Diệp Hạo lúc này đang cảm thấy nguy cơ lớn, ông cụ Linh Hồ đáng sợ quá, khiến anh không dám có ý đồ phản kháng nào.
Anh tái mặt, nhà Linh Hồ ngụ tại núi Mãng của Thần Nông Giá, Linh Hồ Uyển Nhi cũng đã nói tình hình ở Bắc Lộc núi Mãng cho anh, biết được nơi nào nguy hiểm trùng trùng.
“Ông Linh Hồ, lần này là lỗi tại cháu, hôm khác cháu sẽ chịu phạt, bây giờ cháu đi tìm Uyển Nhi đã!”, Diệp Hạo thấp giọng nói xong liền chạy ra ngoài.
Lần này ông cụ Linh Hồ không hề ngăn anh lại, đợi bóng anh biến mất, khóe miệng ông cụ mới cong lên nụ cười xảo quyệt như hồ ly già.
“Hừ, muốn ép cưới Uyển Nhi để phá thế cục, thằng nhóc nhà cậu muốn đấu với tôi sao, còn non và xanh lắm, chỉ là thiệt thòi cho Uyển Nhi của tôi rồi, sau này xử lý cậu sau!”
Bắc Lộc núi Mãng, thế núi khúc khuỷu, rừng xanh trùng trùng, Linh Hồ Uyển Nhi từ trong rừng chạy ào ra, đôi mắt to tròn hoen đỏ, mang vẻ ấm ức.
“Tên khốn, lại dám mạnh tay như vậy, đúng là đáng ghét…”, Linh Hồ Uyển Nhi oán giận tự lẩm bẩm một mình, chỗ đó của cô ta bây giờ vẫn đau rát, thậm chí dùng tay chạm nhẹ cũng khiến cô ta phải cắn răng.
Chỗ đó sưng hết lên, cô ta vô cùng hận Diệp Hạo, vốn muốn chỉnh đốn Diệp Hạo, để anh ngoan ngoãn nghe lời.
Nghe theo sắp xếp của cô ta, thực hiện kế hoạch tiếp theo, ai mà ngờ Diệp Hạo lại ác như thế, không niệm tình gì mà cho cô ta một trận.
Hơn nữa lại còn đánh chỗ đó, khiến cô ta vừa xấu hổ vừa tức điên, hận không thể xiên cho Diệp Hạo một phát.
Khi cô ta chạy đi, Diệp Hạo cũng đi về phía Bắc Lộc núi Mãng, nhìn thấy rừng cây rậm rạp, lông mày Diệp Hạo nhíu lại, cánh rừng to như này làm sao mà tìm được một người chứ?
Nhưng anh hết cách rồi, thở dài thườn thượt: “Haiz, biết trước đã không đánh chỗ đó rồi, đúng là tự làm tự chịu…”
Diệp Hạo chân trước vừa bước vào rừng, thì chân sau đã có hai người từ sau tảng đá đi ra.
“Mày đi theo, tao về báo tin cho đại sư huynh, Diệp Hạo chạy rồi”, một người đàn ông quay về nhà Linh Hồ, một người âm thầm theo sau Diệp Hạo.
Núi cao rừng sâu, còn chưa tối mà trong rừng đã chỉ thấy tờ mờ, hơn nữa không khí còn rất ngột ngạt.
Nhà Linh Hồ, một người đàn ông vừa bước vào cửa đã gặp ngay Linh Hồ Mộc Thanh, gã ta vội vàng báo tin.
“Được, bây giờ mày quay lại đó, hai đứa mày bám sát hắn cho tao, nhớ là để lại ký hiệu, ta đi tìm đại sư huynh”, Linh Hồ Mộc Thanh mừng húm, Diệp Hạo lại dám chạy trốn, chẳng phải tự tìm đường chết sao?
Nếu còn ở nhà Linh Hồ, Linh Hồ Tinh Phong muốn giết anh thì không phải chuyện đơn giản, vì dù sao còn phải qua ải Linh Hồ Uyển Nhi và ông cụ Linh Hồ.
Linh Hồ Mộc Thanh vội vàng đi vào phòng của Linh Hồ Tinh Phong, Linh Hồ Ngọc Nhu đang xoa bóp chân cho Linh Hồ Tinh Phong để lưu thông mạch máu.
“Đại sư huynh, tin tốt đây, thằng chó Diệp Hạo kia chạy ra khỏi nhà mình rồi”, Linh Hồ Mộc Thanh kích động nói.
“Cái gì?”
“Mau nói chi tiết cho anh nghe?”
“Vừa rồi người của ta thấy Diệp Hạo chạy vào khu rừng Bắc Lộc núi Mãng, xem chừng là muốn chạy trốn, nhưng thằng ngu ấy đâu biết nơi đó nguy hiểm như nào, chỉ cho rằng Bắc Lộc là nơi gần thế giới bên ngoài nhất”.
“Ha ha ha...”, Linh Hồ Tinh Phong cười lớn, chứa đầy sự khinh thường, nói: “Đúng là cầu được ước thấy, bây giờ em mau cho người chặn đường hắn, gọi cả cấp dưới của ông nội anh là Linh Hồ Đức Nhân đi cùng, nhớ là bắt sống được thì bắt, không bắt sống được thì chặt đứt tứ chi hắn, treo lên cho chó gặm!”
Linh Hồ Tinh Phong tàn độc tận cùng, hắn ta muốn tự đi nhưng vẫn còn đang bị thương.
“Đại sư huynh, em cũng đi giết chết thằng khốn đó”, Linh Hồ Ngọc Nhu ở bên cạnh nói, Diệp Hạo chưa làm gì cô ta, nhưng vì Linh Hồ Tinh Phong mà Linh Hồ Ngọc Nhu đã vô cùng chán ghét Diệp Hạo.
“Tốt, hai em đi đi, nhất định phải hạ được hắn, đối đầu với anh, anh muốn hắn chết không chỗ chôn thây!”
Hai người rời đi, mấy phút sau, Linh Hồ Mộc Thanh chọn ra mấy người lén lút rời khỏi nhà Linh Hồ, đáng chú ý nhất là người đàn ông trung tuổi.
Đây là cấp dưới của Linh Hồ Tư Không – Linh Hồ Đức Nhân, là một tiểu tông sư có cảnh giới cao cường, đã trở thành tiểu tông sư nhiều năm.
Tiểu tông sư như Linh Hồ Tinh Phong không thể sánh được với ông ta, hai người cách biệt rất lớn.
...
Bên khác, tại sân bay quốc tế tỉnh Vân, ba người Hàn Tuyết, Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh từ cửa đi ra.
Một chiếc xe dã ngoại mở cửa, có người đàn ông bước nhanh đến, dáng vẻ rất kích động.
“Âu Dương, mẹ nó chứ, ông đây tưởng rằng không bao giờ được gặp lại cậu nữa”, người đàn ông rất phấn khích, bước đến ôm chầm lấy Âu Dương Ngọc Quân.
Âu Dương Ngọc Quân cũng ha hả cười lớn, đây là anh em tốt của cậu ta – Lý Thanh Dương, cậu cả nhà họ Lý ở Khôn Minh tỉnh Vân, hai người là anh em sống chết có nhau.
“Anh Thanh Dương, còn em, còn em...”, Hy Hy đứng bên hét lên, Lý Thanh Dương bật cười, bế bổng cô bé lên, hiển nhiên là rất yêu thương cô bé.
“Thanh Dương, để tôi giới thiệu với cậu, đây là bạn tôi – Long Linh, đây là chị Hàn Tuyết, vợ của anh Diệp”.
Lý Thanh Dương chào hỏi Long Linh trước, rồi cảm kích nhìn Hàn Tuyết: “Chị dâu, cảm ơn anh Diệp đã cứu Âu Dương Ngọc Quân, trong thành phố Khôn này, chuyện của chị cũng chính là chuyện của em, có gì chị cứ nói thoải mái!”
Anh ta là một người trọng tình trọng nghĩa, vô cùng cảm kích Diệp Phàm, nếu không có Diệp Phàm thì Âu Dương Ngọc Quân với Hy Hy sợ rằng đã lên chầu tổ tiên từ lâu rồi.
Là anh em sống chết có nhau, Diệp Phàm cứu Âu Dương Ngọc Quân nên Hàn Tuyết đáng để anh ta tôn trọng.
“Đây cũng là duyên phận, anh em họ đúng là có duyên với nhau...”, Hàn Tuyết cười nói.
Một chữ duyên này rất kỳ diệu, từ ngày Diệp Phàm rơi xuống biển mất tích, cô tụng kinh cầu phúc cho Diệp Phàm đã học được không ít phật pháp đạo Phật.
“Đúng, có duyên, đều có duyên…”, Lý Thanh Dương cười lớn: “Lên xe đi, tôi đã chuẩn bị tiệc rượu, làm bữa tẩy trần cho mọi người”.
Mọi người lên xe, Âu Dương Ngọc Quân có giới thiệu sơ qua về Lý Thanh Dương cho bọn họ, có vẻ như nhà họ Lý là gia tộc có sản nghiệp đứng đầu trong các gia tộc ở tỉnh Vân.
Càng quan trọng hơn là, cốt lõi của nhà họ Lý là luyện võ mà ra, là gia tộc luyện võ chính hiệu.
Khách sạn Vân Hải, một trong những khách sạn sang trọng nhất ở thành phố Khôn, là sản nghiệp của nhà họ Lý.
Nhân viên quầy tiếp tân thấy Lý Thanh Dương đích thân đưa khách đến ăn cơm, liền kính cẩn chào hỏi.
Trong phòng VIP, mọi người ngồi xuống, Lý Thanh Dương cầm một ly rượu, nhìn Âu Dương Ngọc Quân bùi ngùi xúc động: “Âu Dương, khi đó tôi đang phải bế quan, ra ngoài mới nghe được chuyện của cậu, không thể giúp đỡ gì, tôi tự phạt một ly!”
Âu Dương Ngọc Quân vội ngăn anh ta lại, nhưng Lý Thanh Dương đã một hơi uống cạn, anh chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.
Nghe thế, sắc mặt Lý Thanh Dương lập tức sầm xuống, xị mặt nói: “Bớt nói linh tinh đi, chuyện của cậu chính là chuyện của tôi, nhà họ Lý tôi cũng không phải hạng gà rù, tuy không đọ lại được nhà Âu Dương của cậu, nhưng tóm vài trăm người ra tùy cậu chém giết thì không vấn đề gì, sau còn nói mấy lời khách sáo như thế là tôi đấm cậu đấy!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất