“Đừng nói nữa, tôi đưa cô đi chữa trị, nhất định phải cố chịu đựng!”
Ngay sau đó, Diệp Hạo đặt bàn tay lên ngực Linh Hồ Uyển Nhi, truyền nội lực trong người mình vào trong cơ thể Linh Hồ Uyển Nhi.
Công lực còn chưa áp chế xuống thì một luồng nội lực khổng lồ đã xông vào bên trong người Linh Hồ Uyển Nhi, khiến sắc mặt tái nhợt của của cô ta hồng hào hơn đôi chút.
“Tên khốn nạn nhà anh dám ôm tôi, còn cái tay của anh nữa, mau lấy ra mau…”, sức lực hồi phục lại một ít, Linh Hồ Uyển Nhi yếu ớt mở miệng, muốn đẩy tay Diệp Hạo ra nhưng chẳng có chút sức nào.
Diệp Hạo hung hăng trừng mắt nhìn cô ta: “Đừng động đậy, ông đây nào có tâm tư lợi dụng gì cô đâu. Còn nữa, người phụ nữ điên rồ này, ai bảo cô lại giúp tôi chứ?”
“Hừ, đừng có tự dát vàng lên mặt mình, tôi còn chưa lợi dụng được anh thì sao có thể để anh chết được?”, Linh Hồ Uyển Nhi vẫn kiêu ngạo như trước.
Lúc này, có tiếng bước chân truyền tới, Diệp Hạo ngước lên nhìn thì thấy chính là Linh Hồ Mộc Thanh cùng với một người đàn ông khác.
Ánh mắt Diệp Hạo lạnh lùng, bên trong hiện lên sát ý nhìn sang hai người, sau khi hai người Linh Hồ Mộc Thanh chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì đã bị dọa sợ đến mức đứng ngây người ở đó.
Linh Hồ Đức Nhân thế mà đã chết rồi, máu từ cổ chảy đầy xuống đất, còn Linh Hồ Uyển Nhi thì lại được Diệp Hạo ôm trong lòng.
Lúc này, Linh Hồ Uyển Nhi nằm trong lòng mở miệng nói: “Để bọn họ đi đi, anh giết cũng đủ rồi!”
Giọng nói cô ta không quá lớn nhưng cũng đủ để hai người họ nghe thấy, cả người Linh Hồ Mộc Thanh run run, đối diện là ánh mắt Diệp Hạo tràn ngập sát ý, trong lòng sợ hãi không thôi.
Ngẫm nghĩ một lúc, hắn ta vẫn lên tiếng nói: “Cô cả, không tìm thấy Linh Hồ Ngọc Nhu”.
“Đi đi!”, Linh Hồ Uyển Nhi không còn sức nói.
“Cô cả…”
Linh Hồ Mộc Thanh vừa nói một câu, Diệp Hạo đã lạnh lùng lên tiếng: “Còn không cút mau đi?”
“Đợi tôi giết mấy người à?”
Hai người không dám chần chừ thêm nữa, xoay người chạy về phía trước. Linh Hồ Đức Nhân đã chết, một tiểu tông Sư đã chết, nhà Linh Hồ sắp có sóng to gió lớn nổi lên rồi.
Sau khi hai người chạy đi, công lực trong người Diệp Hạo cũng từ từ bình ổn xuống, cảm giác chóng mặt từ từ kéo đến.
Di chứng sao?
Diệp Hạo lo lắng trong lòng. Tuy đã kích phát công lực đó nhưng phải chiến đấu ở cường độ cao như vậy cũng khiến anh có cảm giác kiệt sức.
Hơn nữa anh cũng bị thương không nhẹ, tay chân anh đều có vết thương do kiếm gây ra, nhất là bả vai anh còn bị một kiếm đâm xuyên qua.
“Thế nào? Anh cũng không được sao?”, Linh Hồ Uyển Nhi thấy sắc mặt Diệp Hạo hơi hoảng hốt, trêu chọc nói.
Vẻ mặt Diệp Hạo thay đổi, nghiêm túc nói: “Bậy bạ, không người đàn ông nào chịu nổi việc bị nói không được, nhất là trước mặt phụ nữ!”
Linh Hồ Uyển Nhi bĩu môi, cô thật sự muốn xé nát cái miệng thối của anh ra…
Diệp Hạo cầm lấy Bá Binh Hoàng Tuyền cắm vào vỏ đao phía sau, ôm Linh Hồ Uyển Nhi đứng dậy, đi xuống núi.
Ngay sau khi bọn họ đi không lâu, bầy sói vốn đã bị anh đánh đuổi ngửi thấy mùi máu vây lại xung quanh, bắt đầu gặm xé.
Ở nhà Linh Hồ, phòng của ông cụ Linh Hồ, một bóng người xách theo đồ vật đi vào.
Đồ vật này chính là một người, nói đúng hơn là một người phụ nữ.
Ông tổ Linh Hồ đang nghiên cứu thước trắc tinh ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đi đến: “Thế nào rồi?”
“Cô cả trúng một kiếm sau lưng, bị người phụ nữ này đâm, Diệp Hạo lại kích phát công lực kỳ dị đó nữa, đã giết chết Linh Hồ Đức Nhân. Bây giờ Diệp Hạo đã ôm theo cô cả đi xuống núi”, người áo đen kính cẩn nói.
“Làm cho cô ta tỉnh lại!”. Ông cụ Linh Hồ cất giọng bình thản, không nghe ra được buồn vui trong đó.
Người áo đen đi đến bên cạnh rót một chén trà hắt vào mặt người phụ nữ.
“A!”. Người phụ nữ bị hắt nước giật mình lập tức tỉnh dậy, sợ hãi hét một tiếng.
Cô ta là Linh Hồ Ngọc Nhu, cô ta chỉ nhớ mình đang chạy thật nhanh thì một người áo đen từ trên trời nhảy xuống, chỉ một chiêu đã khiến cô ta ngất xỉu hôn mê.
Linh Hồ Ngọc Nhu thét một tiếng, vội vàng quan sát mọi thứ xung quanh. Ngay khi nhìn thấy ông cụ Linh Hồ, thân thể mảnh mai liền run lên, vẻ mặt lập tức trở nên hoảng sợ không thôi.
“Ông tổ, cháu là…”
“Tôi không cần biết tên của cô”. Ông cụ Linh Hồ ngắt lời cô ta, hỏi: “Cô lấy kiếm đâm Uyển Nhi?”
“Cháu cháu cháu…”
Linh Hồ Ngọc Nhu sợ chết khiếp, cô ta tuyệt đối không thể thừa nhận, con ngươi xoay một vòng: “Cụ tổ, không phải cháu cố ý, là do cháu muốn giết Diệp Hạo, nhưng lại lỡ tay làm cô Uyển Nhi bị thương”.
“Lỡ tay làm bị thương?”
Ông cụ Linh Hồ khẽ lắc đầu: “Trước mặt tôi mà còn dám nói dối, không cần phải sống nữa!”
“Cắt đứt gân, ném nó vào hang rắn phía sau núi!”
Bên trong hang rắn phía sau núi có chứa hàng ngàn con rắn độc. Ở đây có tên gọi là núi Mãng không chỉ vì hình dáng dãy núi nhìn như con rắn lớn mà còn vì bên trong có rất nhiều rắn độc, đủ các loại cả.
Ông tổ Linh Hồ nói hang rắn chính là một cái động tụ tập nhiều con rắn độc nhất của núi Mãng. Chỗ đó có đặc thù rất râm mát, là nơi sinh sống của rất nhiều loại rắn độc, được nhà Linh Hồ xem là nơi nguy hiểm nhất.
Nghe thấy hang rắn, Linh Hồ Ngọc Nhu như vỡ vụn tâm can, vội vàng quỳ xuống dập mạnh đầu: “Cụ tổ tha cho cháu một lần, cháu nguyện ý cả đời vì cô cả chuộc tội, cháu cầu xin cụ tổ…”
Thế nhưng ông tổ Linh Hồ đã cúi đầu bắt đầu mày mò thước trắc tinh của mình. Người áo đen đi qua, trong chớp mắt tay chân cô ta đã bị cắt, Linh Hồ Ngọc Nhu đau đớn la hét thảm thiết.
Người áo đen cũng không định tra tấn ở đây, đưa Linh Hồ Ngọc Nhu đã tàn phế đi ra núi phía sau.
“Anh à, cầu xin anh tha cho tôi đi, tôi bằng lòng hầu hạ anh, tôi còn là xử nữ, anh muốn chơi thế nào cũng được….”. Đã đến sau núi, người áo đen lấy ra một con dao nhỏ, Linh Hồ Ngọc Nhu cố nhịn rên la đau đớn, chỉ cần có thể sống chuyện gì cô ta cũng nguyện ý làm.
“Ha ha, làm hại cô cả thì mệnh của cô cũng đã định sẵn rồi!”, giọng người đàn ông trầm khàn, châm biếm nói.
Phù phù phù!
Linh Hồ Ngọc Nhu bị cắt đứt gân tay gân chân, máu bắn tung tóe khắp nơi. Người áo đen lại đưa cô ta đi thêm một đoạn, đến trước cửa hang tối om thì ném cô ta vào đó.
Bên trong truyển ra tiếng la mắng, nguyền rủa cay nghiệt của Linh Hồ Ngọc Nhu, nhưng âm thanh đó cũng không kéo dài quá lâu thì đã im bặt.
Trong biệt viện của Linh Hồ Tinh Phong, hắn ta vẫn chưa đi nghỉ, đang lo lắng đợi mấy người Linh Hồ Mộc Thanh quay về.
“Bịch!”
Lúc này cửa viện đột nhiên bị đẩy ra, hai người Linh Hồ Mộc Thanh xông vào.
Linh Hồ Tinh Phong liền ra đón, thấy toàn thân hai người đầy máu và vết thương thì trong lòng đột nhiên lo lắng: “Thế nào rồi?”
“Chết cả rồi, chết cả rồi…”, Linh Hồ Mộc Thanh run rẩy nói.
Sắc mặt Linh Hồ Tinh Phong hoảng hốt: “Con mẹ nó, nói rõ ràng cho tôi, chẳng lẽ các người giết chết Uyển Nhi?”
Nếu bọn họ giết chết Uyển Nhi thì lớn chuyện rồi, ông cụ Linh Hồ nổi giận thì hắn ta cũng không gánh nổi.
“Không phải, là ngoài hai chúng tôi ra thì những người còn lại đều chết cả rồi, chú Đức Nhân cũng chết rồi…”
Linh Hồ Mộc Thanh run rẩy kể lại mọi chuyện, Linh Hồ Tinh Phong choáng váng cả người. Thảm, thảm rồi!
“Tên khốn nạn, tên khốn nạn…”, Linh Hồ Tinh Phong liên tục gào thét, bắt đầu đập bể đồ đạc trong phòng. Linh Hồ Đức Nhân cũng chết rồi, thực lực của Diệp Hạo rốt cuộc mạnh đến cỡ nào?
Hắn ta không cam tâm, trong lòn căm phẫn nhưng lúc này, Linh Hồ Mộc Thanh khẽ run yết hầu nói: “Đại sư huynh, còn có một chuyện em cần nói với anh, Linh Hồ Ngọc Nhu nhân lúc hỗn loạn đã đâm bị thương cô cả, cô Uyển Nhi bị thương rất nặng, Linh Hồ Ngọc Nhu cũng chạy trốn rồi!”
“Cô Uyển Nhi bị Diệp Hạo đưa đi rồi!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất