Trong phòng làm việc, Tô Linh Lung đang ngồi trên ghế sô pha, khi biết được Hàn Tuyết đích thân đến Tây Tạng để tìm kỳ dược để giúp Diệp Phàm khôi phục trí nhớ
Thành thật mà nói, cô ta rất bất ngờ, cao nguyên Tây Tạng không phải là nơi ai cũng có thể lên được.
Quan trọng là cô ấy không đi du lịch mà là đi tìm kỳ dược nơi núi cao trùng điệp.
“Cô Vu, cảm ơn cô, tôi đi trước đây!”, Tô Linh Lung chào tạm biệt rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Đứng bên ngoài Công nghệ Tuyết Phàm, Tô Linh Lung lắc đầu cười khổ, trước khi đến, cô ta đã đến nhà họ Diệp gặp được Chu Tình.
Mấy ngày trước, cô ta đột nhiên cảm thấy thấp thỏm không yên, cùng lúc với thời gian Diệp Phàm rơi xuống biển mất tích.
“Mối liên hệ giữa chúng ta rốt cuộc là gì?”, Tô Linh Lung tự lẩm bẩm, cô ta và Diệp Phàm chỉ là bạn bè bình thường.
Ngoại trừ có quan hệ khá máu chó là hôn ước bé, không có quan hệ gì đặc biệt sâu xa, nỗi hoảng sợ kỳ quái này khiến cô ta rất khó hiểu.
Thậm chí tại sao ông nội lại quyết định hôn ước từ bé cho cô ta như thế, cô ta đã từng hỏi, từng phản kháng nhưng đều bị những lý do vô căn cứ nói cho qua.
"Quên đi, chúng ta trở về thủ đô trước...", Tô Linh Lung thở dài, gọi một chiếc taxi đi về phía sân bay.
Thần Nông Giá nhà họ Linh Hồ, sau khi hai người tổ chức hôn lễ, họ trực tiếp đưa thẳng vào phòng tân hôn, được tiến hành hoàn toàn theo phương thức đám cưới cổ xưa.
Diệp Hạo nhìn Linh Hồ Uyển Nhi tuyệt mỹ không ai sánh bằng đang ngồi ở bên giường, khóe miệng nhếch lên một nụ cười xấu xa: "Vợ ơi, sắc xuân ghẹo người, chúng ta bắt đầu đi..."
“Bắt đầu cái gì?”, Linh Hồ Uyển Nhi ngơ ngác hỏi nhưng thật ra bàn tay đã nắm chặt.
"Hehe... Đương nhiên là bắt đầu động phòng rồi, mau chóng sinh ra một đứa bé mập mạp…”
Soạt!
Trước khi anh nói xong, Linh Hồ Uyển Nhi đã nhảy dựng lên, trong tay cầm một trâm cài bằng bạc mảnh dài đâm vào ngực Diệp Hạo.
Đồng thời, Linh Hồ Uyển Nhi cũng hét lên: "Đẻ cái con mẹ nhà anh, xem tôi là lợn sao, xem tôi hành hạ anh như thế nào ..."
"Này, vừa mới động phòng đã mưu sát chồng, thật sự là lòng dạ ác độc mà!”
Diệp Hạo giễu cợt, lắc mình nghiêng chân trái, Thái Cực Thôi Thủ, Lãm Tước Vĩ!
Cánh tay trái của Diệp Hạo chặn cánh tay đang giữ cài tóc của Linh Hồ Uyển Nhi, cánh tay phải luồn qua nách cô ta, vòng ra phía sau một chưởng đập vào lưng đối phương.
"Bịch!"
Sức lực của một chưởng này không hề nhẹ, anh đánh một cái làm cho Linh Hồ Uyển Nhi rên lên một tiếng, Diệp Hạo không hề nương tay.
Ngay sau đó, Diệp Hạo nắm lấy vòng eo nhỏ của Linh Hồ Uyển Nhi từ phía sau và trực tiếp xoay tròn.
Tuy nhiên, Linh Hồ Uyển Nhi cũng không phải dễ chọc, khuôn mặt cô ta vô cùng xấu hổ và tức giận, cài tóc trên tay cô ta đâm thẳng vào mắt Diệp Hạo.
"Hừ!"
Diệp Hạo hừ lạnh một tiếng, vỗ mạnh vào ngực Linh Hồ Uyển Nhi, khiến cô ta ngã xuống giường.
"Đồ khốn nạn..."
Mặt Linh Hồ Uyển Nhi đỏ bừng, tức giận chửi bới, ngực cô ta càng thêm đau.
Diệp Hạo là cố ý, tuyệt đối là cố ý!
"Tên khốn, tôi và anh không đội trời chung!"
Linh Hồ Uyển Nhi mò ở đầu giường của mình, lấy ra hai con dao ngắn, giẫm mạnh trên giường, đâm về phía Diệp Hạo như một con báo.
"Mẹ kiếp, Linh Hồ Uyển Nhi, cô thật sự quá ác độc, trên đầu giường còn đi giấu vũ khí…”
Diệp Hạo đột nhiên hét lên một tiếng, không phải vì sợ Linh Hồ Uyển Nhi mà là vì một cô gái tự dưng lại giấu dao trên đầu giường?
Hơn nữa hôm nay còn là ngày tân hôn, nếu lúc này đang làm chuyện đó, cô ta lấy ra hai con dao sáng loáng này còn không dọa héo “cậu nhỏ” của chồng à?
Tất nhiên điều này là không thể, hai người chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi.
Cùng lúc Diệp Hạo hét lên, hai con dao của Linh Hồ Uyển Nhi đã đâm thẳng vào anh, vô cùng tàn nhẫn, không hề thủ hạ lưu tình.
Trong lúc nhất thời Diệp Hạo lui về phía sau một, mở miệng mắng lớn: "Linh Hồ Uyển Nhi, cô làm thật thì coi chừng tôi không khách khí!"
“Hừm, tôi không cần anh khách khí, đồ đê tiện!”, Linh Hồ Uyển Nhi hét lên. Đây là lần thứ ba Diệp Hạo đánh ngực cô ta, mối hận này, cô ta nhất định phải báo thù.
“Được rồi, cô bất nhân đừng trách tôi bất nghĩa!”. Một tia dữ tợn xẹt qua trên mặt Diệp Hạo, anh không có kéo Hoàng Tuyền Bá Binh ở sau lưng ra.
Thay vào đó, lao sang bên phải, trên bàn trang điểm của Linh Hồ Uyển Nhi, lấy một hộp phấn nền vào lúc này vẫn còn đang mở.
Diệp Hạo cầm lấy phấn nền rắc lên đầu Linh Hồ Uyển Nhi, bột phấn màu trắng mang theo hương thơm tản ra, Linh Hồ Uyển Nhi theo bản năng nhắm lại, để tránh bột bay vào mắt.
Trong một khoảnh khắc lơ là như vậy, Diệp Hạo tiếp cận, tay không đoạt dao.
Bịch!
Diệp Hạo đoạt được một con dao ngắn, trực tiếp phóng đi, nó ghim ở trên tủ cách đó không xa.
“Diệp Hạo, đồ đê tiện nhà anh!”, Linh Hồ Uyển Nhi kinh sợ, cô ta có chút luống cuống, về tốc độ và sức mạnh, Diệp Hạo đều đã vượt qua cô ta.
Ngay cả Linh Hồ Tinh Phong cũng không phải là đối thủ của Diệp Hạo, huống chi là cô ta. Diệp Hạo trở nên nghiêm túc, cô ta chỉ có thể bị đánh
"Tôi đê tiện cũng không có ác độc như cô, giấu dao ngay đầu giường, bộ muốn thiến tôi sao?”
Diệp Hạo trêu chọc, sau cả chục chiêu, con dao ngắn còn lại của Linh Hồ Uyển Nhi cũng bị lấy mất.
Bịch!
Đoạt được con dao Diệp Hạo cũng phóng nó đi cắm vào bên cạnh con còn lại.
Ngay sau đó, Diệp Hạo nắm lấy hai cánh tay của Linh Hồ Uyển Nhi, nâng nó vặn về phía sau một tay nắm lấy cánh tay của cô ta, đè trên đầu gối của mình.
Tay kia, giơ lên cao, nhanh chóng đánh mạnh vào mông cô ta.
"Chát!"
Tất cả điều này được thực hiện giữa không khí căng thẳng, trước khi Linh Hồ Uyển Nhi có thể phản ứng, một cú đánh này đã mạnh mẽ vỗ lên.
"A. . ."
Linh Hồ Uyển Nhi thét lên một tiếng chói tai, toàn bộ khuôn mặt đột nhiên đỏ bừng, tức giận hét lên: "Diệp Hạo, tên khốn kiếp, mau thả tôi ra..."
"Buông cô ra làm gì?"
"Giết tôi sao?”
Diệp Hạo nghiêm giọng nói: "Ngày tân hôn dám mưu sát chồng, không giáo huấn cô không biết Mã Vương gia có mấy con mắt, tôi phải chấn chỉnh lại phu cương!”
Diệp Hạo nhớ lại tình cảnh anh bị Linh Hồ Uyển Nhi ép vào cấm địa, lúc đó vết thương của anh vẫn chưa bình phục.
Linh Hồ Uyển Nhi trói hai tay hai chân mình trên ghế đẩu, yêu cầu anh gọi mình là bà cô.
Giọng nói vừa phát ra, cái tát vang lên, rơi xuống dữ dội!
"Chát!"
"Chát!"
"Chát!"
…
Hết cái tát này đến cái tát khác, mỗi cái tát xuống, Linh Hồ Uyển Nhi mắng chửi dữ dội, hận đến mức muốn uống máu của Diệp Hạo, ăn thịt của Diệp Hạo.
Chỉ là khuôn mặt cô ta lúc này cực kỳ đỏ, đỏ như muốn chảy máu ra, lỗ tai xinh xắn của cô ta lúc này cũng cực kỳ đỏ.
Linh Hồ Uyển Nhi vô cùng ấm ức, mỗi cú đánh lên người, không chỉ đau đớn, mà còn có một cảm giác kỳ lạ ùa đến tận đáy lòng.
Cảm giác kỳ lạ khiến cô ta cảm thấy xấu hổ và tức giận, muốn tự tử ngay lập tức.
"Diệp Hạo, tên khốn kiếp nhà anh, buông tôi ra, nếu không tôi sẽ bảo cụ tổ giết anh…”
"Giết tôi đi?"
Hừ!
"Lúc này còn muốn giết tôi à, xem ra giáo huấn còn chưa đủ!"
Linh Hồ Uyển Nhi cuối cùng không kìm được nữa thất thanh khóc rống lên.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất