Đối mặt với thanh kiếm giết người đầy sắc bén, Diệp Hạo nhếch miệng cười đầy khát máu. 

             Anh quay đầu lại liếc nhìn Linh Hồ Uyển Nhi, thành thật mà nói trong lòng không phải kinh ngạc thì chính là nói dối 

             Không ngờ rằng Linh Hồ Uyển Nhi sẽ giúp đỡ anh vào thời điểm quan trọng, dù chỉ là cũng nhắc nhở anh, sau này tuyệt đối có thể hiểu ra gì đó trong lúc chiến đấu. 

             Chỉ một phút bất cẩn, thân diệt đạo tiêu! 

             Soạt! 

             Diệp Hạo di chuyển, vung đao ngăn chặn kiếm sắc, vậy mà không rút lui, giết về phía Linh Hồ Đức Nhân. 

             "Quá điên cuồng!" 

             Linh Hồ Đức Nhân tức giận mắng, Diệp Hạo thét một tiếng dài: "Thập tam đao Phong Ma, quần ma loạn vũ!”  

             Nhanh nhanh nhanh...loạn loạn loạn...  

             Đao quang kiếm ảnh, đao pháp của Diệp Hạo vô cùng hỗn loạn, dường như không hề có quỹ tích, nhưng Linh Hồ Đức Nhân nhịn không được mà trực tiếp hét lên. 

             Đao đầu tiên của Thập tam đao Phong Ma, quần ma loạn vũ, Diệp Hạo vừa ngộ ra, cũng chỉ ngộ ra một chiêu này thôi, nhưng thế cũng đủ rồi! 

             Ở bên kia, Linh Hồ Uyển Nhi nghe thấy tiếng gầm rú không ngừng của Linh Hồ Đức Nhân, nhìn thấy Diệp Hạo tỉnh táo lại, càng thêm dũng mãnh, khóe miệng cô ta không khỏi mỉm cười. 

             Cô ta quay đầu nhìn hai người Linh Hồ Mộc Thanh: "Hai người trở về đi, tôi sẽ không ra tay, hôm nay tôi có lý do của mình, các người có thể tới trước mặt cụ tổ mách lẻo về tôi!"  

             "Cô cả…"  

             Sắc mặt Linh Hồ Mộc Thanh vô cùng ảm đạm, nhưng vừa nói ra một câu, sắc mặt hắn ta đột nhiên thay đổi: "Dừng tay..."  

             Phốc! 

             Linh Hồ Uyển Nhi run rẩy dữ dội, phun ra một ngụm máu lớn, một thanh kiếm sắc bén đã đâm vào lưng cô ta.  

             "Linh Hồ Ngọc Nhu, cô dám...khụ khụ...". Chưa nói hết câu Linh Hồ Uyển Nhi khụy xuống, chống kiếm xuống đất, nửa quỳ xuống.  

             "Hahaha, Linh Hồ Uyển Nhi, cô dựa vào cái gì mà coi thường tôi, dựa vào cái gì mà xem tôi như một kẻ hèn mọn, tôi phải dạy cô một trận, một kiếm trả một kiếm…” 

             Linh Hồ Ngọc Nhu rút kiếm ra, hét lớn như một kẻ điên, Linh Hồ Mộc Thanh nhanh chóng lao tới, hất Linh Hồ Ngọc Nhu ra.  

             "Linh Hồ Ngọc Nhu, mẹ nó, em điên rồi, tìm chết à...", Linh Hồ Mộc Thanh gầm lên, tức giận đến run người.  

             Cho dù không còn cách nào khác thì bọn họ cũng không thể làm tổn thương Linh Hồ Uyển Nhi, đây là giới hạn, giới hạn không thể phá vỡ nhưng Linh Hồ Ngọc Nhu lại làm điều này.  

             "Em cứ như vậy đó, một kiếm trả một kiếm, em cũng là người của nhà họ Linh Hồ, dựa vào cái gì cô ta dám xem thường em?", Linh Hồ Ngọc Nhu phẫn nộ hét lớn.  

             “Em có biết là cụ tổ sẽ không tha cho em không, ngay cả đại sư huynh cũng sẽ không buông tha em đâu!”, Linh Hồ Mộc Thanh tức giận, sao lại để con ả ngu ngốc này tới đây, như vậy bọn họ cũng sẽ bị liên lụy.  

             "Chẳng sao cả, em nghĩ thông suốt rồi, dù sao em chính là ả ti tiện, đại sư huynh cũng không thích em thì em đi, từ nay rời khỏi nhà họ Linh Hồ..." 

             Linh Hồ Ngọc Nhu gầm lên, cầm kiếm quay đầu chạy về phía vực sâu, Linh Hồ Mộc Thanh rất tức giận, chỉ là hắn ta cũng không đuổi theo.  

             Hắn ta vội vàng chạy đến trước mặt Linh Hồ Uyển Nhi: "Cô cả, chúng ta trước đưa cô về gia tộc..."  

             “Tránh ra, mau đi bắt con ả đê tiện đó về cho tôi!”, Linh Hồ Uyển Nhi mắng chửi, chỉ là lúc này cô ta có vẻ vô lực yếu ớt, máu không ngừng chảy trên lưng.  

             "Đi mau, bằng không tôi không tha cho các người!"  

             “Cô cả, cô cố gắng cầm cự!”, Linh Hồ Mộc Thanh cắn răng, cầm kiếm cùng một người khác đuổi theo hướng Linh Hồ Ngọc Nhu bỏ chạy.  

             Hắn ta không biết rằng trong khi Linh Hồ Ngọc Nhu quay đầu bỏ chạy, một bóng đen trên cây lớn đã nhanh chóng rời đi, giống như một bóng ma.  

             Bên kia, Diệp Hạo nhìn thấy Linh Hồ Uyển Nhi bị đâm một kiếm vào lưng, trong lòng chấn động dữ dội, muốn chạy tới kiểm tra vết thương của cô ta, mặc dù là Linh Hồ Ngọc Nhu đâm nhưng cũng là do anh.  

             Nếu không phải là Linh Hồ Uyển Nhi đang câu giờ cho anh thì Linh Hồ Đức Nhân sẽ không kêu ba người bọn họ ngăn cản Linh Hồ Uyển Nhi.  

             “Đồ chó già, cút ngay khỏi đây! Linh Hồ Uyển Nhi có chuyện thì ông không gánh vác nổi trách nhiệm đâu”, Diệp Hạo tức giận mắng, vẻ mặt vô cùng dữ tợn.  

             “Yên tâm đi, cô cả không chết được đâu, ngược lại là mày đấy, mày phải chết!”. Chuyện đã đến nước này bọn họ nhất định sẽ bị trừng phạt, nếu Diệp Hạo không bị giết thì không thể bù lại tổn thất.  

             Lúc này, Linh Hồ Đức Nhân đã bình tĩnh trở lại, dù sao thì Linh Hồ Mộc Thanh cũng đã đi bắt Linh Hồ Ngọc Nhu, đến lúc đó để con nhỏ đó chịu trách nhiệm là được, bọn họ cùng lắm là bị trừng phạt một chút thôi.  

             Đường kiếm của Linh Hồ Đức Nhân càng lúc càng dữ dội, Diệp Hạo lo lắng muốn lao tới, nhưng đã bị Linh Hồ Đức Nhân dứt khoát ngăn lại.  

             Phốc!  

             Linh Hồ Uyển Nhi muốn huy động nội lực của mình để làm máu chảy chậm lại, nhưng lại không thể kiểm soát, một ngụm máu trào ngược từ trong miệng Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Toàn bộ sức lực của cô ta tan gần hết, bàn tay cầm kiếm mềm nhũn ra, cả người nằm trên mặt đất.  

             "A... đồ chó già...", Diệp Hạo khàn giọng rít lên, trong lòng tức giận đến hai mắt đỏ hoe, nếu không cứu Linh Hồ Uyển Nhi, cô ta có thể thực sự chết. 

             Anh không thể để Linh Hồ Uyển Nhi chết vì mình được, trong lòng anh sẽ chịu dày vò, sẽ cảm thấy có lỗi, anh không thể nợ ân tình lớn như vậy. 

             Tức giận tột độ khiến hai mắt anh đỏ ngầu, công lực mà Độc Cô Thiên Đao truyền vào trong cơ thể anh rục rịch muốn trào ra giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào. 

             "Giết giết giết..."  

             Sự điên cuồng kia hoàn toàn bùng phát, tốc độ và uy lực của Diệp Hạo đột nhiên tăng lên cực nhiều, hơn nữa nó vẫn đang tăng lên với tốc độ cực nhanh. 

             Diệp Hạo bạo phát, công lực đã hoàn toàn được sử dụng, biểu cảm của Linh Hồ Đức Nhân thay đổi rõ rệt. 

             "Ngu xuẩn, đần độn..."  

             Linh Hồ Đức Nhân trong lòng thầm nguyền rủa Linh Hồ Ngọc Nhu, đánh lâu như vậy, cho dù Diệp Hạo bị áp chế xuống tới sắp chết thì sức mạnh quái dị trong cơ thể anh vẫn không xuất hiện. Thế mà hiện tại bởi vì Linh Hồ Uyển Nhi bị thương nặng gần như sắp chết, lại kích thích cực lớn đối Diệp Hạo.  

             Đao quang như biển rút xuống, Linh Hồ Đức Nhân bắt đầu kinh hãi, đây là loại sức mạnh quỷ quái gì, sao có thể kinh khủng như vậy. 

             Phốc!  

             "A!" 

             Cùng với một đống máu bắn ra, Linh Hồ Đức Nhân hét lên một tiếng, xương sườn bên phải của ông ta bị Diệp Hạo đâm vào, cơn đau kịch liệt khiến ông ta run lên. 

             Đây là lần đầu tiên ông ta bị thương nặng như vậy trong trận chiến, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn vì đau đớn khiến ông ta căm hận đến phát điên.  

             Linh Hồ Đức Nhân đánh ra công lực cả đời của mình, đầu tiên dùng kiếm đập nát Hoàng Tuyền Bá Binh trong tay Diệp Hạo, sau đó dùng thế kiếm như sấm sét đâm xuyên qua vai Diệp Hạo. 

             Nhưng mà, chiêu tiếp theo của Diệp Hạo khiến hồn vía ông ta cũng bay luôn, anh không lùi mà còn tiến, ngược lại còn lao tới, mũi đao sắc trực tiếp xuyên qua vai gã. 

             "Không..." 

             Tiếng gầm của Linh Hồ Đức Nhân đột ngột dừng lại, một lưỡi kiếm sắc bén đâm vào cổ họng ông ta, lưỡi dao được khảm vảy rồng một cách tinh xảo.  

             "Phốc!" 

             Diệp Hạo rút dao Long Lân sắc bén ra, Linh Hồ Đức Nhân bịt miệng vết thương trên cổ họng, máu tươi không ngăn được trào ra ngoài, cuối cùng ngã xuống đất, chết không nhắm mắt!  

             Diệp Hạo liếc nhìn lưỡi đao sắc bén trong tay: "Sắc bén mà đẹp đẽ như vậy, từ nay về sau tao sẽ gọi mày là Long Lân!"  

eyJpdiI6IjQ4eGlzYWRRdW1EdjcwdzA4T3VXOEE9PSIsInZhbHVlIjoiQUxLRDRJQjRCa1hCUzlTZHNhM1JudXE0YmJNRlJhMkZGTDFKSm1XUGJ0RUl2YlAraml2RTVlQ1ZieWpJMGJIMks3ZVpPUjV5Vmc3THlzS0g1c1dCcHZDOTJcL25ybjdERXZuWGl3eXk2Um5GYjBUQXFPaTU4SktqMU1wY2NcL3RXT2ZUMlJFZkd0M1F4V1l2aTJXcENZaDB0XC9hS2xVTjJZKzNlRDdrcG1EbExyTElPd3FwdWxkbEFFQmdRbmpab3I4bWVXdjNZYTVEOWkzU3VJWWdiRndXTGNITzFRN2l2VmhTNzRpdld6aFwvUGJJZldLS0lmdUpZR1pmZHYrZUdsNTV5ZWdSMFZrWnRCejl4eFwvOU1QSytzRDNYdDc1bDhFaWU4QU9QbnlTaWZJYVRuT1wvS2N3V2NmMzNXcjdRYW81NTZCd1NhQkhFdFlzaENvTnFWQWxKNkxBRXN3ZWpVYU84ZUJaaFJMZlB0akdIeGZpOStsOG1pcDVxYkZTODh2QUpyazJDQ2t0K09rSU00dG83M1hSWGx2V3pGbllVbnE1QlcrWjNLSE1WM1haMjlLaHZoY0RtVGJLWjA3TmtPbXFsMTd1R2dkQXcrZXZTKzhcL2I3YzdOTkVkKzhRQkk4YWRCd091WmRpWFwvZTduc09QQWNrdGttQU5wYnE1dkZucUhHRFQxaVJaN3I5Wjl0UDU2Qng4Qk5QOWc9PSIsIm1hYyI6IjQ4MGQzNDdmNGQ0ZDMxNzVlZmQzNzBlY2FlMWNlMDAyNTNkOGU4ZTJmZjc3MzYyYmMwOWE4YzViZTUwOGEzZGYifQ==
eyJpdiI6IjJqWDlFdjgxQnZhejRWclRYcEZoamc9PSIsInZhbHVlIjoiKzZcL0p5UitKZitHT1NPZFwvb25uZ2hOalgyVTVyXC9LdlJoTG1jc3dHam1ETFBldHM5ajhxK1VySjlQaFZWbVZ2Wkt2YnlZUnlycUFoUDVoSnNuYzhDOEwrQVZCdHpqUHdzTGtyVHlaeDg0QzM1MzNzWEFER0N3OHpPelNvZTgzTzRxcjd3SnRHdk1aeUdiOWZRalJnS2lqQ3RHYWkxTVV6aklvY3RGYlI1V0Fsd1pPMTdocFRySHhcL2szN0NtQmt0dVhlUGFuSUs1SkFvNE1BRGc0RkYrNzUza3VKQzZMb1ZGVmpWMWsxaDRHMENUeUdqakVMSUU5VTRRcEd2YkdUM25YRlhlRkZvSDRrTTV0Wk9CMFhaU0VzdXFJV3AwTENzTHY2YVp2RWs4TVBjenhVb0ZRTmZMVk1zS3Y2NU9HVVFFb3NpNHZWbUVzRm1VUURocHErM1RlejRXaGVQcitFMTFJc21yMFptc1pEemxqYWp0NU1EN1g0UkdRZUprXC9CdngiLCJtYWMiOiI2ZjM0MTcwMzA3ZTViODJhYTRhMjVkMzE5ODk3NzZiMTg1NTRjYjJhNWJlNmMyMWI1YjEwNGI3MzgyMTliNWVlIn0=

             Nhưng cô ta vừa định nói thì một tia máu chảy ra, cô ta bị thương quá nặng, Diệp Hạo đột nhiên hoảng sợ.

Advertisement
x