Nghe thấy lời của Diệp Hạo thì Linh Hồ Uyển Nhi lập tức nhấc áo nhìn xuống, thì thấy bên trong vẫn là quần áo của cô ta, không có vết tích bị chạm qua. 

             Hơn nữa bên dưới của cô ta cũng không có cảm giác đau đớn, nghĩ đến đây thì cô ta biết mình hiểu nhầm Diệp Hạo rồi, khuôn mặt lập tức đỏ rực lên, kéo dài từ cổ đến tận mang tai. 

             Diệp Hạo cạn lời chẹp chẹp miệng, đúng lúc này, bà cụ bước vào, nhìn thấy Linh Hồ Uyển Nhi đỏ bừng mặt, giọt nước mắt vẫn còn đọng ở trên mắt. 

             Bà cụ cầm khăn giấy ở bên cạnh đưa qua, thấy bà ấy đi đến, trên tay lại còn cầm giấy thì Diệp Hạo nhanh chóng chạm vào người Linh Hồ Uyển Nhi một cái. 

             “Bà cụ đến, mau chào hỏi đi”, sau đó, anh lập tức nở nụ cười tươi rói, nói: “Bà cụ...” 

             “Bà cụ, cảm ơn,...”, Linh Hồ Uyển Nhi đỏ mặt nhận lấy khăn giấy bà ấy đưa cho. 

             “Cô gái đừng khóc nữa, tôi thấy cậu ấy rất đẹp trai đó”. 

             Bà cụ nói một câu rồi nhìn sang Diệp Hạo, nghiêm mặt nói: “Tên nhóc, tôi phải nói với cậu mấy câu”. 

             “Tôi biết thanh niên các cậu tuổi trẻ dễ kích động lại khó kiềm chế, nhưng dù bốc đồng đến đâu thì cô gái này vẫn đang bị thương nặng, không thể ép buộc được, đây không phải là điều mà một người đàn ông nên làm”. 

             Bà cụ như là đang mắng anh, Diệp Hạo có chút sững sờ: "Bà cụ, cháu không kích động mà, bà có ý gì chứ...” 

             “Hừ, cậu lại còn giả vờ?”, bà cụ có chút không vui: “Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô gái này đi, lại còn khóc nữa, có phải cậu lợi dụng cô ấy không? Ép buộc người ta làm việc không đứng đắn khiến cho cô ấy tức giận?” 

             Bà cụ nói xong, Diệp Hạo mới hiểu ra, bất lực nở nụ cười: “Bà cụ, bà hiểu lầm rồi, cháu không làm gì cô ấy cả, cô ấy tỉnh lại thấy mình bị thay mất quần áo, còn tưởng rằng cháu đã làm gì, đúng là oan uổng mà”. 

             “Thật là như thế sao?”, bà cụ nhìn Linh Hồ Uyển Nhi một cách nghi ngờ. 

             Cô ta xấu hổ mà cười một cái: “Bà cụ, là cháu hiểu nhầm”. 

             “Ồ, thế thì tốt, thế thì tốt...”, bà cụ thở dài nhẹ nhõm, sắc mặt vô cùng hiền hậu. 

             "Đúng rồi, cô gái, cậu nhóc này khá đấy. Hôm qua ôm cô cả người đầy máu đến, sau đó còn suýt nữa quỳ xuống cầu xin ông cụ dùng hết sức để cứu cô. Tôi thấy hai người không phải là một cặp vợ chồng nhưng cũng rất hợp nhau đấy...” 

             Bà cụ nói một hồi lâu, Linh Hồ Uyển Nhi đỏ bừng mặt, cúi mặt xuống như sắp vùi vào ngực luôn rồi, Diệp Hạo ở bênh cạnh cười nhạt, không dễ có thể thấy được bộ dạng này của cô ta. 

             Lúc này, ông lão ở bên ngoài hắng giọng một cái rồi bảo bà cụ đi dọn cơm lên cho hai người, bà cụ trả lời lại một câu rồi khi đứng dậy lại còn nhìn Diệp Hạo một cái rồi vỗ nhẹ vào vai anh. 

             Diệp Hạo không nói nên lời, tất cả các bà cụ trên thế giới này đều giống nhau, thích buôn chuyện. 

             Bà cụ đi rồi, hai má Linh Hồ Uyển Nhi ửng hồng quyến rũ, Diệp Hạo cười lắc đầu: "Đừng giả bộ, bà cụ đi rồi, đỏ mặt cho ai xem?" 

             “Diệp Hạo...”, Linh Hồ Uyển Nhi lập tức nắm chặt tay, tức giận nói: "Anh là đồ khốn kiếp. Đợi đến khi tôi khỏe lại, tôi sẽ xé miệng đập nát răng của anh”. 

             “Tôi đợi cô đến xé miệng, nhưng mà, đợi cô có sức lực rồi lại nói tiếp”, Diệp Hạo khinh thường mà cười một tiếng, lúc này, bà cụ bưng một chiếc mâm đi vào. 

             Hai quả trứng luộc, hai bát cháo, hai đĩa rau xanh nhỏ, đây là bữa sáng đơn giản, phần lớn mọi người trên núi đều ăn những thứ này. 

             Trứng gà là nhà nuôi, rau xanh là loại rau dại mọc trên núi không bị ô nhiễm, vừa thanh mát lại bổ dưỡng. 

             Vì cả hai người đều đang bị thương nên phải ăn thanh đạm và không được ăn quá nhiều. 

             Tuy nhiên, bà cụ vẫn giải thích một chút tránh để hai người hiểu nhầm là bà ấy không cho họ ăn. 

             Diệp Hạo vô cùng biết ơn: “Bà cụ mau ăn cơm đi, những thứ này để cháu làm”. 

             “Được, chỉ là tốt nhất đừng để cho cô gái này cử động linh tinh, nếu không sẽ bị rách miệng vết thương”, bà cụ dặn dò một câu rồi quay người đi. 

             Vai trái của Diệp Hạo bị một chiếc kiếm sắc đâm xuyên qua, cánh tay phải còn nguyên vẹn, nhưng cầm bát trên tay trái cũng không thành vấn đề. 

             Diệp Hạo cầm bát lên, múc một thìa cháo, thổi cho đỡ nóng rồi đưa đến bên miệng Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Cô ta lập tức trợn tròn mắt, ngạc nhiên không thôi, đơ người ra. 

             “Ngẩn người gì thế, mau há miệng ra, lẽ nào phải để tôi dùng miệng bón cho cô sao...?” 

             “Anh... anh... anh”. 

             “Anh cái gì mà anh, đút cháo cho cô còn kén cá chọn canh sao?”, Diệp Hạo không vui nói, nhân lúc cô ta mở miệng, lập tức nhét thìa vào miệng cô ta. 

             Xoạch! 

             Khuôn mặt vừa trở lại bình thường của Linh Hồ Uyển Nhi lại đỏ rực lên, xấu hổ không chịu được. 

             Diệp Hạo thấy thế thì tim đập lỡ một nhịp, ánh mắt ngượng ngùng của cô ta khiến anh nhớ đến người con gái đẹp đến mức hoa nhường nguyệt thẹn, cũng chính là người đã gián tiếp phá hủy nhà Thương, nữ yêu tinh được vua Thương Trụ si mê - Đát Kỷ. 

             Đột nhiên, Diệp Hạo nghĩ đến một chuyện, theo truyền thuyết kể lại thì Đát Kỉ hình như cũng có số mệnh là một Tham Lang, và Linh Hồ Uyển Nhi cũng thế. 

             Hai người đều đẹp như thế, những thuyết số mệnh đó, không lẽ đều là thật sao? 

             “Khụ khụ khụ...” 

             Suy nghĩ lung tung, Diệp Hạo không để ý, quên mất phải thổi cho bớt nóng đã trực tiếp bón cháo nóng vào miệng Linh Hồ Uyển Nhi, khiến cô ta nóng quá mà bị sặc. 

             Tiếng ho kéo suy nghĩ của Diệp Hạo trở lại, chỉ thấy cô ta vừa xấu hổ vừa tức giận: "Diệp Hạo, anh cố ý? Anh muốn giết tôi sao?" 

             “Hiểu nhầm rồi, đảm bảo chỉ có một lần thôi...”, sau đó Diệp Hạo tập trung bón cháo cho cô ta, hai người thường xuyên đối mặt với nhau, khiến trong lòng Linh Hồ Uyển Như có chút bồi hồi, ăn xong một bát cháo mà cô ta đã mang hết sự đỏ mặt của cả đời này ra dùng mất rồi. 

             “Ăn một cái bánh bao chay này, tôi đã cho một ít rau vào bên trong rồi”. 

             “Tôi không ăn nữa, uống ít cháo là được rồi”. 

             “Không được, nhất định phải ăn”. 

             “Tôi thực sự không ăn nữa, no rồi”. 

             “Nghe lời nào, phải ăn mới có sức được, ngoan...” 

             “Diệp Hạo, buồn nôn quá...”, Linh Hồ Uyển Nhi xấu hổ mắng một tiếng, cầm lấy chiếc bánh bao chay được nhét rau ở trong, nghiêng đầu cắn một miếng. 

             Diệp Hạo chẹp miệng, anh đứng lên, một tay cầm bát cháo để húp, một tay cầm mâm bê ra ngoài. 

             “Hừ, tên khốn khiếp này, dù buồn nôn nhưng cũng may còn có lương tâm, biết chăm sóc người khác...” 

             Trong nháy mắt đã trôi qua hai ngày, khả năng phục hồi đáng kinh ngạc của Diệp Hạo đã thể hiện ra, sự yếu ớt trước đây của anh đã mất một nửa, tuy rằng vết thương vẫn nghiêm trọng, nhưng đã khôi phục được rất nhiều. 

             Linh Hồ Uyển Nhi cũng có thể xuống đi bộ được rồi, cô ta cũng luyện võ quanh năm và ăn vô số loại thực phẩm chữa bệnh. Những thứ này ăn thường xuyên sẽ tốt cho thể lực, đến khi bị thương, thì tác dụng bên trong của nó sẽ được bộc lộ ra. 

eyJpdiI6IkRYT29lUTZ0RWlURGdYQ2Y5a1NzUGc9PSIsInZhbHVlIjoiV1JMOENBNlFqN2I3MWVpT3Q1SlhPQlFvWmFHNEpNOXVqaW00MVhpUGxUWW11RmdmY2JJOGtqdjFoaDRyVXRqdlRnbWlvREdXcWg5aDRYeVhubk1ZVEQ2aFZ6OTAwam9wR1wvZDlMMjI4Y3lXUzljZThld05MYnloNlhLTHRBOURpNStcL0RjZDlhWHZJdzJnNndHRHlEa3pST2VzSWVLbklVUllQKzRCZllMYVd3N2ZNbEIxSTlqVTNHV011NEQrT1RwTXlZcUJWcUU2SUo5ZFdYUExCQUdxc0FnODY2Mlk4VU5GMU0xdW9nekhqV0pSV0JwUDk3Ykxha2s0Q3VseTRoYjBWRTFrSk16R2FlVnd6Ym5MR1QxVzg0R0xvNG1jSW9KbWlDTmExVXYrWHV2UHJvWnVId3lva3ZcL2ViMlU1c25mcVFMVXJBZWFZOFdLVThIRGFqZGVEQWtpdmN5S1NDS3pjRUpocXA3QnMzQ0V0K1RUTzBLSms3ZFRYemN4alp0TUo2b25mMHdmVUpiMitDbWxFUjN0VkN6amhBRFR3aGk2UklEMlZoVVpsaTYzTXFTNlpkTE00NENBc3ZjXC83bVwvdVZpcThQc1VKQ0JhWWI2YXR1Y25rdz09IiwibWFjIjoiMjA0MDZiNzY3NjQ0MDJmM2MwMDJiMjQ1YjA5NTg0Mjk5NDU5ZGVkNDhkODdmMTIzMGQwNmI4MzU1YmY4YmYzOCJ9
eyJpdiI6IllkQW05RG5nWUZLaWZTTXhEMUJzMlE9PSIsInZhbHVlIjoiM0VaV1ZIUjROaDhwMFY0Z3BDd1Z6TnJicis5bkQyMDVxeUZNT2NwcTdaZVZ2RkFSaU9hZkxRbFFQSTAwa1VQemtJUEJ6bXJmbHBLZHVVZ2ppU1RHYlhoS0NWa0E1TUdhR0QxUFZFWmVWa1NjRXQxeXo0bjRIUzFYN1wvcitOWUpQenhkZzJtY3V6Z2JzZXFwNTFCcTRkNDJqYUd1d1luOE9lWGp1ejZGaUNGT25PUVc4a1VIbTJpYitSUWxjTk1EZHVQa3pJNDk1a3ROOFwvWG85cGhDMXBiR3FwUk8yVkM1TlprMVB0VHZBd1dGZ0w4dzlRRFFSOU45Y2dYaUxkSHlkMTN6d01RNUcyS1l2clwvMnRDN3NLYVdHcGcreDVVSjY0OVEyNVlRayttMlwvZFV6cGhcL2M5WDFhMUJtSGtkeEoyN3BzSHRnTXVVXC9vTUpEU2tWcmQ3NnpKaXFXUkZRbUR3Skc1QllFd0s5d0loRGFzQ2Q3VEhCSlFsVTI2QWI5QWlad09IcmRSY1V1Q1NNQllHbUpWaFQrcTVXWXhUNDlUK0xja01BUmhiMm42b2FIdSt1RnRod3RadnJ0eGlIVXp6WU9iU2hCZ0VoZzhQaVRLUmd5QzlcL3hsUGc5VWg2R1YrVmEzTGxkOW0rM3ZBPSIsIm1hYyI6ImQzNDE4OWQwMDdlYjdmMzMwN2U3ZWY5M2ViYmMxY2VjNTkwN2RlZWZiMTMwNGRiNjc2ODkxMzkxNDg0ZjI1NGYifQ==

             “Được, nếu hai người có tâm thì tôi cũng không khách sáo”, ông cụ không khách sáo nữa, chỗ này của ông thực sự thiếu thốn, để chữa bệnh cho hai người cũng tốn không ít rồi.

Advertisement
x