 

             “Bộp”. 

             Còn chưa nói xong thì Diệp Hạo đã đánh vào phía sau lưng cô ta một cái, Linh Hồ Uyển Nhi hoảng sợ rồi nhanh chóng nhảy đi như một con thỏ vậy. 

             Nhảy đi như thế khiến cho lưng cô ta đột nhiên đau nhức, khuôn mặt trắng trẻo dịu dàng ửng hồng vì tức giận. 

             “Diệp Hạo, anh muốn chết sao? Có tin tôi liều mạng với anh không?” 

             Diệp Hạo chép chép miệng: “Muốn liều mạng cũng phải đợi vết thương của cô khỏi rồi lại nói tiếp, bây giờ, ngay lập tức, tôi cõng cô sẽ đi nhanh hơn một chút, nếu không thì tôi sẽ bế lên luôn, chọn 1 trong 2, nhanh lên”. 

             “Anh...” 

             Linh Hồ Uyển Nhi tức đến điên rồi, nhưng Diệp Hạo nói đúng, cô ta đi quá chậm, hơn nữa lại là một con đường xuống núi nhỏ hẹp, đi lại càng chậm nữa. 

             Một là bế kiểu công chúa, hai là cõng sau lưng, Linh Hồ Uyển Nhi không do dự lâu mà tất nhiên chọn cõng trên lưng rồi, nếu không bế kiểu công chúa sẽ khiến cô ta xấu hổ chết mất. 

             “Cõng đi, tôi leo lên lưng anh”. 

             Linh Hồ Uyển Nhi đỏ bừng mặt leo lên lưng Diệp Hạo, một cảm giác cực kỳ mềm mại lập tức chạm vào lưng anh. 

             Diệp Hạo chẹp miệng cười một cái, đây có tính là phúc lợi không? 

             “Hít...” 

             Diệp Hạo đột nhiên hít một ngụm khí lạnh, Linh Hồ Uyển Nhi đang dùng hết sức lực véo tai anh. 

             "Diệp Hạo, anh mà dám nghĩ linh tinh, tôi sẽ kéo đứt lỗ tai anh...”, Linh Hồ Uyển Nhi lập tức cảm thấy hối hận khi Diệp Hạo đứng dậy, như thế này thà để anh ôm còn hơn, bộ dáng run rẩy này khiến cho cô vừa xấu hổ vừa tức giận. 

             Trên đường núi thỉnh thoảng vang lên những tiếng chửi bới và tiếng bạt tai giòn giã, hai người đi bộ hơn một tiếng đồng hồ cuối cùng cũng đến được đường cao tốc, Diệp Hạo mệt đến mức đổ mồ hôi đầy đầu. 

             “Cô là lợn ư, nặng như thế, lần sau chắc chắn không cõng cô nữa”, Diệp Hạo ngồi xổm một bên không vui nói. 

             “Hừ, anh mơ à, đã được lợi rồi lại còn khoe mẽ, đúng là không phải đàn ông mà”, Linh Hồ Uyển Nhi đỏ mặt đạp anh một cái. 

             Hơn nửa tiếng sau, 1 chiếc xe bus đi đến, hai người vội vàng leo lên xe. 

             ... 

             Tứ Phương Tông nằm sâu trong núi, là một ngọn núi nổi tiếng để tu luyện võ công, cũng chính là một tông thuộc Cửu Môn Bát Tông, thế lực nằm mức giữa, cao hơn thế lực võ đường Lăng Tiêu Sơn một chút. 

             Lăng Tiêu Sơn là một nhánh của Cửu Môn, xếp hạng gần áp chóp,lúc này có mấy người quyền cao chức trọng đến đây, những trưởng lão của Tứ Phương Tông lập tức đi ra tiếp đón. 

             “Anh Tiêu Vệ, thật ngại quá khi không đón tiếp được từ xa”, người nói chuyện là một trưởng lão của Tứ Phương Tông tên là Đinh Thiên Lập. 

             “Anh Thiên Lập khách sáo quá rồi, không biết Ngụy Tông chủ có ở đây không?”, Tiêu Vệ cười nhạt. 

             “Ở đại sảnh của Tứ Phương, mời mọi người đi theo tôi”. 

             “Mời”. 

             Một nhóm người bước vào bên trong. Người đi ở giữa là Tiêu Vệ, trưởng lão của Hồn Thiên Môn, đồng thời cũng chính là con trai của đại trưởng lão Tiêu Xuân Thu. Bên phải ông ta là một chàng trai trẻ tuổi. 

             Người đó tên là Tiêu Mặc Sanh, là cháu trai của Tiêu Vệ, con trai của anh cả ông ta. 

             Sau khi bước vào đại sảnh và chào hỏi một lượt thì Tiêu Mặc Sanh nhân cơ hội rời đi, hắn ta đến đây chỉ vì một mục đích, chính là Hoắc Thanh Thanh! 

             Tiêu Mặc Sanh cũng không xa lạ với Tứ Phương Tông, hắn ta đến đây nhiều lần, đi không xa đã có người chào hỏi. 

             Khi Hoắc Thanh Thanh chưa quay lại thì tin tức về lời cầu hôn của Tiêu Mặc Sanh với cô ta đã được truyền ra ngoài. 

             Hồn Thiên Môn đứng top 6 trong thế lực Cửu Môn Bát Tông, và thuộc top 3 trong số chín môn phái, mạnh hơn nhiều so với Tứ Phương Tông. 

             Hơn nữa, địa vị của Tiêu Mặc Sanh rất cao, hắn ta là cháu trai của đại trưởng lão Tiêu Xuân Thu, thực lực của hắn ta vài tháng trước cũng đã đột phá lên cảnh giới của Tiểu Tông Sư. 

             “Tiêu sư huynh, anh đến đấy à”, Tiêu Mặc Sanh đang hỏi thăm tin tức của Hoắc Thanh Thanh với các đệ tử ở đây thì từ bên cạnh truyền đến một giọng nói kinh ngạc. 

             Hắn ta quay người lại nhìn rồi bật cười: “Phương Dao, cô đến đúng lúc quá, tôi có chuyện muốn hỏi cô”. 

             “Muốn tìm sư muội Thanh Thanh sao?”, Phương Dao cười, cô ta chính là sư tỷ của Hoắc Thanh Thanh, sớm đã được tiếp xúc với Tiêu Mặc Sanh nên không cần đoán cũng biết. 

             “Chắc là sư muội đang luyện công, để tôi đi gọi em ấy ra”, Phương Dao lập tức nói. 

             “Được, vậy phải làm phiền Phương Dao sư tỷ rồi”, Tiêu Mặc Sanh nói chuyện một cách dịu dàng ôn hòa, có phong cách của một gia tộc lớn. 

             Một số nữ đệ tử của Tứ Phương Tông thấy thế thì đều rung động, đáng tiếc là Tiêu Mặc Sanh chỉ thích Hoắc Thanh Thanh. 

             Vài nam đệ tử bước tới a dua nịnh hót, nhưng trong số đó có một người lặng lẽ rời đi, chạy nhanh về một hướng. 

             Trong một sân khác, Hoắc Thanh Thanh đang luyện võ, còn hơn một tháng nữa sẽ diễn ra cuộc thi đấu tông môn, một khi Tiêu Mặc Sanh thắng, anh sẽ mang sính lễ đến để đón cô ta vào Hồn Thiên Môn. 

             Cô ta không muốn gả đến đó, cũng không muốn gả cho Tiêu Mặc Sanh, cho nên mấy ngày nay đều đặt tay lên ngực tự hỏi bản thân. 

             Cô ta thích ai thì cô ta chính là người hiểu rõ nhất. 

             Ngoại trừ Diệp Phàm thì cô ta không thể yêu được ai nữa, nếu đến lúc đó mà không được, cô ta sẽ tự chạy trốn xuống núi, chỉ là hình phạt dành cho việc phản bội sư môn cô ta không thể nào chịu đựng được, hơn nữa, nó cũng ảnh hưởng vô cùng lớn đến nhà họ Hoắc. 

             Đến lúc đó, không tìm được cô ta, Tứ Phương Tông sẽ đến nhà họ Hoắc hỏi tội, vì vậy, Hoắc Thanh Thanh ngày đêm luyện tập, cố gắng hết sức để nâng cao thực lực. 

             “Ôi, sư muội Thanh Thanh lại đang luyện tập à”, đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một giọng nói, trong mắt Hoắc Thanh Thanh thoáng qua một tia chán ghét, chỉ cần nghe tiếng là cô ta cũng biết đây là Phương Dao rồi. 

             Cô ta vô cùng chán ghét Phương Dao. 

             Thấy Hoắc Thanh Thanh không để ý tới, mắt Phương Dao lóe lên một tia lạnh lẽo, cô ta quát lên: “Sư muội Thanh Thanh, người đàn ông của em – Tiêu Mặc Sanh đến rồi, còn không mau đi ra gặp mặt đi. 

eyJpdiI6InYwazJQWm84clRRcVNpQnc2QllzckE9PSIsInZhbHVlIjoiU3UyN3RjeUZ3amJnS1lpY3h1bDhKWWhKRFVHcjZjNm9pQ21pWWo3eEcyUmFwbjB6VlppdEY1djhzMDhYYXhvaU44UlRFeStFYXJqOE9YQmRKdmthK0JvNFNadHpDNHFwMDBCYXdJZmtoWnlYYnlqNDVMQlZtWjVFMTRlK3Bhb2hJZTVIQ3dlRk0ycXZaOTNkdSswQWVRPT0iLCJtYWMiOiI4NWRhNDcxZmQxMjQ5N2RjNTRlNTNlNmU5MWY3ZDU3N2FhNGM1NjllZWY0ZTg2ZjYyZjJiMzMzODg3NWJhNzI3In0=
eyJpdiI6IlFlYlRsNjFYcDMycEExUTZCVktmYWc9PSIsInZhbHVlIjoiNTVtbkNtZlRZcSt0c0pwZlRVQjNOYUFpMkg5a0dUTXFsVW40M25BZ05DN1dER1h1bnNYMDZJSkhZV1V0dEt2bEJwNkNwcDhqU0ZKdWFnUWFQd1JoZTZTRTBrdDlMaVc0dW9yZldMV1p0REk2NnFLbmxFZXBFYngrQnZHWm9Vcm5pTThKeDUxRnAyWTlmQUtOZFNXSWk3NkpYN2lVRTRyRmFYSDROU3FRajlcL094MjZaazgzb1dJaVdBN1hTUzBFdXh0R3VXa3U1aU54TzhGTnJ3NEdFTkpGbUZEYkwxcWRrOEdVM3VvT3FiVzJINVpJZUVXZHlFSWROUHEzUkhLVWIrbms1UjZoaU5XUEJJUlQzTHNXMUlnYmRXeENBV1FtYVZBWG9ZbU9UZUxGT3ZVUG0xcHRLWlI1Z2duXC9UcjlHamFjRlRuZVU1c0dZODhYT01ZWFQ4ejNmZ3ZvVE9JSE02NTZlMEZMUmxMZ3hQZXErN2FzdzZFUTBiWTdveVMzNlhlVUJwWFRRY2ZzakgxR0Rja2NjWnBMdXdxb0FtZERxVFR4ODltYUxqMWZxU3FiY29KWE5Rc05zWWZtSkNwNllhU2FKbG9TeGpmNmhVOVFJelI4UnhpaVlEczRYWlhpdEN0WWcwQWFXQU96MD0iLCJtYWMiOiI5NjNhOTViMWJmZjgxZWQ3YjQ2MTY4ZGE2Mjk0MGNiNzEyOTJhZDY3ZjhjNjQzNDNkMDMwNWZkYmJjMzEwMTBkIn0=

             Động tác xảy ra đột ngột khiến Phương Dao toát mồ hôi lạnh, cô ta lập tức nổi giận: "Hoắc Thanh Thanh, đồ điên này, cô định giết tôi sao?"

Advertisement
x