Diệp Hạo hiểu ý ông cụ, nơi này quá hẻo lánh, ông cụ này biết chút y thuật, đã rất giỏi rồi.
Có lẽ đã từng là bác sĩ, sau khi nghỉ hưu thì về dưỡng lão ở vùng núi này, hoặc đơn giản chính là bác sĩ ở đây.
Tất nhiên, hai người họ cả người đều là máu xuất hiện ở đây, dù có nói không bị người khác tìm đến báo thù nhưng ông cụ vẫn có chút cảnh giác.
“Ông à, chỗ này cách thành phố bao xa?”, Diệp Hạo hỏi.
"Bốn mươi cây số, các cậu cứ dưỡng sức hai ngày đã, rồi sau đó tới cổng thôn sẽ có một con đường nhỏ. Đi về phía bắc không đến mười cây số, có ngã ba đường. Đi bên tay phải rồi đi thẳng về phía trước sẽ đến đường cao tốc. Ở đó có những chuyến xe buýt chạy ngang qua có thể vào thành phố”.
Diệp Hạo tặc lưỡi sau khi nghe xong, thật sự quá hẻo lánh, đi một đoạn đường dài phải mất một hai giờ như thế mà chỉ đến được đường cao tốc.
“Ông à, phòng khám của ông sao lại ở đây, ở một nơi hẻo lánh như vậy thì có thể kiếm tiền được không?”, Diệp Hạo không nhịn được mà hỏi.
“Hahaha”.
Ông lão lắc đầu cười: "Không kiếm tiền, những người ở đây cũng trạc tuổi tôi. Thanh niên đều đi làm ăn hoặc chuyển ra ngoài ở cả rồi, những người già ở đây đến chữa bệnh thì làm gì có tiền trả chứ”.
“Vậy ông...”
"Tôi sao, chỉ là một thầy lang mà thôi. Tôi không có học thức, chỉ là trước đây từng hành nghề y với sư phụ của mình, nhưng sau này sư phụ mất rồi, chỉ còn mình tôi. Tôi làm theo di nguyện của ông ấy, tiếp tục làm một thầy lang".
"Tôi đến ngôi làng trên núi này để chữa bệnh cho mọi người, không ngờ rằng chưa chữa khỏi được bệnh, thì mình đã mắc bệnh. Chính bà cụ của cậu đã dùng các loại thảo dược để cứu tôi. Sau đó, tôi ở lại ngôi làng trên núi này”.
“Đất nước sẽ phát triển ngày càng tốt hơn. Nhiều ngôi làng ở những vùng núi xung quanh đều đã chuyển đi và trở thành những ngôi làng hoang. Chỉ có ngôi làng này còn một số người già ở lại và không muốn rời đi”.
"Tôi già rồi, không muốn phải di chuyển nữa, nên cứ cách một khoảng thời gian tôi lại đến cửa hàng thuốc để chữa bệnh cho mọi người trong làng. Một số người đã từng được tôi chữa trị cho thỉnh thoảng sẽ đến và cho tôi một ít tiền để mua thuốc”.
Ông cụ cười giòn tan, Diệp Hạo nghe xong ngạc nhiên không thôi, đây là một ông cụ chí công vô tư, đáng để anh ngưỡng mộ từ đáy lòng!
“Ông, Diệp Hạo thực sự vô cùng cảm ơn ông, đợi cháu đi ra ngoài rồi, thì sẽ gửi cho ông một chút tiền”, Diệp Hạo trịnh trọng nói.
“Haiz, cậu nói cái gì thế, tôi cứu cậu lại không phải là vì tiền, đừng có nói những lời như thế”.
Ông cụ có chút không vui, Diệp Hạo nhanh chóng cười nói: "Ông à, ông hiểu nhầm rồi. Cháu có thể bổ sung thêm một số thiết bị y tế. Trong thôn có rất nhiều người già, huyết áp dễ tăng cao, những thiết bị đó đều là thiết yếu cả...”.
Diệp Hạo giải thích một lượt, ông cụ lắc đầu cười: "Tên nhóc cậu có tấm lòng là tốt rồi, nhưng tôi cũng muốn nhắc nhở cậu một chút, nhớ làm việc đàng hoàng đừng có giở trò bất chính gì”.
Ông cụ nói xong thì đứng lên: “Tôi đi xem bà lão làm cơm xong chưa”.
Ông cụ đi ra ngoài, Diệp Hạo bất lực nở nụ cười, ông chắc cũng đánh giá anh khá tốt nên mới nhắc nhở một câu kia. Còn trước đó thì trong mắt ông chỉ toàn lại sự cảnh giác.
...
Tại thành phố Khôn, tỉnh Vân, Hàn Tuyết và những người khác đã sẵn sàng lên đường. Một chiếc xe việt dã bảy chỗ đã được chuẩn bị sẵn và người dẫn đường mà Lâm Thanh Dương tìm được cũng đã đến.
“Chào mọi người, tôi là Zado”, người dẫn đường là một chàng trai trẻ, hơi gầy và nhút nhát, hai má đỏ rực.
“Chào cậu, tôi là Hàn Tuyết...”, Hàn Tuyết lễ phép mà bắt tay với cậu ta, tiếp theo là Long Linh...
Sắc mặt Zado lại đỏ rực lên, cứ như thể là lần đầu tiên được bắt tay người phụ nữ đẹp như thế, mà lại một lần được bắt tay hai người.
Thấy cậu ta đỏ mặt thì Long Linh thấy vô cùng thú vị: “Này, sao mặt cậu lại đỏ thế”.
“A... Tôi... Tôi”, Zado đột nhiên bị hỏi thế thì cả mặt lại đỏ bừng lên nữa, thêm cả việc tiếng phổ thông không được trôi chảy cho lắm, nên lại càng lắp bắp nói không ra lời.
Âu Dương Ngọc Quân cạn lời: “Cô đừng có bắt nạt người ta nữa, cứ như nữ hán tử không bằng”.
“Zado, đừng để ý đến cô ta nữa, chúng ta lên xe thôi”, Âu Dương Ngọc Quân giải vây cho cậu ta rồi đi qua kéo cửa bên cạnh ghế phụ lái ra, ngồi vào trong.
Sau khi Âu Dương Ngọc Quân ngồi xuống thì sắc mặt Long Linh thay đổi, Lý Thanh Dương cười nói: "Chị Tiểu Long, đừng coi thường Zado. Tuy rằng cậu ta còn trẻ tuổi, nhưng hiểu rất rõ về Bắc Tây Tạng, hơn nữa thân thủ của cậu ta người thường khó mà đến gần được”.
Long Linh hơi nghi hoặc, bởi vì cô ta vốn tưởng rằng Lý Thanh Dương sẽ tìm một người trung niên, ai biết lại là một chàng trai trẻ tuổi như vậy.
"Bố của Zado trước đây được chú hai em cứu sống một mạng, sau đó ông ấy theo chúng em xuống núi đến thành phố Côn Minh này. Chị cứ yên tâm rằng Zado sẽ không gây cản trở gì cho mọi người đâu”, Lý Thanh Dương lại nói.
“Là tôi lo nghĩ nhiều rồi, xin lỗi”, Long Linh là một người không câu nệ, cô ta lập tức xin lỗi.
“Không sao, chuyện thường mà thôi”, Lý Thanh Dương cười nói.
“Thanh Dương, vậy chúng tôi đi nhé, Hy Hy giao cho cậu”, Âu Dương Ngọc Quân trịnh trọng nói, giao Hy Hy từ trong ngực mình cho Lý Thanh Dương.
“Yên tâm đi, nếu như Hy Hy có chuyện gì, tôi mang đầu đến gặp cậu”, Lý Thanh Dương cũng trịnh trọng nói.
Âu Dương Ngọc Quân không nói gì nữa, ôm Lý Thanh Dương một cái, anh em tốt, không cần nói nhiều.
“Tạm biệt anh, tạm biệt chị Hàn Tuyết, chị Long Linh,...”, cô bé vẫy tay một cách luyến tiếc, đôi mắt ngập nước, đây là lần đầu tiên cô bé phải rời xa Âu Dương Ngọc Quân lâu như thế.
Long Linh nựng khuôn mặt ửng hồng của cô bé, nói: "Hy Hy ở đây nhớ nghe lời nhé, các chị về sẽ mang quà cho em”.
Mọi người lần lượt lên xe rồi lái xe về phía cao nguyên Bắc Tây Tạng. Điểm đến của họ là Nagqu. Toàn bộ hành trình dài hơn 2.000 km và mất hai ngày để đến đích.
...
Trong khu rừng Thần Nông Giá, vào buổi tối, Linh Hồ Uyển Nhi từ từ tỉnh dậy. Khi tỉnh dậy thì thấy Diệp Hạo đang nằm bên cạnh.
Khi nhìn thấy quần áo của mình không còn là áo cưới phượng hoàng mà đã thay đổi thành sơ mi vải thô, cô ta đột nhiên hét lên một tiếng.
Diệp Hạo quay đầu sang rồi nhíu mày: “Phát điên cái gì thế?”
Trong ánh mắt Linh Hồ Uyển Nhi tràn đầy sát khí, cô ta nhìn chằm chằm Diệp Hạo không chớp mắt: "Trong lúc tôi bị thương, anh đã làm gì?"
“Còn có thể làm gì, nhân lúc bị thương mà thực hiện nghĩa vụ của một người chồng, sinh ra một đứa nhóc mập mạp”.
Linh Hồ Uyển Nhi cảm thấy choáng váng, nước mặt lập tức chảy xuống.
“Tên cầm thú này, nhân lúc tôi bị thương...”
"Quần áo của cô là do bà cụ thay cho. Chỉ thay quần áo bên ngoài. Bên trong thì không thiếu một thứ. Sau lưng bị cắt một chút để tiện cho việc bôi thuốc. Nếu không tin thì cô có thể tự kiểm tra”.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất