Một đầu người bay tới, Linh Hồ Ngọc Nhu theo bản năng giơ tay ngăn cản, trong tay cô ta cũng cầm một thanh trường kiếm. 

             Thuận thế ngăn lại, đầu người bay tới trực tiếp bị bổ làm đôi.  

             Máu tươi cùng óc trắng nhợt liền bắn tung tóe lên trang phục màu trắng của cô ta. 

             Nghe thấy những lời nói điên cuồng của Diệp Hạo, cơ thể xinh đẹp của Linh Hồ Ngọc Nhu run rẩy kịch liệt, một nỗi oán hận sâu sắc lộ ra. 

             Cô ta chặt đầu người bên mình khiến Linh Hồ Đức Nhân lườm cô ta một cái: “Tại sao cô không đi xuống đánh?” 

             “Tôi…” 

             Linh Hồ Ngọc Nhu á khẩu không nói lên lời, cô ta nào có dám đi xuống, không thấy Diệp Hạo như người mất trí, giết người như chém dưa sao? 

             “Hừ, trở về lại tính sổ với cô!”, Linh Hồ Đức Nhân hừ lạnh một tiếng, ông ta không thể ngồi yên được nữa, chân giẫm lên hòn đá, cả người liền lao về phía Diệp Hạo như một con chim ưng. 

             Linh Hồ Uyển Nhi đứng ở một bên trái tim lập tức thắt lại, Linh Hồ Đức Nhân cuối cùng vẫn ra tay, cô ta không lên tiếng can ngăn bởi đối phương sẽ không nghe lời cô ta nói.  

             Đây không phải là nhà Linh Hồ, cho dù địa vị của cô ta cao quý cũng không thể chỉ huy Linh Hồ Đức Nhân. 

             Hơn nữa, Diệp Hạo ra tay quả thực quá tàn độc, chẳng mảy may lưu lại đường sống mà trực tiếp chém chết, những người này đều là đệ tử của nhà Linh Hồ, cô ta không hỗ trợ thảo phạt đã đủ nể mặt anh lắm rồi.. 

             Đương nhiên, đây là người thuộc mạch đại trưởng lão, thanh trừ một chút cô ta cũng không có ý kiến gì. 

             Trong một gia tộc lớn, các bè phái lợi ích trùng trùng, cho dù ông nội cô ta là ông cụ nhà Linh Hồ cũng không thể tránh khỏi. 

             Vốn Diệp Hạo đang trong một cuộc huyết chiến, sự tham gia của Linh Hồ Đức Nhân khiến áp lực của anh trong nháy mắt gia tăng đồng thời cũng cảm nhận được một mối đe dọa mạnh mẽ. 

             Linh Hồ Đức Nhân là nhân vật đã tấn cấp đến tiểu tông sư trong nhiều năm, trình độ nắm vững sức mạnh của cảnh giới này không phải là thứ mà Linh Hồ Tinh Phong có thể so sánh được. 

             Nhưng anh không rút lui, bởi vì rút lui là điều không thể! 

             Hơn nữa, anh không muốn lùi bước, anh cần áp lực, thậm chí là áp bức bản thân sớm ngày đột phá tới cảnh giới hóa kình tiểu tông sư. 

             Việc này rất nguy hiểm, nhưng anh cảm thấy thời gian cấp bách, anh phải báo thù cho sư phụ, không thể kéo dài tới ngày râu bạc trắng. 

             “Giết!” 

             Diệp Hạo gầm thét rung chuyển bầu trời, bóng dáng của anh trong nháy mắt biến mất, tàn sát khốc liệt, đan xen, vút lên trời cao. 

             Anh càng trở nên điên cuồng, giữa ánh chớp động của đao kiếm, không ngừng vang lên tiếng kêu gào thảm thiết bị phế bị giết, cách thức tàn độc như vậy ngay cả Linh Hồ Đức Nhân cũng không dám đối đầu tay không. 

             “Đinh!” 

             Một tiếng động lớn, con dao mà Diệp Hạo chém về phía Linh Hồ Mộc Thanh bị một thanh lợi kiếm làm rung chuyển, chỉ kém một chút, chỉ kém một chút là Diệp Hạo đã có thể phanh thây Linh Hồ Mộc Thanh. 

             Tuy nhiên, hắn đã được Linh Hồ Đức Nhân cứu sống. 

             “Thứ mồm còn hôi sữa, giết nhiêù người trong tộc Linh Hồ ta như vậy, chết đi!”, sắc mặt Linh Hồ Đức Nhân vô cùng u ám. 

             Dứt lời, cơ thể ông ta bay bổng, lao xuống chém vút về phía Diệp Hạo. 

             Linh Hồ Đức Nhân quả nhiên không đơn giản, tốc độ ra kiếm vừa nhanh vừa nặng, Diệp Hạo bị chấn động đẩy lùi lại, trào ra một miệng máu, sau đó xoay người lại một lần nữa chiến đấu ác liệt với lưỡi kiếm của Linh Hồ Đức Nhân. 

             Sắc mặt Linh Hồ Mộc Thanh khó coi đến cực điểm, hắn ta không dám tiến lên, nếu không bị ai đả thương cũng không biết. 

             Quan trọng là bọn họ thương vong nặng nề, ho dù cuối cùng giết chết Diệp Hạo, bọn họ cũng sẽ bị tổn thất rất lớn. 

             Cho đến bây giờ, ngoài hắn và Linh Hồ Ngọc Nhu, chỉ còn lại một người có thể đứng vững. 

             Trong số chín người, sáu người đã bị Diệp Hạo chém chết, bây giờ hắn đã nhận ra rõ ràng, trừ tiểu tông sư, đã không còn ai có thể đánh bại Diệp Hạo. 

             Pằng! 

             Diệp Hạo một lần nữa bị chấn động mà lùi lại, lần này không ho ra máu, trước ngực bị va đập mạnh một kích, miệng vết thương trước đó bị trâm cài tóc của Linh Hồ Uyển Nhi đâm phải đã chảy ra rất nhiều máu.  

             Điều này làm cho Diệp Hạo giận dỗi trừng mắt nhìn Linh Hồ Uyển Nhi một cái, người phụ nữ này ra tay cũng thật độc ác, dường như toàn bộ trâm cài đã đâm xuyên vào trong. 

             Linh Hồ Uyển Nhi bị anh trừng mắt, trong lòng cũng cảm thấy một trận xấu hổ, nhưng cô ta ẽ không thừa nhận sai lầm của mình, mà quăng cho Diệp Hạo một cái nhìn hằn học. 

             Tuy nhiên, Diệp Hạo lại không có thời gian để chú ý tới, kiếm của Linh Hồ Đức Nhân một lần nữa giết tới, hoa kiếm lúc ẩn lúc hin vây chặt xung quanh anh. 

             Hai người đối đầu nhau, Diệp Hạo thua liên tiếp, nhưng trong lòng Linh Hồ Đức Nhân không khỏi bội phục, với thực lực ám kình đại thành Diệp Hạo đã chém giết nhiều người bên họ như vậy. 

             Hơn nữa giao chiến đã lâu, ông ta lúc này thực sự phải công nhận Diệp Hạo là một cao thủ cực kỳ hiếm thấy, nếu anh đột phá tới tiểu tông sư, e rằng ông ta cũng không phải là đối thủ. 

             Nhưng Diệp Hạo nhất định phải chết, bất luận như thế nào cũng phải chết! 

             “Cửu long xuất vực, đền tội đi!”, Linh Hồ Đức Nhân hét lớn, thanh kiếm trong tay như du long, kiếm ảnh xuất ra thành từng mảnh thậm chí còn tạo ra kiếm khí. 

             Vẻ mặt của Diệp Hạo vô cùng ngưng trọng, sức mạnh mà Độc Cô Thiên Đao lưu lại trong cơ thể anh trì trệ không thể thôi thúc, trong lòng anh lo lắng không thôi, nhưng cũng không có cách nào. 

             Sau mấy chục chiêu, Diệp Hạo bị đánh văng, trên ngực bị chém một nhát, máu tươi lập tức nhuộm đỏ quần áo. 

             “Súc sinh, lập tức đền tội, tao sẽ cho mày một cái chết toàn thây!”, Linh Hồ Đức Nhân gào hét, từng bước ép tới gần, kiếm ảnh đầy trời bao lấy Diệp Hạo. 

             “Chó già!”, giọng nói Diệp Hạo trầm thấp, Binh Bá Hoàng Tuyền trong tay chém lên, từ bỏ, anh đã từ bỏ phòng ngự. 

             Tròng mắt đỏ lựng, trong đầu nhớ lại cảnh tượng Độc Cô Thiên Đao giao lại cho anh Thập tam đao Phong Ma, anh luyện tập trong bảy ngày, nhưng chỉ có dáng vẻ bên ngoài chứ không có sức mạnh bên trong. 

             Nói cho cùng, thời gian luyện tập của anh quá ngắn, có thể đem mười ba đao chém ra đã không dễ dàng. 

             Diệp Hạo đau đớn gầm lên một tiếng, vai trái, vai phải, đùi trái đều đã bị kiếm xẹt qua làm bị thương, máu me đầm đìa. 

             “Hay lắm, chú Đức Nhân uy vũ, giết hắn, vì anh em tế máu!”, Linh Hồ Mộc Thanh cuồng loạn hò hét, hắn kích động không thôi, không có sức mạnh kỳ lạ kia, Diệp Hạo hoàn toàn không phải là đối thủ của Linh Hồ Đức Nhân. 

             Linh Hồ Ngọc Nhu càng tràn đầy phấn khích, nhà Linh Hồ, Linh Hồ Tinh Phong thỉnh thoảng lại quanh quẩn một chỗ trong phòng, đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa nhận được tin tức họ đã chém giết được Diệp Hạo hay chưa khiến hắn ta có chút đứng ngồi không yên. 

             Trong chính điện ở nhà giữa nhà Linh Hồ, ông cụ Linh Hồ đang bày ra một chiếc tinh bàn, bên tay ông ta có một chiếc mai rùa làm từ bạch ngọc, đang không ngừng tính toán. 

             “Tham lang, phá quân cùng nhau xuất hiện ngày càng sâu, chuyện tốt, đây là chuyện tốt…”, ông cụ Linh Hồ rất vừa lòng, nhưng giây tiếp theo đôi mắt ông ta lại lóe lên một tia âm trầm, nhìn về hướng tây. 

             Phần cực tây của nhà Linh Hồ, là nơi ở của đại trưởng lão Linh Hồ Tư Không: “Tư Không, nếu phá hỏng chuyện tốt của nhà Linh Hồ, đừng trách tôi động tới ông, lúc phải giết ông, tôi sẽ không hạ thủ lưu tình!” 

             Trong rừng, Diệp Hạo lại bị thương, anh đã gặp phải một nguy cơ vô cùng lớn. 

             Cho dù là tiêu hao thể lực hay thương thế trên thân thể, đều đã đến gần điểm giới hạn kề bên sự suy sụp, anh đang âm thầm chống đỡ bằng suy nghĩ. 

             Anh đang lý giải, lý giải đao ý của Độc Cô Thiên Đao, trước sự bức ép của Linh Hồ Đức Nhân mà lý giải. 

eyJpdiI6IlwvZTR2Q0VMN2lMeWs0dFpCRDdONUlnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjRlMFZwSkdYQ1FHSVhmbXg3Uk9CM0FkWElVZ1VYd0h2c1hIUFdEWVlMZVh1VllwSmJYWE1oR2xaT0E0d0Zybk4rMmlBdjRcL3ppQU5tQlJaU0RYS1NINmlXZ1VyZVlSXC9qU2d5WERaVitjWjRrQ0xcLzVWdDB4SjRWNVdcL3AyalVpQ25kUTdBN0lMM0E0UWxVdk9qdnFFZjV1VTJzY3FPdU5JdGRkXC9pSllYaEUxTHRKb1wvQVQ4Y1E4TTJraVZ1K1h2c0NuM2xVZzFodFwvZitBQWZ5blRNamhwS3RudktHaDdnYUF2WTQ3QnU2WlJQQ2t3dnlYUU9MYlkxZUxaNkdzNFdCU0laSWNuaFwvRmk1NTMzQzY0Y2JPaHhxQVRzeVFaaDNEYVI0RUhtZlBYTElnbURsUXVlWDZVZXBEeGZPQXY0cWMyOHVIZnRKZG9GUGdaYk85RGZFanNTbUVYUzRuWmhQTVlTdm9rQ3JZMWgxejZFbUVQNE1ESzJadjI0V3daYUwyb0FnMjBJNnNRWVBTblBzMTNXQnlMUXc4TFhoZXU0MzRCSkdXS0laRG9UZGw4WWEwbmpMZlFmbEFnRjJZbjNSXC8rdG1YNDlVeENOR29xZjZkOXI4YjhQbHJLMXpUY1oydFFlY3NraGVuWW00NjdENVJUS1FYVStkcWlyWGJYN0lxR0Q5YWRjWWtzSlwvN2Nja0Y2YkJFSVVJdGlDR3IrQXI5elIyYjJZS3lOYnlld3dkelwvUnVNVVlOeUI1bVV1Z2R4SnRUVDQrWXJEVW1jdWJGQkFoWDRDUT09IiwibWFjIjoiODA2ZGE4MmU2N2Y5OTdmYjhiYzFmYTc3ZDFmMjJmNTYzNDQ4MWM2YzZkNmVjMTIxZWY1ZDczYWNlYzIzMmFmYSJ9
eyJpdiI6Im4zSDVQRTIydW93OWJ2NDVoN2tPRFE9PSIsInZhbHVlIjoiWEp2eFNXWXdxcFByXC8xRU1KTVByVHpWTDNGYUNVNTJFOHN4TGpnM0l6SnZmYmdadUV6NW9BNXp4STVjY2pXRkt0RVFhRjVURHZxOWdlbnpvYzBsdzhPd2ZPbDRDdmd5MUhMN3haXC9nR3ZoZ0t0S0FmaFdod3hzZTlpK3I4OG44NUZ6MmJhNThpeU9YdHlGTFZsWVhUZEFBMWk3ajhLeW02aHhXNFc3dFkrOFU9IiwibWFjIjoiMDdjZDk2YzZmMjU3MTA2ZWRmMzE5MWI3YTRhOGRiM2ZkOWFhNzc1OTVjZGZlYTZiY2FhMTJmNmJhNjgzNDUyOSJ9

             Ông ta vung kiếm chém thẳng vào đầu Diệp Hạo.

Advertisement
x