Diệp Hạo giết sói, Linh Hồ Uyển Nhi giết anh, anh giải quyết hai đầu sói, Linh Hồ Uyển Nhi lại cấp tốc xoay người, trâm cài tóc định đâm vào mắt anh. 

             Diệp Hạo né tránh, thoát được trâm bạc đâm tới, dùng một cú đá vòng đạp bay một con sói khác. 

             Linh Hồ Uyển Nhi cuối cùng cũng lao đến bên cạnh Diệp Hạo, trâm bạc quét thành một lỗ lớn trên cánh tay anh, máu tươi liền trào ra. 

             Ngửi thấy mùi máu người, đàn sói lập tức trở nên điên cuồng, sói vương gầm lên một tiếng trầm đục, tiếng sau  

             “Linh Hồ Uyển Nhi, cô điên rồi đấy à, ông đây đến để giúp cô giết sói", cánh tay truyền tới cảm giác đau đớn, Diệp Hạo Giận tím mặt, cảm thấy Linh Hồ Uyển Nhi đúng là bất chấp lý lẽ. 

             "Đúng, tôi điên rồi, kéo theo cái đệm lưng như anh cũng đáng giá!" 

             Linh Hồ Uyển Nhi hét lên như một mụ điên, lại một lần nữa bổ nhào về phía Diệp Hạo, lúc này, một con sói hoang từ phía sau đã há miệng định cắn vào gáy cô ta. 

             Chỉ cần Linh Hồ Uyển Nhi không né tránh, miệng sói nhất định sẽ cắn trúng lên người cô ta, Diệp Hạo quát lên một tiếng, cánh tay phải khẽ rung con dao Long Lân liền rơi vào tay. 

             Lưỡi dao sắc bén bắn về phía Linh Hồ Uyển Nhi, trên mặt cô ta liền hiện ra nụ cười lạnh: “Cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa mà muốn giết tôi rồi phải không? Vậy thì cùng đến chỗ chết đi...” 

             Cô ta thậm chí không cố gắng trốn khỏi lưỡi dao đang phóng tới, thẳng thắn đón nhận. 

             Tuy nhiên, khi lưỡi dao sắc bén bay đến trước mặt Linh Hồ Uyển Nhi bỗng nhiên tạo ra một nửa vòng cung và bắn vào một con sói hoang đang bổ nhào về phía cô ta, khiến Linh Hồ Uyển Nhi trong tích tắc bị hụt tay. 

             Hóa ra lưỡi kiếm sắc bén kia không phải nhằm vào cô mà là con sói phía sau, nhưng động tác nhào người về phía trước của cô ta lại không thể dừng lại được nữa. 

             Hai tiếng động liên tiếp vang lên, lưỡi dao của Diệp Hạo xuyên qua cổ con sói hoang, chấn động trực tiếp cuốn bay nó ra ngoài, trâm bạc trong tay Linh Hồ Uyển Nhi cũng cắm ngực anh. 

             Trâm bạc đâm vào ngực Diệp Hạo, cộng với trợ lực từ đòn đập tới của Linh Hồ Uyển Nhi, cổ họng anh cảm nhận được vị tanh ngọt, một tia máu trào ra từ miệng. 

             “A…” 

             Sau đó Diệp Hạo kêu lên một tiếng đau đớn, một con sói hoang cắn vào bắp chân anh, trong nháy mắt có thể cảm nhận được hàm răng sói sắc nhọn đang găm vào da thịt mình. 

             Diệp Hạo trực tiếp rút ra Bá Binh Hoàng Tuyền trên lưng, vung một đường về phía sau. 

             Con sói hoang bị anh bị chém ngang lưng, máu phun khắp mặt đất. 

             Lúc này Diệp Hạo cũng vươn tay ra, vỗ vào đầu vai tách Linh Hồ Uyển Nhi ra. 

             “Đồ điên, nếu cô còn dám ra tay nữa, có tin hay không tôi sẽ khiến cô phải mang thai 10 tháng”, Diệp Hạo lại vung dao chém một con sói, hét lên với Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Trâm bạc trong tay cô ta vẫn cắm trên ngực Diệp Hạo, may mà khi trâm bạc đâm tới, anh gắng sức tránh né, tuy không đâm trúng tim anh, nhưng điều này cũng khiến anh sợ hãi một hồi. 

             Một khi chạm vào trái tim, thần tiên cũng không cứu nổi! 

             Diệp Hạo tức giận chửi rủa một tiếng, xoay vòng Bá Binh Hoàng Tuyền trong tay triển khai một trận giết chóc đẫm máu, chém ngang, chặt đầu... 

             Không thể không nói, những con sói trong khu rừng này thực sự được thiên nhiên ưu ái, cho dù là anh cũng phải thận trọng. 

             Linh Hồ Uyển Nhi đứng ở một bên, thân thể xinh đẹp khẽ run rẩy, thần trí cũng tỉnh táo hơn một chút, thật ra vào giây phút cuối cùng kia, cô ta đã không muốn đâm anh nữa. 

             Bởi vì lưỡi dao mà Diệp Hạo phóng tới không phải để giết cô ta mà là giết con sói hoang sau lưng kia, nhưng quán tính bổ nhào khiến cho việc trốn thoát đã quá muộn. 

             Tuy nhiên, câu nói khiến cô phải hoài thai mười tháng kia của Diệp Hạo thực sự khiến cô ta sợ hãi, đồng thời khiến ngọn lửa giận trong cô ta lại bùng lên. 

             Cách đó không xa, có một tốp người đang chờ đợi, chính là nhóm người Linh Hồ Mộc Thanh, đếm kỹ lại thì tổng cộng có chín người, trận thế có thể nói là rất lớn. 

             “Tên khốn kiếp này dám uy hiếp tiểu thư Uyển Nhi như vậy, đợi lúc nữa treo hắn lên làm mồi cho sói!”, Linh Hồ Mộc Thanh bực tức nới. 

             Những người đàn ông khác cũng vậy, tại nhà họ Hồ mọi người đều biết rằng Linh Hồ Tinh Phong vẫn luôn ái mộ Linh Hồ Uyển Nhi, nhưng họ cũng tôn thờ cô ta không kém, chỉ là không ai dám thể hiện điều đó. 

             Nhưng chỉ có duy nhất một người không hài lòng chính là Linh Hồ Ngọc Nhu, cô ta chỉ mong Linh Hồ Uyển Nhi sẽ chết, chết rồi mới tốt. 

             Cô ta rất muốn tìm cách giết chết Linh Hồ Uyển Nhi ở đây, nhưng nhiều người như vậy, hiển nhiên cô ta không có cơ hội. 

             Nếu dám lập kế hoạch hại chết Linh Hồ Uyển Nhi, thì e rằng ngay cả Linh Hồ Tinh Phong cũng sẽ không buông tha cho cô ta. 

             Diệp Hạo một dao chém xuống, hai đầu sói bay lên, trong tay anh túm một đầu sói, đi về phía vua sói. 

             Bên cạnh vua sói có mấy con sói hoang, mỗi khi Diệp Hạo tiến lên một bước, chúng lại lùi lại một bước, trong miệng phát ra tiếng hú trầm thấp. 

             Chúng dường như biết được người đàn ông trước mắt này không dễ chọc, so với chúng còn có phần hung tàn hơn, trong mắt vua sói xẹt qua tia hận thù. 

             Nhưng như biết mình không thể làm gì được, nó ngẩng đầu lên trời cất tiếng hú, tiếng tru của vua sói vừa dứt, những con sói còn lại trong đàn quay đầu bỏ chạy vào rừng rồi biến mất. 

             Tay phải Diệp Hạo nắm Bá Binh Hoàng Tuyền, tay trái nắm chặt trâm bạc còn đang cắm trên ngực, đột nhiên dồn sức rút ra, một mũi tên máu lập tức bắn ra ngoài. 

             Sau đó anh bước đến chỗ Linh Hồ Uyển Nhi với khuôn mặt âm trầm, thấy anh lại gần, sắc mặt Linh Hồ Uyển Nhi thay đổi. 

             Cô ta chỉ có một chiếc trâm cài tóc dáng dài này, trong tay không còn bất kỳ vũ khí nào nữa. 

             Còn Diệp Hạo, sau khi ở cùng Độc Cô Thiên Đao bảy ngày, tiếp nhận công lực của ông, không chỉ chữa lành vết thương mà còn như được cải tạo lại, ngoại trừ việc anh vẫn chưa đột phá tới cảnh giới tiểu tông sư. 

             Thực ra sức mạnh thực sự đã vượt xa cảnh giới ám kình đại thành bình thường, cô ta không khỏi lo lắng khi liên tưởng tới lời đe dọa vừa rồi của Diệp Hạo. 

             “Diệp Hạo, anh đứng lại cho tôi, tên khốn anh không thể động vào tôi, nếu không cho dù tôi liều chết…”, Linh Hồ Uyển Nhi phẫn nộ hét lên, cô ta thực sự có chút hoảng sợ, giết chết nhiều sói như vậy, cả người Diệp Hạo tràn ngập hơi thở thê lương, có phần tàn bạo. 

             Nghe vậy, Diệp Hạo cười lạnh một tiếng, chế nhạo: "Cô yên tâm, cho dù chết ông đây cũng không động tới cô, tiễn cô về đến nhà họ Linh, ông đây liền quay người rời đi, từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai, cũng không còn bất kỳ dính líu nào nữa”. 

             Lời nói đầy mỉa mai của Diệp Hạo khiến cơ thể xinh đẹp của Linh Hồ Uyển Nhi kịch liệt run lên, không lẽ trong mắt Diệp Hạo cô ta kinh khủng đến vậy? 

             Cô ta chỉ là kiêu ngạo một chút, tính khí đại tiểu thư một chút, cô ta vì lợi ích của gia tộc mà tuyển một người bản thân không có bất kỳ cảm tình nào là Diệp Hạo tới ở rể, vì sao cô ta phải chịu đựng nhiều như vậy? 

             Dựa vào cái gì mà để một người con gái như cô ta tới gánh vác tất cả mọi thứ, chỉ vì cô ta là tham lang đời này thôi sao? 

             Hơn nữa, Diệp Hạo còn đánh nơi đó tới sưng tấy, chỉ vài ngày ngắn ngủi những vết sưng đó cũng không thể biến mất 

             Càng nghĩ Linh Hồ Uyển Nhi càng tức giận, càng cảm thấy vô cùng uất ức, vành mắt cô ta bắt đầu đỏ hoe, thấy vậy ý tứ trào phúng trong lời nói của Diệp Hạo càng đậm. 

             “Linh Hồ Uyển Nhi, cô nín lại cho tôi, nếu như dám khóc, tôi sẽ lại đánh mông cô!” 

             "Đồ khốn kiếp…”, Linh Hồ Uyển Nhi gần như phát điên, vừa muốn chửi tục, lúc này bỗng nhiên xảy ra thay đổi đột ngột, một mũi tên sắc bén lao nhanh về phía đầu Diệp Hạo. 

             Đinh! 

             Bá Binh Hoàng Tuyền trong tay Diệp Hạo cấp tốc nâng lên, đem mũi tên chặn lại. 

             Liên tiếp vài mũi tên đuôi gắn lông vũ bắn tới, vẻ mặt Diệp Hạo lạnh lùng, vung vẩy thanh đao trong tay  

             Một nhóm người đi ra từ hướng ngược lại hướng mũi tên, nét mặt Diệp Hạo lập tức lạnh đi thấy bọn họ. 

eyJpdiI6IjJcL2s2d3BGSzlpd0NXNGlxcDJMSURnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im1NaDkrYjZWSklkaFhuejFMbnpvZzZ3WTVOaFdaUytpblQ0OXhNUDVRa3ZZR1BKZWl1ZXUwaUlaM0c4bHpTU0VkNktTdkpqcTgwdlBaTUUrQVMrMm5qR1pBcCt2OURcL2JzNW5BdmVjZDlPS3F1VFRYcGxkbFFhT1wvWlNkZ29PY3JNMXNlSVo5TktGejRxajM0XC9obnA2d0psaEZoXC92U2ttdkZkSDVNZVlaRGYrRUZRTXowWTRraWNEcjlZdkV2T3hxem1mK05XRFwvU29SZmU0c2xOUEhBelNNWHlJZ1NzWm0xWjQ5azk0dlhIZz0iLCJtYWMiOiI4YmZjNDIyZjBhOThiNjU4YmY1NmU4Y2RlNjZiOWVlNDk3NzAwNDk4MGM1MGVlNmQ0MzdlZjFkYWQ3YTczNWE2In0=
eyJpdiI6IlNnckJtSVlBZkFMaXpXWUV0bk1ObUE9PSIsInZhbHVlIjoiQUNHdUUrVmRMM0NTWDFxMGRCT2FpYlpOeHZGSTdhQkNjbk50cWxCR1VoUXNLejFldFIzV0RvdjRZMUhrTG5kWHJQTUNoOHNGOHQ3ZSs1eEVZY0N2MEpzXC9RdXF1aFJCb2RNQUFpbFowYkVudG1mQXVta1k2MU5OUEZiTlZkNHJUVFo5WmFPRHlyVWZlR3hET2s1dHNVVWI2Y2tRMVJ6ZVoxYit4NytmdEhEd0tWM0FVUTF2T3pvTnNCUmFCODAwUFdjNmtUV3F6VlI1dW0rajM1XC9PSjlJUnlIYmxyMjJBbit6MHRha3M3b2JqMGR2N1RWZHNVU3dSY3BqUHZ0SUF5YVNUQm9hdHMyTlVHdUFLMFBPZkdIRXl0bkFpV0x5Q2Vyd211eE1JdlZjeUdTR21oQStxNm1Uend5QnRcL0NJNkFEajVVWWFzOXhGV1hRY0NjUXM3K1hWMWdwOUFQZmdlXC9NVnVjVWtiWkJBWWRFdHNvcVdWWE53MURSbHp2N2U5RFIrTU5BbHRGa1ZTbmI4Rm5uXC9ZNVJ3PT0iLCJtYWMiOiIyYzRlODY2YTk4NGE0YWQ1Yzc3OGJlMzA5NTBiZGRkZDZlMTZjZTFiNzkwODc1YzI2OThjODg3ODUxZTUyMGFhIn0=

             “Diệp Hạo, nhanh chạy đi, Linh Hồ Đức Nhân là tiểu tông sư, anh đánh không lại hắn đâu!”

Advertisement
x