Linh Hồ Uyển Nhi bị Diệp Hạo đưa đi, Linh Hồ Tinh Phong liên tục thét gào, giận run người. 

             “Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì…”, hắn ta gào thét, Linh Hồ Uyển Nhi đang bị thương, nếu như Diệp Hạo chữa trị tốt cho cô ta thì chẳng phải càng giúp hai người đó bồi dưỡng thêm tình cảm sao? 

             Thế khác nào nói là hắn ta gián tiếp thành toàn cho hai người, hơn nữa bọn họ bên này còn tổn thất rất lớn, đến Linh Hồ Đức Nhân cũng đã chết rồi, hắn ta còn phải đễn chỗ Linh Hồ Tư Không giải thích nữa. 

             “Đi tìm cho tôi, cho người đi tìm Linh Hồ Ngọc Nhu! Tôi phải giết cái đồ ngu xuẩn đó!”, Linh Hồ Tinh Phong cho rằng sai làm lớn nhất của mình là để cho Linh Hồ Ngọc Nhu qua đó. 

             Nếu cứ như vậy, chắc chắn Linh Hồ Uyển Nhi sẽ nghĩ rằng do hắn ta ra lệnh, vốn đã có ác cảm với mình, nếu thêm như vậy, chỉ e là lại càng căm hận mà thôi, sao anh có thể không tức được? 

             Hắn ta cũng không ngờ được là Linh Hồ Ngọc Nhu đã bị ném vào trong hang rắn, bị hàng ngàn con rắn cắn xé, vô cùng thê thảm. 

             Sâu trong rừng, Diệp Hạo ôm theo Linh Hồ Uyển Nhi đi nhanh, Linh Hồ Uyển Nhi dường như đã ngất đi rồi. 

             Lúc này anh rất lo lắng, đầu đổ đầy mồ hôi, bởi vì Linh Hồ Uyển Nhi mất máu quá nhiều, thời gian càng kéo dài càng nguy hiểm cho cô ta, mà trên người anh cũng đang bị thương. 

             Thậm chí cảm giác choáng váng của anh không những không giảm bớt mà càng lúc càng nghiêm trọng hơn, anh vội vã tìm bệnh viện hoặc phòng khám để cứu chữa cho Linh Hồ Uyển Nhi. 

             “A…” 

             Diệp Hạo thét lên một tiếng, đầu lưỡi chảy ra máu, anh cố nhịn đau cắn vào đầu lưỡi để bản thân tỉnh táo hơn chút. 

             Thành phố Côn, tỉnh Vân, trong phòng tổng thống của khách sạn Vân Thiên, Hàn Tuyết vẫn chưa ngủ. Ngày mai cô phải đi Tây Tạng rồi nên trong lòng cảm thấy có chút bất an. 

             Cô không biết phía bắc cao nguyên Tây Tạng sẽ hoang vắng, nghèo khổ đến mức nào, có phải vô cùng nguy hiểm và đầy khó khăn hay không, thậm chí có thể tìm thấy thứ cô cần hay không thì vẫn còn là ẩn số. 

             Nhà họ Lý kinh doanh ở thành phố Côn đã gần trăm năm, cho dù gặp phải biến cố lớn cũng không thể sụp đổ được, hơn nữa bọn họ ở Tây Tạng còn có quyền lợi to lớn. 

             Nhưng dù là như vậy, Lý Thanh Dương cũng chỉ mới nghe qua quả Phật Tâm. Nghe nói ở Tây Tạng có một vị Lạt Ma của một ngôi chùa Phật giáo là chùa Đạt Mẫu từng tìm được quả Phật Tâm, đương nhiên đây cũng chỉ là lời đồn mà thôi. 

             Nhưng cho dù thế nào, Hàn Tuyết cũng phải đi thử một lần, những ngày qua, cô không chỉ rèn luyện cơ thể, mà còn cùng Long Linh học một số kỹ năng chiến đấu như học bắn súng, nghiễm nhiên rèn luyện khiến bản thân trở thành một “nữ hán tử”. 

             Trong tay cô là một khẩu súng lục màu bạc tinh xảo, đây là thứ mà lúc ban đầu khi ở du thuyền Diệp Phàm đã đưa cho mình để phòng thân. 

             Cho đến tận bây giờ cô vẫn luôn mang theo bên người. 

             … 

             Thần Nông Giá, chân núi Mãng, Diệp Hạo đã trải qua mấy tiếng đồng hồ chạy đôn chạy đáo, cuối cùng cũng nhìn thấy một thôn nhỏ. 

             Chỉ là lúc này trời cũng đã tối, trong thôn ngoại trừ mấy tiếng chó sủa thì cũng không thấy bóng người nào. 

             Chạy quanh thôn một vòng, cuối cùng anh nhìn thấy một phòng khám ở cuối phía đông của thôn nhưng bên trong đã tắt đèn. Diệp Hạo không quan tâm nhiều, ôm Linh Hồ Uyển Nhi tiến lên gõ cửa. 

             Qua ba phút đồng hồ sau, bên trong mới truyền ra âm thanh già nua, một ông cụ đi tới đẩy cửa ra. 

             “Ông à, cứu người, cứu người,…”. Lúc này khóe môi Diệp Hạo đã run cầm cập, đầu óc choáng váng, giống như có thể sẽ ngất bất cứ lúc nào. 

             Ông cụ nhìn thấy cả người Diệp Hạo toàn là máu, trong lòng ôm một người cũng bê bết máu, nhất thời vẻ mặt cũng kinh sợ. 

             Nhưng mà dù sao cũng là người từng trải nhiều, tuy kinh sợ nhưng ông cụ rất nhanh bình tĩnh lại. 

             “Cậu trai, cậu mau vào đi, tôi đi gọi bà nhà…” 

             Diệp Hạo ôm Linh Hồ Uyển Nhi đi vào, vừa đi vào thì nhìn thấy một chiếc giường đơn, bên cạnh có một cái giá sắt để truyền dịch, nhìn có lẽ là giường bệnh thường để khám cho mọi người. 

             Anh đặt Linh Hồ Uyển Nhi lên, chính mình thì thoải mái hơn, ngồi thẳng xuống đất, hai mí mắt như muốn cụp xuống. 

             “Cậu trai à, cậu sao vậy…”. Lúc này ông cụ mới lại chạy đến. 

             “Ông à, cố sức chữa trị cho cô gái này, bao nhiêu tiền cũng được…”, vừa nói xong câu này, cả người Diệp Hạo đã mềm nhũn ngã xuống đất, cuối cùng anh cũng không cầm cự nổi nữa. 

             Sáng ngày thứ hai, Diệp Hạo hốt hoảng tỉnh lại, anh thấy bản thân mình nằm bên cạnh Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Trên tay còn cắm kim đang truyền dịch, trên vai, cánh tay, trên đùi khắp nơi đều là băng gạc. 

             Anh vội vàng quay đầu, bên cạnh là Linh Hồ Uyển Nhi, thấy ngực cô ta vẫn lên xuống liên hồi thì trong lòng mới nhẹ nhõm một hơi. 

             Cũng may, không tới trễ… 

             Lúc này, rèm cửa kéo ra, một bà cụ đi tới, nhìn thấy Diệp Hạo cử động, bèn cười nói: “Cậu trai, hai người các cậu xem như tỉnh được một người rồi!” 

             Diệp Hạo nghe thấy, nghiêng đầu sang, bà cụ này đã bạc nửa mái đầu, nhưng tinh thần xem ra vẫn còn tràn đầy sức sống 

             “Bà à, cám ơn mọi người…”. Nói lời này, Diệp Hạo đã ngọ nguậy muốn đứng dậy nhưng lại bị bà cụ đè lại. 

             “Đừng cử động vội, vết thương của cậu tối qua phải tốn công của ông nhà tôi lắm mới băng lại được đấy. Cậu cử động như vậy miệng vết thương lại rách ra mất!” 

             “Bà ơi, cô ấy thế nào rồi?”, Diệp Hạo đưa tay chỉ vào Linh Hồ Uyển Nhi. 

             “Mạng thì giữ được rồi, do mất máu quá nhiều, cơ thể còn yếu còn chưa tỉnh lại. Đợi lát nữa ông nhà tỉnh lại rồi để ông ấy xem thử!”, bà cụ nói. 

             Diệp Hạo biết ơn, vừa muốn hỏi đến ông cụ thì lúc này ông cụ đã đi vào. Diệp Hạo đã có thể thấy rõ vẻ mặt uể oải của ông cụ từ xa. 

             Tối qua chắc chắn ông cụ đã rất tốn sức mới có thể cứu được hai người. 

             “Bà à, bà đi nấu cơm đi, tôi hỏi cậu trai chút chuyện đã!” 

             “Được, mọi người nói chuyện đi!” 

             Bà cụ đứng lên đi ra ngoài, ông cụ lấy cái ghế dài qua, ngồi bên cạnh Diệp Hạo, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Cậu trai, hai người là người thế nào? Sao lại bị thương nghiêm trọng như vậy, nhất là cậu cả người đều là vết thương, tôi nhìn giống như vết thương do vũ khí gây ra, chắc là kiếm phải không?” 

             “Đúng là vết thương do kiếm, hôm qua chúng tôi bị người vây giết, trăm cay nghìn đắng mới thoát ra được”, Diệp Hạo lại không giấu diếm gì, nói thẳng ra hết. 

             Ông cụ này có thể nhìn ra được vết thương do kiếm, anh cũng không có gì phải giấu, dù sao ông ấy cũng đã cứu bọn họ. 

             Nghe đến vây giết, sắc mặt ông cụ đột nhiên thay đổi, Diệp Hạo vội nói: “Ông không cần lo lắng, mấy người đó đều đã bị chúng tôi tiêu diệt rồi, bọn họ sẽ không đến tìm trả thù đâu”. 

             Diệp Hạo tin rằng, Linh Hồ Mộc Thanh quay về sẽ kể lại mọi chuyện đã xảy ra tối qua cho Linh Hồ Tinh Phong, trong thời gian ngắn bọn họ sẽ không phái người đuổi giết. 

             Quan trọng hơn là Linh Hồ Uyển Nhi bị Linh Hồ Ngọc Nhu đâm một kiếm, đối với anh thì rắc rối này khó giải quyết hơn, mà Linh Hồ Ngọc Nhu bỏ trốn, cũng không tìm được. 

             Ông cụ nhẹ nhõm trong lòng, nhưng lại thẳng thắn thừa nhận bọn họ đã giết người như vậy cũng khiến trong lòng ông kinh sợ nhưng cũng không nói gì thêm. 

eyJpdiI6IllLcEN2eEhjUWt2RFJ2d2IyNXZxakE9PSIsInZhbHVlIjoicTVnaWRJR2V5VnZpbE0rYVFGSENkSmFhTjFQWnBleVVYSzIyM2FsUmc1U2pKOFhaclUyY2xRbVZqejc2aEFTbHBTdTBRR3dmbmxFT3NWMkM3bjhlZnFSSzhKamFqdWo1cm4wWlQ0WDNyNlZ3bzNQUW9sQytpdm9EYjZhVFVadU5jVVJDNkh6WUwxM3o2ZGdUNlBWeTJ3c2REWVlRYW9NOHljOUtEd2twVUlKdzlRcktnVUJTNTVGVktnSDViaTJYc1JXQncxMXVsTmFjQUl5M3czbXpRTGZVWmI4UHFUTzRmZkxoYko0TzIzNklVSGRwdGdZdkUrN0hDRmpNMkJBRTBDTzJqV3dCaVpZbU1SUjQxQ21IRG1cL1lFNlRcL290TXhUbXd2R1d6NW9BWUlnTG11OVhxVTFzV0F0RVhaeGZFcjJ1ZGFVOGxUTXFIWDcrY0FuYVRqN0I1NnlJWmFZSmxiUnllQUJHY3REV29RYkREakQyR2lCRFZHdXNkUXZpcDJsOW5LUHB0YlFmYWpoa1hiRHJDdjlJazNYNGZsa2ZZdVhzMnd5SnBzWVlkTHlRRFB1d2c4MWpVS3NRbFYzXC93aFJPY2oxb0lDdklZVlVJellQRWpiSGowUTV4M1d1VGtEUExPVmtsSWhDMnV2cjQ1QWxydmQ4RWRRTFlreFlcLzdnQlZcL1RRcDNUVVJuMTc3cUdOamU1d2o2dlROd1Z5RVwvSlpKWVFjU2xBMjVFeWpod2w4UjRlTTV2eEFlS1hcL0xTOHdnNzFUN0RScnpsZDdWWFJ5UVg3SFdKVHNscDBPaFRJN3ZGQnc2cTUxcmQ3QXVhcGxlc09BS1NGYkg4dzlRSFd5V1JHUDRXTVwvZFN5amZLV1QyUE80V2JIcEp3RFNzK1Y0VjkyQ29LckpoRFwvZ1VpVG9BdWZsSm5mSVJpM0NCakI2MzRReElGcmg3YmRTU0RVU0sxYXc1Rnd2b3EzNTFzbFlhMzZEdFpcL0lrQk50R3ViM1A4MUM2Tmw2anN4ZEtDR2dHR0RRQUJGaXQzTnoxUXUzS3B2RjVcLzlERG11S3BDNnJPU0s1b0owbFpPVHBqeVFmZWtRUVozTDV1RmtuOHVRdHByTFFnYXFkVGUzWDJZa1pkVDJpb0ppYUNwWnBjQTAreVI0QThyem9yVWpiQmxiUHpaQzlIOHhUQlVNcjJSK2t0TnFrVXdsTnU3bkpjZ2UzSmVvV1hcLzI0dGY4UkEzeXpUdGdEY05rVXkwPSIsIm1hYyI6IjFkMmEwODVjODg4NTg3NWRhZDkxMjA4YWY3MWNiMmIzNTczZTU0OTQxZDBmY2FiMWY0NTAxNTExYTIxZGRjY2IifQ==
eyJpdiI6IktSekdNRVYzalU0TjBobTZHTGV2Y1E9PSIsInZhbHVlIjoiREtxZWdmMGRadVBxckttUzRDSjduOTZMSU5KOUJJZnVUQ29tZFIxZFJvTUFBQXE3bUNWMTUrOW4xZmRzYWVDcSsxUmdkeXFwbUFHQVB2OVhMaTlBY0JhUUgxWjJwVkpuVlFcL1pIWnErSzBMQmREWXlwTzlqdjBVaGJTUUlNRGpGQm82Rm16aXdcL0dWa1pNeFJtaVVwTlRYSURGMnlGNGZ3NWhpUzUzZEYySENjQlJpVTZXaCtjdk96VG9HbGdLeWhZdzRiTW9Ba21PQW82UDJSdzNKTHdMd2VVd0x3emZLRWlJQkhvV3RtM0d0VHI1MCtJcm1iS1N5c2Z5NnNHeUtYM0xPQ2pJMTNyVllZVWtjTG1CVlAyVVlCTmQ5OTNzOEtmTkRmbDRxbm9CamJvYTVuTEtVVmgwTXlHXC9VbWlvbzZyTXBVeTRBempyZmNYUlZxXC82V05IXC9sXC9VUDJxdkgrcTZvbkhFWjdRajlkXC9TTG5cLzJpVVJNR2xhUXNYbXVcL0xTNU92SVVkT2NVcUV3Z0FNT0VwZG90K3V6TDAzYklIbGVieGRCNnhpOG11NHlTTU90VXRzU1BIUzM5NDZ3ZDBCT0JLNlVicDdYc1ZLTkg5MjNwRU9SdEJLOFdoajZZMXFhMWdcL0ptajR3Y0ttXC91SnlSdHBwOTFIYzFpYlFaNVJaRHgrS1lGUXZKaDVSdVg2NnhOQXlsRWV0Q0RpbmR4dXlUYmZEeXU4Sm1lZ2lQYlJybkhkazBzZDUxazhDaTRPOXFERUpRNzhCVUpzXC9RdVZLYk1vdFhwaExBckFRbTdnVGJqQndveU9BSzErbUVPQlkzdkNmVUU3cGVKdTFCWW5jOWdLdEptSUF2d2VjQUdjcUw1WGpMYzFxY0hPaWFkeitGNlwvcW9ZNVJoV0VjPSIsIm1hYyI6ImI3MDE3YzAwNTg0NzU3ZTcxMmZjODg0YTliM2I0ZTA1OWNlYWNjNTI5NDYzZDdhZWQ0ZmJmOTI4NTY2N2MwNmQifQ==

             Ông cụ nghiêm túc nói, ở đây chỉ là một thôn nhỏ miền núi, nhà dân không nhiều, đa phần toàn là người già, phụ nữ, trẻ em, đến cả tín hiệu điện thoại cũng không có. Thuốc ở đây rất ít, ông cụ cũng chỉ có thể giúp được như vậy.

Advertisement
x