Vào thời khắc mấu chốt, Linh Hồ Uyển Nhi nhỏ giọng nhắc nhở Diệp Hạo, điều đó làm anh hơi sửng sốt. 

             Theo lý mà nói, Linh Hồ Uyển Nhi hận anh đến tận xương tủy, giờ đây nhà Linh Hồ lại phái đến bao nhiêu người đuổi giết anh, đây chẳng phải là hợp ý cô ta hay sao? 

             Thấy Diệp Hạo ngây ra, Linh Hồ Uyển Nhi lập tức lo lắng nói: “Đồ khốn, anh còn không chạy, bọn họ là người của đại trưởng lão, Linh Hồ Đức Nhân là tiểu tông sư, không phải là người Linh Hồ Tinh Phong có thể so sánh được”. 

             Nghe thấy giọng nói có chút lo lắng của Linh Hồ Uyển Nhi, não Diệp Hạo giật giật: “Cô quản tôi làm gì, tôi cứ không đi đấy, sao nào?” 

             “Con mẹ nó...”, lời vừa dứt, Diệp Hạo đã mắng bản thân mình một tiếng, hận không thể cho mình một bạt tai, bản thân lại giống như đang tức giận, thật mất mặt. 

             Qủa nhiên, thân thể Linh Hồ Uyển Nhin đột nhiên run lên, vừa tức vừa buồn cười: “Được, anh không đi, vậy thì ở đó mà chờ chết đi, đừng tưởng tôi là đại tiểu thư của nhà Linh Hồ, bọn họ sẽ không nghe lời tôi đâu”. 

             Diệp Hạo bĩu môi, bây giờ dù muốn cũng không thể chạy được, Linh Hồ Mộc Thanh đã mang theo người bao vây lấy anh rồi. 

             “Diệp Hạo, không ngờ là bọn tao sẽ xuất hiện ở đây đúng không. Núi sông lớn như vậy làm mồ chôn cho mày, đủ để làm mày rạng rỡ tổ tông rồi nhé”, Linh Hồ Mộc Thanh hét lên, nhìn chằm chầm Diệp Hạo, chuyện này cứ chắc như đinh đóng cột vậy. 

             “Không sai, Diệp Hạo sẽ chết ngay lập tức, có thể giảm bớt đau đớn cho anh một chút, không bằng cắt chân tay anh cho sói ăn đi”, Linh Hồ Ngọc Nhu hét lên, rất phấn khích.  

             “Rạng rỡ cái con mẹ mày, mày đúng là con chó của Linh Hồ Tinh Phong, còn dám sủa bậy, tao sẽ cắt cái đầu chó của mày”. 

             Diệp Hạo chỉ vào Linh Hồ Mộc Thanh hét lên, sau đó quay sang phía Linh Hồ Ngọc Nhu: “Đồ xấu xí, xấu gái thì đi phẫu thuật thẩm mỹ sớm đi, đừng có chạy ra ngoài sủa bậy, làm hoa lá cỏ cây sợ hãi thì sao?” 

             “Còn nữa, các người làm chó rất thoải mái sao?” 

             “Linh Hồ Tinh Phong đâu? Còn cả cái lão già mãi không chết Linh Hồ Tư Không nữa?” 

             “Không nhận mình thua à, một lũ rác rưởi!” 

             Linh Hồ Uyển Nhi đứng ở một bên, Diệp Hạo giờ trông như một bà bán rau đang chửi bới giữa phố, vừa rồi còn tràn đầy khí thế bá đạo, trong nháy mắt đã thay đổi, cũng nhanh quá đi, làm cô ta không thích ứng kịp. 

             Đối diện với họ, Linh Hồ Mộc Thanh và đám người của mình nổi giận đùng đùng, sắc mặt của Linh Hồ Đức Nhân là khó coi nhất. 

             Mắng bọn người Linh Hồ Mộc Thanh thì thôi đi, Diệp Hạo còn dám mắng Linh Hồ Tư Không. Linh Hồ Tư Không là sư phụ của ông ta, đây chẳng phải đang xúc phạm ông ta hay sao? 

             “Đồ ranh con, chết đến đít mà còn không biết, để tao đập nát răng mày trước”, Linh Hồ Đức Nhân hét lên một tiếng, muốn động thủ, lúc này mấy người đàn ông đồng loạt xông lên.  

             “Chú Đức Nhân, để bọn cháu lên, chỉ một thằng nhóc con kiêu ngạo, không đáng để chú ra tay”, đám người cùng hét, nóng lòng muốn thể hiện bản thân, bọn họ cũng biết anh đã đánh bại Linh Hồ Tinh Phong. 

             Nhưng đó không phải sức mạnh của anh, theo như phân tích của Linh Hồ Tư Không, công phu quái đản đó không phải bộc phát bất cứ lúc nào, vì vậy cả đám nghĩ rằng mình nhất định sẽ giết được Diệp Hạo. 

             Hơn nữa, vừa rồi Diệp Hạo chiến đấu với đám sói đã tiêu hao không ít thể lực, Linh Hồ Đức Nhân gật đầu, nếu như ông ta ra tay thì có vẻ như già bắt nạt nhỏ. 

             “Thằng nhóc, để bọn tao kết thúc cái mạng chó của mày, giết!” 

             Bốn người đồng loạt đứng dậy, lần lượt rút ra những thanh kiếm sắc bén của mình, hình thành thế tam giác, lao vào chém giết Diệp Hạo. 

             Đường kiếm sắc bén như chọc thủng bầu trời, đám người này đều rất lợi hại nếu so với bên ngoài, nếu so với thế giới ngầm của thành phố Cảng thì chắc chắn được xếp vào hàng cao thủ. 

             Ngay cả Đường Kỳ Tài cũng không có công lực như vậy, đây là thế mạnh của gia tộc võ gia hàng đầu, vô cùng kinh người. 

             Tuy nhiên, Diệp Hạo không có gì phải sợ, kẻ thù trong tương lai của anh là Tăng Vương Cưu Hồng Trí, Kim Giao Tiễn Cổ Nhân Phượng, Kiếm Quân Độc Cô Diên Khánh, đây đều là những cao thủ võ thuật hàng tông sư. 

             Nổi tiếng trong giới võ thuật, Độc Cô Diên Khánh chính là thủ lĩnh của liên minh võ thuật cách đây 30 năm. Ba mươi năm đã trôi qua, thực lực của ông ta chắc chắn sẽ đạt đến mức độ đáng sợ hơn.  

             Có điều, Diệp Hạo đã thề phải báo thù cho sư phụ, cho nên vòng vây trước mặt cũng không tính là gì, đến một con sóng nhỏ như vậy cũng không thể vượt qua, sao có thể xứng đáng làm đồ đệ của Độc Cô Thiên Đao được! 

             “Bốn tên ám kình đại thành mà thôi, giết chúng mày dễ như giết một con gà. Lên!” 

             Diệp Hạo hét lớn một tiếng, nắm lấy Bá Binh Hoàng Tuyền rút ra một đóa hoa kiếm, đem bóng đao hướng về bốn người đang lao thẳng về phía anh, mãnh liệt vô cùng. 

             Trong khoảnh khắc, năm người lao về phía nhau, cho đến khi thanh kiếm và âm thanh đánh trúng mọi thứ, hàng loạt tia lửa bùng lên. 

             “Mấy người các người sẵn sàng hỗ trợ, nếu chúng tôi không giết được hắn hãy để chú Đức Nhân ra tay, có điều tôi tin chú Đức Nhân sẽ không có cơ hội này đâu”. 

             Linh Hồ Mộc Thanh nói một cách tự nhiên, là đệ tử của gia tộc Linh Hồ, họ cũng có niềm tin của riêng mình, dù gì cũng không phải những đứa trẻ chưa lớn. 

             Đặc biệt là hắn ta, trong lòng càng kiêu ngạo hơn, vả lại trong lòng hắn vẫn còn nhịn cơn giận của bảy ngày trước, Diệp Hạo đánh hắn hộc máu, bây giờ hắn vẫn tự tin mình có thể đánh bại anh. 

             Những kẻ chưa xông trận trông có vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị, sẵn sàng lao đến bất cứ lúc nào. 

             “Ha ha ha, không tồi, Mộc Thanh nói đúng, đây mới chính là những đứa con ngoan của nhà Linh Hồ chúng ta!”, Linh Hồ Đức Nhân cười lớn, rất hài lòng với biểu hiện của Linh Hồ Mộc Thanh. 

             Trong khoảng thời gian ngắn, trận chiến đã trở nên kịch liệt, bốn người đồng thời vây hãm Diệp Hạo, nhưng không làm gì được anh, thay vào đó, tất cả đều choáng váng và bị thương, chỉ có thể bao vây anh, trong lòng có chút sợ hãi. 

             “Chết!” 

             Diệp Hạo hét dài một tiếng, Bá Binh Hoàng Tuyền trong tay chém ra đường kiếm sắc bén đâm vào ba người, sau đó chém tiếp người thứ tư. 

             “A, đỡ lấy...”, đôi mắt người này nứt ra, kinh hãi đến tột cùng, trường kiếm xẹt qua, nhưng làm sao có thể ngăn cản lực mà Bá Binh Hoàng Tuyền đánh ra chứ. 

             Với một tiếng nổ, thanh kiếm dài gãy đôi, lưỡi kiếm sắc bén trực tiếp chém xuống vai trái của người đàn ông. 

             Máu bắn tung tóe, người đàn ông bị Bá Binh Hoàng Tuyền xẻ đôi, Diệp Hạo cũng bê bết máu, nhìn giống như một quỷ thần. 

             Cảnh tượng này làm mọi người vô cùng kích động, Linh Hồ Mộc Thanh hét lớn: “Tất cả tiến lên, giết hắn cho tôi”. 

             Những người xung quanh nhanh chóng xông tới, nhưng tốc độ của Diệp Hạo rõ ràng là nhanh hơn, thân hình lao đến bên cạnh một người khác, lại là một tiếng hét thảm thiết vang lên, người nọ bị chém ngay vào thắt lưng. 

             Trong vài giây đã giết chết hai người, máu me đầm đìa, trái tim Diệp Hạo dường như muốn bốc cháy. 

             “Thập tam đao Phong Ma, truy hồn đoạt mệnh…” 

             Diệp Hạo lúc này như muốn phát điên, Bá Binh Hoàng Tuyền lần lượt di chuyển, truy sát về hướng những người còn lại. 

             “Phốc phốc…” 

             Vài phút sau, Diệp Hạo giết liên tiếp mấy người, mau me be bét khắp người. 

             Đôi mắt của Linh Hồ Mộc Thanh như tách ra, đây đều là người của hắn, bình thường quan hệ vô cùng tốt, lúc này lại bị Diệp Hạo chém chết như chém dưa. 

             Hắn ta nghi ngờ rằng, Diệp Hạo đã cố tình để bọn họ lao tới, Thập tam đao Phong Ma, cứ nhằm vào bọn họ mà chém giết. 

eyJpdiI6IjdCY3IzdHJiTzNUcU9CWVwvOUE5TlJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6InZ0dnpVOWZVRllpVDRlZmswK0thZzNkcFJmUVRsWDQyakt6NmRPcmZPWG9ydXh4RVhDVEJSWVwvVzBvamlUYXhmcG1kUHVmNTJPeVJZT2krcEUwaEh4QXNnMlZiYWE5WlJqSXBGTk1zcU16NmJyak1lMVNcL1dKMWJ5KzBHcHp6OVBhdTJWUWhwTU5wbzRZM1ArZnU5Zko5WDN6N2dudzhMdTlrbjA2VnZ0aFJzPSIsIm1hYyI6ImM3MzJjNDE0YmQyZjhkYTJjYjA3MjlmMjA1YWZiZTFmYjVkZTM4ZDRmZWYyMTMxYWY4YWFmOTA2MTVlN2YzOGEifQ==
eyJpdiI6IkdEazdtU1dRVkw0T2hVZUpJQnh2N2c9PSIsInZhbHVlIjoibXhPYjQxY0lrMFJKMnRDeWkxNTFrNk9xMkJpTkd0M09Hc05ZZjFDY0lBWmgyaW13RkNyQ3JSMGM2Q2xNV0NIeXQxTEpsV1publp5MXRqdjlIUERJRkRIVW90T0hmM0J0K1QxeUNoMXFseTM1eFdTME45VVFMQmVzMlorZ3RJZWYzTzcrZmNhK3ZqME5ZS3JxVERKbjNnZ3JPaGx3Qjk0OUdic2R1ME5sYWxXZG1vaHU2a1N6eDIwcHF1b3lndTFhRUp5ZUtDVzlxaGFhZ1JcL0t2dHZzcU5VNXFySDJHRDExOExUemc3S1wvV3RhWVNVUGs0TlNsTVRTb2FWaU8xV01FQ2dKRmYrWjBoYk1HMDBjVDZXcThWa2RwRDVPaWRzU1dNckRpalk1Z213N1hGcUxBXC9nSDIyc280V0RTa2F2eW9LYUlHU3pXaXk0RVBHeDNoWStWTzRybTdaR3dtOVgzRkQySUx2eWdLYkpCVUR1V1MwV3lPRnVoY1VaN2I4WWhcL01ZK3cxdU9ZWW5DZ0Y5THBmdk1GeTJKeWFFQjdsNlBuMk03WFVtdmc0bzhxWjlHV1kzS2Z5cFpqNStacHk2UXYzYjBEU2V6MUdxTjlacjdVQm02WEMxOGFJeEhrZG9rbGx5N2VkNm9Ja05rPSIsIm1hYyI6ImY2MmI1MzRiMTQ0YTMyOTc4ZTJlZDYyYjJlY2ZhYzIyYjM3NzBmNzIxZjcwMzllMjYzYWE5N2UzZWUwZmI1YjkifQ==

             Diệp Hạo thấy vậy thì cười lớn: “Ha ha ha, đồ đàn bà, tặng cô cái chậu để dùng ban đêm”.

Advertisement
x