“Cậu…” 

             Âu Dương Ngọc Quân cười khổ: "Được rồi, khi tôi tôi phản kích, nhất định sẽ báo cho cậu biết!” 

             “Ôi… đây mới là anh em tốt, nào, uống rượu”. 

             Hai người chạm ly, Âu Dương Ngọc Quân nói tiếp: “Trước đó tôi đã nói sơ qua mục đích mình đến với cậu rồi, thời gian này Hy Hy liền giao cho cậu chăm sóc, tôi phải tới cao nguyên Tây Tạng”. 

             “Có cần tôi đi cùng cậu không?” 

             Lý Thanh Dương cau mày: “Tôi tương đối quen thuộc với các khu vực Tây Tạng, hơn nữa tôi đã thu thập được một số thông tin về quả phật tâm, đi về phía cao nguyên phía bắc Tây Tạng xác suất tìm được sẽ cao hơn một chút”. 

             Âu Dương Ngọc Quân lắc đầu: “Không cần đâu, chúng tôi có đủ rồi, cậu giúp tôi liên hệ với một hướng dẫn viên thông thạo tiếng Tây Tạng, chúng tôi sẽ tự đi, quả phật tâm này không phải cứ nhiều người là có thể tìm được”. 

             “Vả lại, Hy Hy sẽ để lại chỗ cậu chăm sóc, những nơi khác tôi không yên tâm, chỉ có nơi này của cậu thôi”. 

             Lý Thanh Dương cân nhắc một hồi, gật đầu đáp: “Được, tôi sẽ tìm một cao thủ cho cậu, ông ta không chỉ hiểu tiếng Tây Tạng, mà trước đó còn thường lui tới mua bán ở Bắc Tạng, nên thông thuộc hơn một chút”. 

             “Được, nếu đã như vậy, ngày mai chúng tôi liền lên đường, càng nhanh càng tốt!” 

             ... 

             Thần Nông Giá, Bắc Lộc núi Mãng, Linh Hồ Uyển Nhi đứng trong rừng sâu, vẻ mặt căng thẳng. 

             Sắc trời lúc này đã dần sẩm tối, ánh sáng trong rừng cây tối lại, cách đó hơn 30 mét một mảnh ánh sáng màu xanh lục phảng phất sự chết chóc đang tiến gần tới vây quanh lấy cô ta. 

             Bầy sói? 

             Vẻ mặt của Linh Hồ Uyển Nhi kéo căng, sống trên núi quanh năm cô ta tất nhiên biết những chấm xanh này có ý nghĩa gì.  

             “Hỏng rồi, không lẽ mình đã chạy tới Bắc Lộc núi Mãng?”, Linh Hồ Uyển Nhi lúc này mới phản ứng lại, khi rời khỏi nhà Linh Hồ, cô ta hoàn toàn không để tâm tới phương hướng. 

             Khi đó cô ta thực sự đã tức giận tới đánh mất lý trí, hận Diệp Hạo tới nghiến răng, hận không thể giết chết anh. 

             Cô ta nhanh chóng bình tĩnh lại, bầy sói này không nhỏ, ít nhất cũng vài chục con, cô ta mò mẫm trên người. 

             Trong tay chỉ có một chiếc trâm cài tóc, vũ khí tùy thân đã bị Diệp Hạo cướp mất ném lên chiếc tủ trong phòng cô ta. 

             Hai thanh đoản đao đó gọi là song nguyệt đao, là vũ khí tùy thân của cô ta, kì thực Diệp Hạo đã hiểu lầm cô ta. 

             Hai thanh đoản đó trước giờ chưa bao giờ rời khỏi cơ thể của cô ta, cũng vì tổ chức hôn lễ, trang phục không tiện để cất giấu đồ vật nên cô ta mới đặt chúng xuống dưới gối. 

             "Tên khốn kiếp này, thật là đáng hận mà…”, Linh Hồ Uyển Nhi tức giận chửi rủa. 

             Mà lúc này, bầy sói bắt đầu phát ra tiếng gầm gừ, chúng giống như đang giao tiếp với nhau, dần dần chỉ còn một con sói kêu, những con khác từng bước hợp thành hình cánh quạt vây lấy Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Thân hình con sói ở giữa rất lớn, giống như một con bê, khiến người ta phải kinh ngạc. 

             Lúc này, ba con sói phát động tiến công về phía Linh Hồ Uyển Nhi từ ba hướng, những con sói khác vẫn đứng yên, bước chậm ép tới gần. 

             Đây là mệnh lệnh của vua sói ban xuống để thăm dò sức mạnh của Linh Hồ Uyển Nhi, trí thông minh của sói vô cùng cao, có thể triển khai chiến thuật này đã vô cùng bất ngờ. 

             “Hừ, vài con sói mà thôi!”, Linh Hồ Uyển Nhi không hề sợ hãi mà hét lớn một tiếng, thay vì rút lui cô ta lại lao nhanh tấn công về phía ba con sói đang có ý định tiến lại gần mình. 

             Cô ta biết rằng loại súc vật này chỉ có thể trấn trụ chúng, khiến những con khác biết khó mà lui, nếu như tỏ ra sợ hãi, vua soi sẽ quyết đoán ra lệnh tấn công cô ta. 

             Linh Hồ Uyển Nhi bật lên tránh né cú vồ tới của một con sói, trâm cài trong cánh tay dịch chuyển đâm vào cổ con sói 

             Ngay sau khi cô ta đập vào mặt bên con sói đó, sói hoang liền phát ra tiếng kêu đau đớn rồi bị đánh bay ra ngoài. 

             Chỉ mấy con sói mà thôi, Linh Hồ Uyển Nhi không hề run sợ, điều khó khăn là vài chục con sói cùng nhau vây đánh cô ta. 

             Dù sao cô ta cũng là người, còn là một người phụ nữ, thậm chí cho tới hiện tại cô ta còn chưa kịp thay quần áo, khoác trên người vẫn là bộ lễ phục cưới thêu phượng hoàng, rất bất tiện trong việc chiến đấu. 

             Nhưng sói hoang rất hung dữ, cho dù bị đánh tới kêu thảm, nhưng vẫn nhanh chóng phản đòn. 

             Hơn nữa, mùi máu tanh chảy ra từ cổ con sói này khiến hai con sói lại trực tiếp trở nên điên cuồng, chúng cuồng loạn bổ nhào về phía Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Cách đó vài trăm mét, Diệp Hạo đang bay như tên bắn tới, nghe được tiếng thét mềm mại thấp thoảng vọng tới từ bên này thì lập tức vui mừng. 

             Vào lúc này, đó chắc chắn là Linh Hồ Uyển Nhi, anh không ngờ tới những người khác cũng đang có mặt tại đây. 

             Cũng may là anh đã nghe thấy, nếu không tiếp tục đi xuống như vậy anh sẽ bỏ lỡ Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Diệp Hạo lập tức tiến quân thần tốc về phía nơi phát ra âm thanh. 

             Bên kia, có ba xác sói nằm dưới chân Linh Hồ Uyển Nhi, mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí, một con sói bị cô ta túm chặt lấy đuôi trực tiếp đập xuống đất chết, đầu sói nát bấy bắn khiến máu bắn tung tóe đến gay mũi. 

             Tuy nhiên, điều khiến sắc mặt cô ta khó coi là những con sói không hề bị dọa sợ bỏ chạy mà càng phát ra tiếng rên rỉ giận dữ. 

             “Sao lại thế này? Trí thông minh của mấy con sói này sao có thể cao như vậy?”, Linh Hồ Uyển Nhi nhíu mày, bầy sói vậy mà không sợ hãi bỏ đi. 

             “Ô…” 

             Vua sói bắt đầu tru lên, giống như đang tràn ngập bi thương đưa tiễn ba con sói trinh thám vừa rồi. 

             Sắc mặt Linh Hồ Uyển Nhi trở nên ngưng trọng, những con sói này không đơn giản, bầy sói bắt đầu phân tán, lại một lần nữa di chuyển đến gần cô ta. 

             Không khí càng lúc càng căng thẳng, đúng lúc này, vua sói hạ lệnh, cả bầy sói nhất tề rống lên rồi lao về phía Linh Hồ Uyển Nhi. 

             “Đều tại tên khốn kiếp kia, nếu như chết ở đây, đúng là cái chết uất ức mà…”, Linh Hồ Uyển Nhi tức giận đến cực điểm, phẫn hận hét lên. 

             “Này, nói xấu sau lưng người khác là không tốt đâu?”, bỗng nhiên một giọng nói mang theo sự dí dỏm truyền đến. 

             Nghe thấy giọng nói quen thuộc khiến cô căm hận kia, Linh Hồ Uyển Nhi thoáng chốc ngẩn người. 

             Chỉ thấy Diệp Hạo chậm rãi đi tới, đáy lóng Linh Hồ Uyển Nhi run lên: “Anh ta quan tâm tới mình nên đặc biệt đến đây tìm sao?” 

             Nhưng giây tiếp theo, cô ta lại là vẻ mặt đằng đằng sát khí: “Cút ngay đi, tôi không muốn nhìn thấy anh, nếu còn không cút tôi liền giết anh”. 

             Giọng nói thù hận này khiến Diệp Hạo cười khổ, có cần phải hận anh nhiều như vậy không? 

             Diệp Hạo lắc đầu: "Thực xin lỗi, tôi ra tay có chút nặng, tôi nghĩ cô…” 

             "Không cần". 

             Linh Hồ Uyển Nhi hét một tiếng chói tai: “Anh có cút hay không, không cút tôi sẽ giết anh!” 

             Khuôn mặt Diệp Hạo đanh lại, có chút không thoải mái: “Linh Hồ Uyển Nhi”. 

             Anh vừa định mở lời thì Linh Hồ Uyển Nhi đã trực tiếp cầm trâm bạc còn vương máu sói lao về phía anh. 

             Khi Diệp Hạo xuất hiện bầy sói thoáng dừng lại, nhưng vua sói đã phát lệnh tấn công,chúng lại một lần nữa xông lên, mục tiêu lần này là hai người họ. 

             Nhưng Linh Hồ Uyển Nhi hoàn toàn không quan tâm đến điều đó, mục tiêu của cô ta chỉ có Diệp Hạo. 

             Diệp Hạo nhanh nhẹn di chuyển tránh né trâm bạc đang đâm tới: "Mẹ nó, Linh Hồ Uyển Nhi cô điên rồi à, tôi là đến cứu cô, trước tiên phải giết bầy sói đã". 

             "Tên háo sắc vô sỉ anh còn đáng ghê tởm hơn đám sói kia, giết anh trước rồi nói". 

             Linh Hồ Uyển Nhi gào thét, khoé miệng Diệp Hạo giật giật, đây là đang so anh với súc vật sao. 

eyJpdiI6IkM3ZVFxbWdYT2dGK2FDc0JRUkJrK0E9PSIsInZhbHVlIjoiUlZzWHM4YnlqSDlpM0FkZWtcL0ZudGg0QTBoT2JlRjFLNTFZYnp2Uk00RW51RnRJbXRDSzBJYm5WeDFnZmU4Slp2QTltZ3R1dThHbWtPcERlaytjcjlpM3J1Y0pOM2RYdVYxU2Q5byt1OVQ0dDVaNU1MckhBXC9BMFBqWjhEeStXM3Brck9vVDlHRWVpSDllRDRFRCtZdVE2c0RIUXdEV0ZkbkY4c0tZOFZBMUNyaHRWRDgwWVVxVzdTZTBTXC9qMnpUM0pRNVBxTTJkWFlHT0pIVVlzOFVCdllWMmZ6THpNSWRVOUdFTVNJMStpbklaUll2M1lCOHFaOUFIS0xDN3hmaThWU1crQkpFaHpEXC84c0dxdEN6XC9mQnREYkdWT3VsTWorRElDVEVNMkJrZlwvK3RlUmcrVEIyWGxHUk1WWWkwZTRjNUtZMmw5WW5RNnBZb1graFwvSDV1MVRlOVl3SXJpOVE5Njc4d2VHV0NwNVN5SEdqMVkyZkRaOTNQRElwOVE0Y25zNnlxd1dWdzBxNUtlRDJHM2hndEE9PSIsIm1hYyI6IjFhMzhhNjU3MzI5ZmZiNWM1YmEzMjQyOWNhZGZmMmVmZjIzZjc0ZTNkNTBkM2RmNjZkODI3ZjgwMDk5NzFjOWQifQ==
eyJpdiI6Ijd3WG0xalgyNERFM3VsQ3MwbzFud0E9PSIsInZhbHVlIjoiNVlrZ2xZQ1N5NzJKUXlFY2xlTE9rRUFTYWhwWGVGRnpVYVRRT1lzSThMZEVXY2RZVnZNYjRNYXhSQ0dob3A4andhSWxWaXFCYzZoUXZkKzFhSFJcL1BYUG9EeGtMUlJpMnk0ZlJjWm5sVWxUTXBxS2xYRlc1SlwvRnV6UG8xTEtvUVVUN1lTaDNMUjJKb1FpXC93cW1jU1lXZnE4WHpGMEJBemgyMmFvSVpqRDA0Sjdudk9UNmNURFhDUWdsd3ZrUXErSmFYZmVBUUpGaVwveVo1MmJnSjBGZEE1WDRIcmpJQXFsWkdZNFJZYlF5aXRnVExUbzVTcVBcLzgwTmtuT21Zd1lnYkE3aTN2YjZcLzJBU3pFaWJDTmlSQzQwck9lY05kWUpLMk80Q1lxYzRxa2xEVFwvcDJZXC8wWFJCZFVUWGNzdklaeVlvZXhoK3BHcEY4RmkrajVoWVB6cGc9PSIsIm1hYyI6ImEyN2NiYzAzNzIwNWI0MWRlNWU3NDRlYmM4ZTY1NTI2ZTQzZTdjZmM4OGRkNmVkNDZlZDFmY2Y2YzI2MzAzMDIifQ==

             Năm ngón tay dùng lực, 'rắc' một tiếng, cứng rắn bẻ gãy cần cổ con sói này, sau đó xoay người đá tới một cước, một tiếng 'ô' vang lên, một con sói khác trực tiếp văng ra xa vài mét rồi ngã lăn ra đất.

Advertisement
x