Kiếm này cực nhanh và tàn bạo, chém thẳng vào đầu Diệp Hạo. 

             Xung quanh trở nên tĩnh lặng, mọi người mở to hai mắt, dường như nhìn thấy cảnh cái đầu của Diệp Hạo bay lên. 

             Còn Diệp Hạo, lúc này vì kiếm này mà rơi vào hoảng loạn, quên cả việc tránh đi. 

             “Soẹt!” 

             Nhưng ngay trong khoảng khắc nguy hiểm này, một thanh kiếm lại hướng về phía Linh Hồ Đức Nhân. 

             Linh Hồ Đức Nhân lập tức cảm nhận được sự nguy hiểm, liền quay hướng kiếm đang chĩa về phía Diệp Hạo ra phía sau. 

             “Choang!” 

             Hai thanh kiếm va vào nhau đến toé lửa, người tấn công ông ta cũng bị đòn đánh này chặn lại. 

             “Cô Uyển Nhi!” 

             “Linh Hồ Uyển Nhi...” 

             Mọi người vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, không ngờ Linh Hồ Uyển Nhi lại ra tay tấn công, thấy vậy sắc mặt Linh Hồ Đức Nhân liền nghiêm lại. 

             Lớn tiếng nói: “Cô Uyển Nhi làm vậy có ý gì?” 

             “Linh Hồ Uyển Nhi cô dám giết người trong dòng họ, cô sẽ mắc trọng tội đấy...”, không đợi Linh Hồ Uyển Nhi đáp lại, Linh Hồ Ngọc Nhu liền nhảy ra. 

             Linh Hồ Mộc Thanh không biết nói gì, không ngờ Linh Hồ Uyển Nhi lại dám đánh lén Linh Hồ Đức Nhân. 

             “Diệp Hạo không thể chết, ít nhất bây giờ anh ta không thể chết!”, Linh Hồ Uyển Nhi không để ý tới sự tức giận của mọi người mà chỉ bình thản nói. 

             Thanh trường kiếm đã nhuốm máu này là do cô ta nhặt ở dưới đất, vì cô ta phát hiện ra Diệp Hạo hình như đang rơi vào trong một loại giác ngộ nào đó. 

             “Hỗn láo, tôi thấy cô bị ông cụ Linh Hồ chiều hư rồi thì phải. Linh Hồ Uyển Nhi cô là con gái lớn của nhà họ Linh Hồ mà lại ra tay giết người trong dòng tộc, cô có xứng với vị trí hiện tại bây giờ của mình không hả!”, Linh Hồ Ngọc Nhu lớn tiếng nói, trong lòng cô ta lúc này đang rất kích động, vì hành vi giết người trong dòng họ là đại tội. 

             Huồng hồ Linh Hồ Uyển Nhi lại còn đang ngồi ở vị trí tôn quý, trong tình huống tất cả mọi người trong dòng tộc đang xôn xao nhốn nháo, nếu như xử lý không tốt sẽ làm lung lay niềm tin của tất cả mọi người. 

             Nếu Linh Hồ Uyển Nhi để mất danh phận này của mình, thậm chí cô ta sẽ bị đuổi ra khỏi nhà họ Linh Hồ, như vậy Linh Hồ Ngọc Nhu sẽ tìm cách giết cô ta ngay. 

             Thế nhưng, Linh Hồ Uyển Nhi lại chỉ cười, lạnh lùng nói: “Im mồm cho tôi, người như cô mà cũng dám đứng ra nói tôi, có tin tôi cắt luôn lưỡi của cô không?” 

             Cô nói một cách bá đạo, Linh Hồ Ngọc Nhu giận run người, suýt chút hộc máu. 

             “Linh Hồ Uyển Nhi cô dựa vào đâu chứ? Tôi nhất định sẽ báo chuyện này lại với đại trưởng lão, để ông ấy xử lý cô”, Linh Hồ Ngọc Nhu thét lên. 

             “Đại trưởng lão?” 

             Linh Hồ Uyển Nhi lập tức nổi giận, chĩa mũi kiếm về phía Linh Hồ Ngọc Nhu: “Linh Hồ Ngọc Nhu cô có ý gì hả? Lẽ nào nhà họ Linh Hồ đều phải nghe theo đại trưởng lão sao? Hay là nói các người định làm phản?” 

             “Im mồm!”, Linh Hồ Đức Nhân quay đầu lại quát Linh Hồ Ngọc Nhu, khoé miệng cô ta giật giật, vô cùng oán hận, nhưng cũng không dám nói gì nữa. 

             Chuyện Linh Hồ Uyển Nhi đánh người là thật, nhưng Linh Hồ Ngọc Nhu muốn giao Linh Hồ Uyển Nhi lại cho đại trưởng lão xử lý, thì còn cần phải làm cả một đống giấy tờ. 

             Dù gì, Linh Hồ Uyển Nhi không đơn giản chỉ đại diện cho một mình cô ta, cô ta là con gái lớn của nhà họ Linh Hồ, và còn là cháu ruột của ông cụ Linh Hồ, dù thế nào cũng không tới lượt đại trưởng lão đứng ra xử lý. 

             Linh Hồ Đức Nhân nhìn Linh Hồ Uyển Nhi, nghiêm mặt nói: “Cô Uyển Nhi, mời cô tránh ra, hắn ta bắt buộc phải chết, nếu như cô còn cản tôi, Đức Nhân chỉ đành ra tay với cô, đợi sau này về nhà Đức Nhân sẽ thỉnh tội với ông cụ Linh Hồ sau!” 

             “Đức Nhân, bớt nói mấy lời vô nghĩa đó lại, muốn giết anh ta thì cũng đợi anh ta tỉnh lại rồi hẵng đánh tiếp!” 

             Mặt Linh Hồ Đức Nhân trở nên cứng nhắc, suýt chút bật cười, Diệp Hạo này lại có giác ngộ trong lúc chiến đấu, đây là tài năng võ thuật nào vậy? 

             Nếu trong cả vạn điều, ngộ nhỡ anh hiểu ra được điều gì, cũng sẽ gây không ít phiền phức cho ông ta, cho dù tới cuối cùng ông ta có giết chết được Diệp Hạo đi nữa, thì cũng sẽ bị thương không nhẹ. 

             “Cô Uyển Nhi, Đức Nhân tôi không làm được, đắc tội rồi!” 

             Soẹt! 

             Linh Hồ Đức Nhân vung kiếm lại lần nữa xông về phía Diệp Hạo, Linh Hồ Uyển Nhi chỉ cười một tiếng rồi chạy tới chặn lại. 

             Hai thanh kiếm va vào nhau, nhưng Linh Hồ Uyển Nhi chưa đủ mạnh, dù sao cô ta vẫn còn chưa trở thành tiểu tông sư, đến cả Diệp Hạo còn không phải là đối thủ của Linh Hồ Đức Nhân thì sao cô có thể đánh lại được chứ. 

             Thế nhưng, lúc này Diệp Hạo không thể chết, may mà Linh Hồ Đức Nhân cũng không dám ra tay quá mạnh với cô ta. 

             Linh Hồ Đức Nhân nghiêm nét mặt lại, ông ta không dám dùng sát chiêu đối với Linh Hồ Uyển Nhi, vì thế cũng làm hạn chế sức chiến đấu của ông ta. 

             Chỉ có điều thời gian không đợi người, không thể đợi Diệp Hạo hoàn toàn tỉnh táo lại rồi mới đánh tiếp. 

             “Linh Hồ Mộc Thanh, hai đứa mau chặn cô Uyển Nhi lại!”, Linh Hồ Đức Nhân hô lên, nhóm người của Linh Hồ Mộc Thanh đứng cách đó không xa nhận lệnh liền rút kiếm xông tới. 

             Hắn ta không mạnh bằng Linh Hồ Uyển Nhi, nhưng hai người bọn họ vẫn đủ sức để chặn Linh Hồ Uyển Nhi lại. 

             Linh Hồ Uyển Nhi mặt biến sắc, lẽ nào hôm nay Diệp Hạo buộc phải chết sao? 

             Đúng lúc này, nhóm người của Linh Hồ Mộc Thanh xông tới, Linh Hồ Ngọc Nhu cũng hét lên một tiếng oán giận mà lao vào. 

             Bịch! 

             Linh Hồ Đức Nhân một kiếm liền đẩy Linh Hồ Uyển Nhi ra, rồi cả ba người kia cùng xông vào giết cô ta. 

             “Nhớ kỹ, không được làm cô Uyển Nhi bị thương!”, Linh Hồ Đức Nhân nhắc nhở, ông ta chỉ cần chặn Linh Hồ Uyển Nhi lại là được, còn nếu thật sự làm Linh Hồ Uyển Nhi bị thương, thì cũng sẽ gặp phải rắc rối lớn. 

             “Khốn nạn, các người lại dám tấn công tôi...”, Linh Hồ Uyển Nhi càng giận hơn, trước kia trong lớp hậu bối của nhà họ Linh Hồ có ai dám làm thế với cô ta?  

             “Linh Hồ Uyển Nhi, cô là con gái lớn của nhà họ Linh Hồ mà lại dám ra tay giết người trong dòng họ, cho nên nhất định phải chịu tội, thiên tử phạm tội cũng như dân thường...”, Linh Hồ Ngọc Nhu hét lớn, ánh mắt đầy oán giận. 

             “Hỗn lão, ai cho cô cái gan định tội tôi hả...”, Linh Hồ Uyển Nhi tức giận nói lại, và cô ta cũng nhìn rõ sự oán hận trong mắt Linh Hồ Ngọc Nhu. 

             Hướng tấn công của cô ta chuyển sang Linh Hồ Ngọc Nhu, trong lúc hai thanh kiếm va chạm vào nhau, nhóm người của Linh Hồ Mộc Thanh không ai dám ra tay mạnh. 

             Thấy có một khoảng trống, Linh Hồ Uyển Nhi liền nhảy vọt ra ngoài vòng vây, chĩa mũi kiếm về phía Linh Hồ Ngọc Nhu. 

             “Không...” 

             Linh Hồ Ngọc Nhu kinh hãi hét lớn, cố gắng tránh né, thế nhưng mũi kiếm vẫn đâm vào người cô ta. 

             Phụt! 

             Mũi kiếm sắc nhọn đâm xuyên bả vai Linh Hồ Ngọc Nhu. 

             Bịch! 

             Linh Hồ Mộc Thanh vung kiếm tới, nhằm ép Linh Hồ Uyển Nhi phải lui về phía sau, ngay khi thanh kiếm sắc bén đó được rút ra, Linh Hồ Ngọc Nhu liền kêu lên một tiếng thảm thiết, máu tươi cứ thế phun trào từ bả vai cô ta. 

             “Cô Uyển Nhi, đừng mãi u mê không tỉnh như thế nữa!”, Linh Hồ Mộc Thanh hét lên, tròng mắt cũng đỏ ngầu. 

             Linh Hồ Ngọc Nhu ôm chặt bả vai rồi rồi nhanh chóng lui về phía sau, cô ta đau tới mức không ngừng kêu gào, hận Linh Hồ Uyển Nhi tới tận xương tuỷ. 

             Còn một bên khác, Linh Hồ Đức Nhân chỉ liếc nhìn một cái, nhưng cũng không để tâm, mà chạy tới chỗ Diệp Hạo. 

             “Thằng ranh, nếu như nhà Linh Hồ chúng ta không có kết cục tốt đẹp, thì cậu cũng chết đi, kiếp sau đầu thai làm người tốt hơn”. 

             Linh Hồ Đức Nhân lạnh lùng cười, vung kiếm nhắm thẳng vào cổ họng Diệp Hạo! 

             Choang! 

             Một âm thanh giòn tan vang lên, trong lúc thanh kiếm của ông ta còn chưa chạm tới cổ họng Diệp Hạo, thì đã bị cây Bá Binh Hoàng Tuyền chặn lại. 

             Khoảnh khắc cuối cùng, Diệp Hạo cũng đã bừng tỉnh, thực ra anh vẫn luôn giữ được ý thức của bản thân, chỉ có điều ý thức đã đi sâu vào trong đao ý của Độc Cô Thiên Đao, nên không thể thoát ra được ngay. 

eyJpdiI6IldPS0x3NzVDYzc0MU11cUplWlhjWFE9PSIsInZhbHVlIjoiXC85OXpiTWxSWE9PRUkyNlRuazBablUwS1ZKQlJvZmdNZkRNQTFSNmU1eW5WcFR2Uk03YTY2MnVoMW16Q2JCTXZlOFhxazREXC8ybGsyMXhHNnlRZHpOZzhuZ3M3S2MxYTlpa0NlYWQyVmtQWXJtRHJBRWdVTlFYcXRSWGJYXC92THN2Y3FTN2xlc3p5UXJuRkdTcTI0VG1yd1lGY3F0SmhCN2thRGJDVkcxR1R6eHB0aW9FdGUwaVk5QllpQWZRSDdNdUNPaDRHU1RWaXVcL2hCTmROVnlEWVNpSm9NM1pJVW1Rajk5YTB6akdXQ2ZHUVRLdTNOdFduNU1YMEpTRjRPc0JcL1pcL2Vndk9xXC9abWFlWTRFalZ0MHhpRm9ZdnJJNUlvVWdnZlAyekc1ejVFPSIsIm1hYyI6ImJkNjc0YjMwNzBlNWZkYjI1MGM0NjZmOTMyZTU4ODkzMjZlMmFmOTcwOTM0ZGJjNDc5MWMwNDY3YjhiZDliZTIifQ==
eyJpdiI6IndOZ1NPVDJJOFFDVk1OSFhmM0NmV1E9PSIsInZhbHVlIjoiNzdHbEhUc2pQbnVxN0Y3TXpKNWNRQnFwUDdBNm5ISFgxbGZJY2RXMlJTNHRcL2ZuXC91T0djNnMyM3ZJNlwvUVk4SlowTkVUTGIrc1ZESlc1QThYdnQxcUJcL2R0YnNORFlSWlZpbFI4MnVVTlwvRngyQ2hKT3hEVE1IT2IyZGZ6QVRsbUZJRnBwWTFFb0sySU1aZzdNK05KYjIyU1d1VTh1MXZ4aGIxMFlVR3hyZU91MFwvVERqY2krYXh1RmtYaFkzSEdPUlkzRXErdlpjZTkxRVdyNDFvT05tNkxmYkQyWFVqM3VIU09nZFJ3bGlqMUpnOGpQeUt5U1U4ZkxYZ2tMOURpS1JVM0ZKR09BWFBWSkVtUnFjYSswNkxRYkZCMHZxWjZuUjlhSzVUT05kNjA9IiwibWFjIjoiNDQ4NjVkMWVkY2M0ODEzZjVhMjhiMzMzNDE0ZTQzMmM4N2Q3MDAwYTlkNTkxZjZmNmVmMjczZTdlOWM2MGRjYiJ9

             Nếu như không nhờ có Linh Hồ Uyển Nhi, Diệp Hạo lúc này đã sớm bay đầu.

Advertisement
x