Linh Hồ Uyển Nhi đau lòng mà khóc, từ nhỏ tới lớn nào có ai dám đánh cô ta chứ?
Đừng nói là đánh, ngay cả lớn tiếng trách mắng thôi cũng không có, cô ta là bảo bối, là kiều nữ của nhà họ Linh Hồ, và là viên minh châu được ông cụ Linh Hồ nâng niu trong tay.
Trước giờ chỉ có cô ta đánh người khác, chứ nào ai dám động tay động chân gì với cô ta?
Hơn nữa, nếu không nói tới cuộc hôn nhân thật thật giả giả này, chỉ nhìn vẻ bề ngoài, Diệp Hạo còn thuộc dạng ở rể được cưới về nhà Linh Hồ bọn cô.
Ở đâu ra có thằng ở rể nào ngang ngược như vậy chứ?
Nỗi đau thể xác, cùng với sự buồn tủi trong lòng, khiến nước mắt Linh Hồ Uyển Nhi cứ thế lã chã tuôn rơi.
Cô ta khóc một cách thảm thiết, quần Diệp Hạo cũng bị làm ướt, cánh tay Diệp Hạo lúc này không hạ xuống nữa.
Hiện tại anh có chút bối rối, hình như anh có chút hơi quá, cho dù có đánh người ta một trận, ví dụ đánh chảy máu miệng, trật khớp cánh tay cũng được.
Làm sao lại có thể cứ nhằm vào chỗ đó của con gái nhà người ta mà đánh chứ, lại còn đánh tới sưng cả lên...
Diệp Hạo rất chắc chắn nói với bản thân, quả thực là anh đã đánh chỗ đó sưng lên rồi, nhưng anh cũng đảm bảo, bản thân không có ý lợi dụng.
Linh Hồ Uyển Nhi vẫn gào khóc thảm thiết, Diệp Hạo nới lỏng cánh tay khống chế Linh Hồ Uyển Nhi ra, bối rối nói: “Này, tôi không đánh nữa, cô đừng có khóc nữa được không?”
“Hu hu hu...”
Linh Hồ Uyển Nhi vẫn không thèm để ý tới anh, khóc vô cùng thương tâm.
Diệp Hạo đỡ cô ta dậy, nhìn bộ dạng xinh đẹp của cô ta lúc này mặt tèm nhèm nước mắt, khiến anh đột nhiên cảm thấy bản thân đã đắc tội.
“Ha ha...Linh Hồ Uyển Nhi, cô là con gái lớn của nhà họ Linh Hồ, lại còn là Tham Lang, phải có phong thái mạnh mẽ ung dung, sao lại mít ướt thế?”
“Mất mặt lắm, đừng khóc nữa, sau này tôi tuyệt đối sẽ không đánh vào chỗ đó của cô nữa”.
Linh Hồ Uyển Nhi vẫn khóc, nhưng đột nhiên giơ tay ra tát thẳng vào mặt anh.
Diệp Hạo theo bản năng định né tránh, thế nhưng nhìn thấy đôi mắt của Linh Hồ Uyển Nhi khóc đến đỏ ngầu, nên anh đành đứng im.
“Bốp!”
Một cái bạt tai giáng mạnh vào mặt Diệp Hạo, đau tới mức anh phải cắn chặt răng, Linh Hồ Uyển Nhi ấy vậy mà lại đánh thật, anh cảm giác nếu lúc này anh đang bị thương.
Thì cái tát này đủ đánh bay người, hiện tại mặt trái của anh còn đang đau rát.
“Hết giận chưa?”
Diệp Hạo cười hỏi: “Vẫn chưa hả giận thì tát thêm cái nữa, coi như đền tội với cô!”
Thế nhưng, Linh Hồ Uyển Nhi không đánh anh nữa, mà nhào lên, cắn chặt vào vai anh.
Soạt!
Nhất thời, Diệp Hạo cảm nhận được cơn đau truyền tới, khiến anh phải hít một hơi lạnh.
Anh rất muốn dùng nội lực đánh bay Linh Hồ Uyển Nhi, nhưng làm thế nhất định sẽ làm cô ta bị thương.
“Bỏ đi bỏ đi, nếu đánh gãy răng cô ta, sợ là ông cụ Linh Hồ sẽ giết chết mình luôn...”, Diệp Hạo tự an ủi bản thân.
“Mẹ nó, chảy máu rồi, mau...mau nhả ra...a...”, vừa tự nói mấy lời an ủi xong, anh liền nhìn thấy máu tươi từ trên bả vai mình chảy xuống.
Linh Hồ Uyển Nhi lại cắn thêm nhát nữa, rồi mới nhả ra, khắp miệng đều là máu tanh của Diệp Hạo.
“Diệp Hạo, tôi hận anh, anh chính là thằng khốn, giao dịch cái mẹ gì chứ bỏ hết!”, Linh Hồ Uyển Nhi mắt vẫn còn đẫm lệ, tức giận hét lên, quay người đi tới bên cửa rồi chạy ra ngoài.
Diệp Hạo ngơ ngác đứng trong phòng, thống khổ lắc đầu, làm sao lại khiến mình giống như kẻ phụ tình không bằng.
Quay lại nhìn vết thương trên bả vai của mình, Diệp Hạo nghiến răng, răng của Linh Hồ Uyển Nhì này cũng sắc thật, hai hàm răng còn in nguyên vết, máu trên bả vai anh vẫn không ngừng trào ra.
“Đúng là cầm tinh con chó...”, Diệp Hạo chửi đổng một tiếng, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, tìm cái khăn tay đặt lên.
Anh không đi tìm Linh Hồ Uyển Nhi, vì thấy cũng không cần thiết, mà còn đang tính xem làm sao có thể nhanh chóng rời khỏi chỗ này.
Độc Cô Thiên Đao đã nói anh biết có thể tìm thấy quả Phật Tâm ở cao nguyên Tạng Bắc, nhưng ông ta lại không biết vị trí cụ thể, còn Linh Hồ Uyển Nhi thì nói là cô ta biết.
Bên trong một căn biệt thự khác, Linh Hồ Tinh Phong vẫn đang rống lên, bác sĩ được Linh Hồ Tư Không mời tới đang xử lý vết thương cho hắn ta, mảng thịt trên cổ hắn ta cũng bị lật ra, nếu cắt sâu thêm một chút nữa, sẽ vào động mạch.
“Khốn nạn, anh nhất định phải giết chết thằng chó đó...”, Linh Hồ Tinh Phong hai mắt đỏ ngầu, không tiếc lời mắng chửi Diệp Hạo.
“Đại sư huynh, sư huynh cứ yên tâm dưỡng thương, em đoán trong thời gian tới thằng chó đó sẽ không rời khỏi nhà Linh Hồ chúng ta ngay đâu, chỉ cần nó vẫn còn ở trong nhà chúng ta, thì chúng ta có đầy cơ hội để xử lý”, Linh Hồ Mộc Thanh nói.
“Theo dõi sát thằng khốn đó cho anh, chỉ cần có bất kỳ động tĩnh gì khác thường, lập tức báo lại cho anh biết, ngoài ra hãy thu thập thông tin về lai lịch của nó, anh không tin nó từ không khí bước ra, anh phải giết cả nhà nó!”
Linh Hồ Tinh Phong vô cùng tức giận, khiến Linh Hồ Mộc Thanh phải sợ run người, gật đầu lia lịa: “Mộc Thanh sẽ làm ngay!”
Một bên khác, trong phòng của Linh Hồ Uyển Nhi, Diệp Hạo vừa xử lý xong vết thương trên bả vai, liền thấy có một người đi vào, ngẩng đầu nhìn hoá ra là ông cụ Linh Hồ.
Diệp Hạo không biết tại sao ông cụ Linh Hồ lại tới đây, theo lý mà nói, đây là nơi mà ông ta sẽ không tới.
Diệp Hạo vội vàng đứng dậy, đi tới chào và kính cẩn nói: “Diệp Hạo xin chào ông!”
“Chào cái đếch gì!”
Ông cụ Linh Hồ quát một tiếng, như muốn xông tới giết chết Diệp Hạo, nhất thời, Diệp Hạo có cảm giác đang đứng trước quỷ môn quan, cả người toát mồ hôi lạnh.
Trước kia anh đã từng có cảm giác này khi phải đối diện với Độc Cô Thiên Đao, không ngờ ông cụ Linh Hồ này cũng cùng đẳng cấp với Độc Cô Thiên Đao.
“Uyển Nhi đâu?”, ông cụ Linh Hồ nghiêm mặt nói.
“Uyển Nhi...cô ấy...”, Diệp Hạo ậm ờ một lúc cũng không trả lời được, nhưng cũng không thể nói anh đánh Linh Hồ Uyển Nhi sưng mông, khiến cô ta tức giận bỏ ra ngoài!
Lại nói thêm, nhà Linh Hồ lớn như vậy, anh nào biết cô ta chạy tới chỗ nào trốn.
“Phù!”
Diệp Hạo chợt run người, sau đó liền phun ra một ngụm máu, toàn thân run bần bật, giống như lá bèo lúc nào cũng có thể bị lật nhào.
Ông cụ Linh Hồ đột ngột ra tay, thậm chí anh còn không biết ông ta ra tay như thế nào, vì anh không thấy ông ta có bất kỳ động tác nào.
“Tôi hỏi lại lần nữa, Uyển Nhi đâu?”, ông cụ Linh Hồ trầm giọng nói.
Diệp Hạo ho ra một ngụm máu, cố đè sự sợ hãi trong lòng xuống: “Uyển Nhi chạy ra ngoài rồi ạ, nhưng cháu không biết cô ấy đi đâu”.
“Không biết?”
Ông cụ Linh Hồ tức mà cười: “Thằng khốn nhà cậu, Uyển Nhi là minh châu trong nhà Linh Hồ chúng tôi, mà cậu lại dám ra tay đánh con bé, còn để con bé khóc lóc chạy ra khỏi nhà Linh Hồ, bây giờ đi đâu cũng không biết”.
“Cái gì?”, Diệp Hạo ngạc nhiên hỏi lại, Linh Hồ Uyển Nhi lại chảy ra khỏi nhà, cô ta cũng bốc đồng quá rồi đấy.
Ông cụ Linh Hồ tức giận như muốn giết chết Diệp Hạo, còn anh lúc này như cá nằm trên thớt.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất