Nagqu nằm trên cao nguyên Bắc Tây Tạng, giữa dãy núi Tanggula, dãy núi Nyenchen Tanglha và dãy núi Kailash, có độ cao trung bình trên 4.000 mét, được mệnh danh là nóc nhà của thế giới. 

             Các danh lam thắng cảnh của Nagqu vô cùng đẹp, đông trùng hạ thảo, hoa sen tuyết và xạ hương nổi tiếng khắp Hoa Hạ chính là những đặc sản ở đây. 

             Đám người Hàn Tuyết qua hai ngày di chuyển không ngừng thì cuối cùng cũng đến nơi, sau khi nghỉ ngơi một đêm, hôm nay họ sẽ đi đến chùa Đạt Mẫu, cách Nagqu hàng trăm km. 

             Chùa Đạt Mẫu được bao quanh bởi những ngọn núi phủ tuyết trắng, là ngôi chùa bí ẩn nhất ở Bắc Tây Tạng, có đài thiên táng, nơi duy nhất ở Tây Tạng còn lưu giữ được sọ người. 

             Vì vậy, ngôi chùa này cũng được cho là có thể giải đáp được ý nghĩa của "sự sống và cái chết". Zado nói, trước đây khi vị lạt ma già trong chùa đang cứu người làm việc thiện thì ông đã lĩnh hội được ý nghĩa của sự sống và cái chết, nhìn thấy ánh sáng của trí tuệ, và tìm thấy quả Phật Tâm trong ngọn núi tuyết phủ này. 

             Tất cả đều ngạc nhiên khi nghe được những lời này, nhưng các khu vực ở Tây Tạng luôn đầy rẫy sự bí ẩn, Phật giáo Tây Tạng lại càng bí ẩn và lạ thường hơn nữa. 

             Dọc theo đường đi, Hàn Tuyết luôn thấy lo lắng nhưng lại rất kích động, vài giờ sau, phía xa trong tầm mắt họ xuất hiện những tòa Phật tháp trắng xóa. 

             "Đó chính là chùa Đạt Mẫu, ngôi chùa bí ẩn nhất ở Bắc Tây Tạng. Chúng ta nhất định phải có một tấm lòng thành", Zado nhắc nhở. 

             Xe đến cổng chùa, một nhóm người cùng đi xuống xe, Zado dẫn họ đi vào trong, đi được một đoạn thì gặp hai vị lạt ma trẻ tuổi. 

             “Xin chào, chúng tôi muốn tìm Đức Tán Thượng Sư!” Zado đan hai tay thành trước ngực rồi nói một cách cung kính. 

             Zado nói tiếng Tây Tạng, hai vị lạt ma sau khi trao đổi với cậu ta một lúc thì quay lưng bước đi. 

             “Họ bảo chúng ta đợi một chút, họ đến mời Đức Tán Thượng Sư”, Zado quay đầu lại nói. 

             “Đức Tán Thượng Sư là một trong những nhà sư được kính trọng nhất ở chùa Đạt Mẫu, chỉ dưới Phổ Đà Kham Bố...”, Zado giải thích. Tên gọi trong các ngôi chùa ở Tây Tạng khác với tên trong tiếng Hoa Hạ, nên nếu cậu ta không giải thích thì họ rất dễ nhầm lẫn. 

             Một lúc sau, vị lạt ma trẻ tuổi vừa nãy đã quay lại, nói: "Các vị, mời đi theo tôi!" 

             Hàn Tuyết và những người khác cùng bước vào. Sau khi vào trong, ngoại trừ một bức chân dung của Thích Ca Mâu Ni và một bức tượng, thì chỉ có một người vẫn đang đốt nhang. 

             “Thí chủ từ xa đến, mời ngồi”. 

             Khuôn mặt của ông già nua, ngồi trên nệm, nhắm mắt và nói nhẹ. 

             Zado rất tôn trọng, ngay lập tức bái tạ ông ấy. Cậu ta là người Tây Tạng, và đây chính là tín ngưỡng của họ. 

             “Ông biết chúng tôi từ xa tới?”, mắt Long Linh xẹt qua một tia ngạc nhiên rồi hỏi. 

             “Trong thế giới rộng lớn, tất cả chúng sinh có thể gặp nhau thì chính là duyên phận”, Đức Tán Thượng Sư từ từ mở mắt, mỉm cười nói. 

             “Sư tăng, ông thật là giỏi”, Long Linh chẹp miệng nói. 

             Từ nhỏ đã sống ở Ám Long Hoa Hạ, đó là nơi vô thần, dù biết được một số bí mật nhưng Long Linh cũng chưa bao giờ thấy hứng thú với tôn giáo. 

             Đức Tán Thượng Sư cười mỉm, cũng không để ý. 

             “Các vị đến đây là muốn tìm kiếm thứ gì quan trọng ư?”, Đức Tán hỏi. 

             Lời này vừa nói ra, mấy người ở đây đều vô cùng kinh ngạc, sao sư tăng này lại giỏi thế? 

             Lại đoán được họ đến làm gì? 

             “Đại sư, tôi tới đây học Phật pháp, ông xem tôi có căn cơ trí tuệ không?”, Long Linh buột miệng nhìn nhìn Đức Tán Thượng Sư nói. 

             Âu Dương Ngọc Quân trợn trừng mắt, bấm vào eo cô ta một cái ý bảo cô ta đừng nói bậy. 

             “Hahaha ... Cô gái này vướng vào những chuyện trần tục, xung quanh đều là hơi thở hồng trần, lại còn là người vô thần, tuy có tâm địa tốt nhưng không có duyên với Phật giáo”. 

             Ngay khi Long Linh bĩu môi muốn nói thêm gì đó nữa thì Âu Dương Ngọc Quân đã đưa tay kéo cô ta một cái để ngăn cản cô ta lại nói nhảm, nếu không đợi đến lúc họ bị đuổi ra ngoài hết thì vui rồi. 

             “Đại sư, chúng tôi đến thực ra muốn làm rõ một chuyện”, Hàn Tuyết kính cẩn nói. 

             “Cô gái này có Phật Tâm, Phật Tính, Phật Duyên, nếu mà muốn ắt sẽ có được”, Đức Tán Thượng Sư nói. 

             Hàn Tuyết ngây người ra, Phật Tâm, Phật Tính, Phật Duyên có nghĩa là gì? 

             Âu Dương Ngọc Quân không để lại dấu vết mà nhíu mày một cái, cậu ta luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không nói ra được là gì? 

             Hàn Tuyết chắp tay thành trước ngực, cung kính hành lễ: "Đại sư, cám ơn ông đã khen ngợi. Tôi tới đây vì muốn tìm một loại thuốc thần kỳ chính là quả Phật Tâm. Ông có biết nó ở đâu không?" 

             Quả Phật Tâm? 

             Đáy mắt Đức Tán Thượng Sư lóe lên một tia sáng, nhàn nhạt cười nói: "Cô gái, cô có biết quả Phật Tâm là gì không?" 

             “Vẫn nhờ đại sư chỉ bảo”. 

             “Quả Phật Tâm là quả thiêng của Bắc Tây Tạng, nghe đồn là do trái tim của phật chuyển hóa thành, mang theo lòng từ bi vô hạn, do lòng từ bi trong tim phật chuyển hóa thành nên còn được gọi là quả bồ đề. Chỉ có người có được sự kiên trì và lòng trắc ẩn lớn lao mới có thể tìm thấy được”. 

             Đức Tán Thượng Sư nói một cách nghiêm túc, quả Phật Tâm là quả thiêng của Bắc Tây Tạng, Hàn Tuyết nghe thấy thế thì cau mày lại, lời này thực sự có chút đáng sợ. 

             Lúc này Zado mới kính cẩn nói: "Thượng Sư, tương truyền Tông Thành Kham Bố đời thứ 9 từng nhìn thấy quả Phật Tâm. Thượng Sư có thể cho chúng tôi biết quả Phật Tâm lần đầu tiên được phát hiện là ở đâu không?" 

             Kham Bố có ý nghĩa giống như vị trụ trì trong Phật giáo Hoa Hạ, Tông Thành Kham Bố là vị Kham Bố cuối cùng trong chùa Đạt Mẫu, và ông rất được kính trọng. 

             "Đúng vậy, Tông Thành Kham Bố có lòng kiên trì và lòng từ bi vô hạn. Ông ấy đã từng ở bảy bảy bốn mươi chín ngày trên những ngọn núi phủ đầy tuyết trắng để Bần Hộ Bố Pháp và cuối cùng đã nhìn thấy Đức Phật. Khi ông ấy trở về, đã phát hiện ra quả Phật Tâm trên núi tuyết cheo leo”. 

             “Vẫn mong đại sư nói cho biết, Hàn Tuyết chắc chắn sẽ hậu tạ”, Hàn Tuyết kích động nói. 

             Đức Tán Thượng Sư lắc đầu cười: "Cô gái này, cô không hiểu ý tôi rồi. Quả Phật Tâm là quả thiêng ở Bắc Tây Tạng. Chỉ những người có lòng kiên trì và lòng từ bi vô hạn mới có thể tìm được nó. Nếu không, dù tôi có nói cho cô biết địa điểm thì cô cũng không thể nào tìm được”. 

             “Cái này...”, một tia ảm đạm thoáng qua trong mắt Hàn Tuyết, cô không biết phải hỏi như thế nào nữa. 

             Những gì Đức Tán Thượng Sư nói quá bí ẩn, trong một lần cô đọc kinh Phật để cầu nguyện cho Diệp Phàm, cô phát hiện ra sự huyền bí của đạo Phật, điều này khiến cô cảm thấy kinh hãi không thôi. 

             "Cô gái, đừng tự coi nhẹ mình. Cô quên những gì tôi nói vừa về việc cô có Phật tâm, Phật tính, và Phật Duyên rồi à. Tôi có chín quyển kinh luật, tổng cộng là 2.700 tụng. Trong ba ngày tới, hãy nhớ hết một quyển bất kì trong đó, tôi sẽ cho cô biết địa điểm”, Đức Tán Thượng Sư cười nói. 

             Học thuộc kinh văn? 

             Hàn Tuyết đột nhiên sửng sốt, có chút không hiểu được ý của Đức Tán Thượng Sư là gì. 

             Âu Dương Ngọc Quân nhíu mày: “Đại sư, nhất định phải học thuộc kinh văn mới được sao?” 

             Nghĩ một hồi, cậu ta lại nói: “Chúng tôi đi tìm quả Phật Tâm là để giúp cho anh tôi lấy lại kí ức, đó cũng chính là chồng của chị Hàn Tuyết đây”. 

             Không ngờ, Đức Tán Thượng Sư lại chỉ cười nhạt: “Thí chủ, nếu mà không có duyên với Phật giáo thì cũng là không có duyên với quả thiêng, mời các vị về cho”. 

             “Đại sư, tôi học, làm phiền ông rồi”, không thể nào đi về được, Hàn Tuyết nói liên thanh. 

             “Hàn Tuyết, cô nghĩ kĩ lại đi”, Long Linh nói. 

             “Đúng thế chị dâu, chị nghĩ kĩ lại đi, học thuộc kinh Phật rất khó, hơn nữa chị học cũng không để làm gì”, Âu Dương Ngọc Quân nhíu mày. 

eyJpdiI6IkFFNGR1akFxN1VCTnhCREwxSTdWdWc9PSIsInZhbHVlIjoiM2VNNVwvSjB4QysrdkdFZUlQN1hqUzRHTkNlQUg2d3NYenVZbThzRUZRRnhoQzVENjYxbE4zbzZDbTlVNTg3TXFBSSttV0VDM3Z5Vzc0V1F2OTFtbGQxSlJQdWJidkNjTkFnUThkeFhyd2k1TlVudVpCdFJ0dWpmSWIxanNrUmVPMGdiRlZVWFY5cWgyUkdkSW43T2NEK3RJbE9kYVJQcW1jSU5haWw0Q2RMNlhzSWdOaGsxem91clhhVHVvSXV2N3VpMmtmZlkrbzVGMzVXMWY0Qko1QjRvaVwvY0NwaDhjZzh5Y3dSVVlta3BTYkFHNEtieDJYT2lERjNtaFwvWWZQNnlPQitvTkhyM1ZOY284bkcwQU0xRXlkXC93TE50cXN1aENyZ0RUa3crMWNNdzcxMUc4ajB0NmF0cUhEcm1XeTFPQUlOM3RiR2k4UG9vTk1YMWNDWDdsdnFsd1JjbFZ5NDVEXC9aUEVDK3hZK3d0V1JLZG43bWlhYjZWeFwvdmhzbG5NNEJUQzFxaTFSa3hEMEdqYmFXamNXRGsydmZxWU9hajVYZGJTMThGZ1RvUFwvNk9zektPNDJYTzlnK09qYXNzQ0xtQ3p5NFhEZWc1ZUdcLzcrczlGcFQ1Zz09IiwibWFjIjoiNzc3MDU1N2YyNTg0NzgwOTJiY2UwOGE2N2MwMmIwOTcwYzQ5MWY4N2YzNzBlYzRiMmUwNTBiYmNmMDVhYjk1YiJ9
eyJpdiI6IlRsQVJmNGZUZ09rZ2VvcWRuR2YyT3c9PSIsInZhbHVlIjoiS1d4ZmhueUtrVlwvQXRFWGlXMWduXC8xOXdFeXhjYkQ1dlJEaTV1UDRad3hPaXJZeU5DWXVlWVJ1cmZJVzVWdVNWdUFQMHVsc0YrZUVpYnl4cjVwRm5haU5PeEdJRytXMjk2RlwvRUJMcGpwaTdrQXRka3dQTWxKMHI1TnF2TDluRXNSakx4b1RrczZ6Q0xyUVQwRCtDRWRsNnRsYUh5SVdkcHJlQjc1UW5IVVcrc2JaVVVkNys1Zm5sUEdQeHFmakh2ajhVRFFTbVFhME5yMTFCT2dBU2RxQXd3Q0VhanpGTVNBSVwvWU1KTElqT2FjUEM1N1lpYmppZ0JsdE9pTUpaTTNndHV5MHEzMjFDdUNWQnR4eDFaUzVpK2JyazNPQk5qQkhDb0J4TUdFYzRueW95KzE1ZWhsTkIxbEtMTjd2ZG5aU2FHN0tKejdnSklVWGs0OUpDQTRvVktkUFd5MWp2aGQ2aUpFWGhQMUtiVGF4VU1LXC93aGp3K1J5VGNpeUpxaUJcL0I2U1RSSnJ3QVROWDBsejJTWVk0dVpINVVua3hDRnZDOFVZdStyS2ZLYz0iLCJtYWMiOiI3MGNkYTg0YmU3YmY4ZDZiNDk5YzJjMWFiOGJjNWM1ZjQ4ODI4MDMyYTg3NzJjYjBmYmQyNjI1M2FkNTE3Mjc5In0=

             Hàn Tuyết kiên quyết như thế nên bọn họ cũng không ngăn cản nữa, Đức Tán Thượng Sư cười nhạt: "Ba ngày này các vị có thể ở lại đây”.

Advertisement
x