Thành phố Cảng, một cuộc họp báo đưa tin đã kết thúc thành công tốt đẹp. 

             Công Nghệ Tuyết Phàm đã tham gia Hội đồng Y tế và Dược phẩm, Hàn Tuyết trực tiếp giữ chức vụ Phó hội trưởng của Hội đồng, bảy doanh nghiệp của hội đồng cùng đóng vai trò là nền tảng của Công nghệ Tuyết Phàm. 

             Lần lượt những bức màn đen tối của Y dược Đông Thịnh bị vạch trần, gây náo động xã hội. Hiện tại, các dây chuyền sản xuất liên quan của Y dược Đông Thịnh đã bị phong tỏa hoàn toàn. 

             Phòng Đông Thịnh cũng bị tạm giam vì vấn đề của ông ta không chỉ nghiêm trọng mà còn vô cùng phức tạp, liên lụy đến rất nhiều quan chức.  

             Nhà họ Đàm đã ra trọng lệnh điều tra nghiêm khắc tất cả các quan chức có hành vi vi phạm pháp luật và có tư lợi đặc biệt với Phòng Đông Thịnh, tuyệt đối sẽ không bỏ sót một người nào. 

             Bằng không, việc này sẽ gây ra sự thiếu uy tín nghiêm trọng hơn nữa lần này các phương tiện truyền thông bất ngờ tham gia tiến hành giám sát, thông tin minh bạch xuyên suốt cả quá trình. 

             Nếu không, Y dược Đông Thịnh đã phát triển ở thành phố Cảng gần 20 năm, tiếng tăm quá lớn, hơn nữa có quá nhiều quan chức liên quan.  

             Sau khi mọi công việc hoàn thành, Hàn Tuyết trở về trụ sở của Công nghệ Tuyết Phàm và trịnh trọng dặn dò Vu Hân Tuệ một lượt. 

             "Hàn Tuyết, tối nay cậu phải đi sao? Có phải quá gấp gáp không?", Vu Hân Tuệ cau mày.  

             "Không gấp, đêm nay chúng mình đến tỉnh Vân chuẩn bị một số công việc, từ tỉnh Vân đến Tây Tạng!" 

             Hàn Tuyết cười và nói: "Mình đi đây, công ty phải nhọc cậu vất vả một chút!" 

             “Yên tâm, chúc cậu thắng lợi trở về!”, Vu Hân Tuệ kiên định nói.  

             "À, nhân tiện, nếu bố mình về mà tìm mình thì cậu cứ nói với ông ấy là mình đã đến các tỉnh khác để bàn bạc việc hợp tác với người ta. Đừng nói với ông ấy mình đi Tây Tạng, mình sợ bố lo lắng cho mình!”  

             "Ok!" 

             Hàn Tuyết xách túi bước ra ngoài, lần này nguy hiểm và cơ hội cùng song song tồn tại, đặc biệt là ở cao nguyên Tây Tạng, đặc biệt là một số khu vực thiền viện, cô là một phụ nữ bình thường đi vào dễ gặp phải đủ loại nguy hiểm. 

             May mắn thay, Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh sẽ đi cùng cô.  

             Vốn dĩ Long Linh đến đây để điều tra việc gen i của gia tộc Kato, nhưng lần trước Diệp Phù Sinh giết một trận, tiêu diệt sạch sẽ tất cả các võ sĩ đến từ Tịch quốc lần thứ hai. 

             Cho tới bây giờ vẫn chưa có động tĩnh gì từ Tịch quốc, đương nhiên, Long Linh không cho rằng Đền Thờ Tịch quốc sợ hãi.  

             E rằng họ đang thu thập thông tin tình báo, chắc chắn lần sau thêm các cường giả nặng ký để tránh trường hợp mất mạng không đáng có. 

             Vì vậy, Long Linh phải đi Tây Tạng cùng với Hàn Tuyết, còn có lý do nào khác thì Hắc Long không nói.  

             Thậm chí Long Linh cảm thấy rằng ngay cả khi nhà Kato vẫn còn hoạt động ở thành phố Cảng, Hắc Long cũng sẽ để cô ta đến Tây Tạng cùng với Hàn Tuyết để bảo vệ cô.  

             Sau khi mọi thứ đã được sắp xếp xong, bốn người của Hàn Tuyết lái xe về phía sân bay, Tiểu Hy Hy được anh trai ôm trên tay.  

             Âu Dương Ngọc Quân rời khỏi thành phố Cảng, cậu ta nhất định phải mang theo Tiểu Hy Hy đưa cô bé đến một nơi mới, dù sao ở thành phố Cảng, không ai có thể bảo vệ được Hy Hy.  

             “Anh ơi, chúng ta về nhà hả?”, trước khi lên máy bay Hy Hy dùng vẻ mặt đầy hy vọng hỏi. 

             Âu Dương Ngọc Quân giật mình, trong lòng có chút chua xót, sau đó cười vỗ nhẹ lên đầu cô bé: "Ừa, mình về nhà, nhưng phải đợi thêm chút nữa! Anh đưa em tới chỗ anh Thanh Dương trước, anh cần đi tìm một loại thuốc quý để giúp anh Diệp Phàm”. 

             “Vâng em hiểu rồi, em sẽ ngoan ngoãn ở chỗ anh Thanh Dương!”, Hy Hy mỉm cười, cô bé muốn ở bên anh trai mình, nhưng Âu Dương Ngọc Quân phải làm việc, đem theo cô bé chỉ là thêm mối lo.  

             “Hy Hy là bé ngoan nghe lời nhất, chị Hàn Tuyết sẽ mang quà về cho em!”, Hàn Tuyết ôm Hy Hy vào lòng, thật ra cô rất ngại khi để hai người Âu Dương Ngọc Quân đi mạo hiểm với mình.  

             Nhưng thực tế ,chỉ với một mình cô thì cơ hội tìm thấy gần như không có.  

             Đương nhiên, Âu Dương Ngọc Quân sẽ không để cho Hàn Tuyết một mình đi tìm quả Phật Tâm, một khi có chuyện gì xảy ra, cậu ta sẽ thấy có lỗi với Diệp Phàm. 

             Bọn họ lên máy bay đến Côn Minh tỉnh Vân, máy bay khổng lồ phi thẳng lên trời, mà Công nghệ Tuyết Phàm lúc này lại có một vị khách ghé thăm. 

             Vu Hân Tuệ đang xem xét báo cáo của công ty, Hàn Tuyết giao công ty cho cô ta, cô ta phải làm tỉ mỉ cẩn thận.  

             Lúc này, thư ký bước vào: "Giám đốc Vu, quầy lễ tân nói, bên dưới có một cô gái họ Tô nói muốn gặp chủ tịch Hàn!"  

             Gặp Hàn Tuyết?  

             Vu Hân Tuệ cau mày, Hàn Tuyết vừa rời đi đã có người muốn gặp cô ấy, là ai chứ? 

             "Ngoài ra còn gì nữa không?"  

             “À, đúng rồi, cô ta nói cô ta là bạn của Diệp Phàm!”. Thư ký vội vàng nói, bởi vì rất ít người biết thân phận của Diệp Phàm trong Công nghệ Tuyết Phàm, cho dù có biết cũng sẽ không cố tình ghi nhớ. 

             Tuy nhiên, một số người vào trước đó vẫn biết rằng thân phận Diệp Phàm chính là chồng của Hàn Tuyết. 

             Chỉ là Diệp Phàm ít khi xuất hiện ở công ty, cô thư ký này chỉ có chút ấn tượng mà thôi.  

             Nghe nói là bạn của Diệp Phàm, Vu Hân Tuệ vội phất tay: "Cô để cô ta vào đi, tôi ở đây đợi cô ta!”  

             Tại quầy lễ tân của Công nghệ Tuyết Phàm, một cô gái xinh đẹp đang đứng đợi, nếu Diệp Phàm ở đây thì nhất định sẽ rất ngạc nhiên, thậm chí vô cùng đau đầu. 

             Tại sao người phụ nữ này lại đuổi đến thành phố Cảng? Đó không phải ai khác, mà chính là đối tượng hôn ước từ bé với anh, Tô Linh Lung, một cô gái tài năng đến từ thủ đô. 

             Cháu gái của nguyên lão nước Cộng hòa-Tô Quốc Phong, có địa vị cực cao ở thủ đô.  

             “Cô Tô, giám đốc Vu chúng mời cô lên!”, thư ký đích thân đi xuống chào hỏi. 

             “Cảm ơn!”, Tô Linh Lung có chút nghi ngờ, cô ta muốn gặp Hàn Tuyết, nhưng không phải giám đốc Vu gì đó.  

             Tuy nhiên, cô ta cũng không hỏi nhiều, đợi hồi gặp sẽ biết 

             Sau khi dẫn lên văn phòng chủ tịch, thư ký đi ra ngoài.  

             Vu Hân Tuệ tươi cười chào hỏi: "Xin chào, tôi là Vu Hân Tuệ, tôi hiện là CEO tạm thời của Công Nghệ Tuyết Phàm, thư ký nói cô Tô muốn chúng tìm chủ tịch Hàn chúng tôi sao?”  

             “Chào cô, đúng vậy, xin hỏi Hàn Tuyết không có ở đây sao?”, Tô Linh Lung hỏi.  

             “Không có ở đây, cô Tô có tiện nói cho tôi biết tình hình một chút không?”, Vu Hân Tuệ sẽ không tùy tiện nói hành trình của Hàn Tuyết, dù sao cô ta cũng không biết người phụ nữ trước mặt mình là ai.  

             Tô Linh Lung cười nhạt, thoải mái nói: "Tôi đến từ thủ đô, thật ra, đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp Hàn Tuyết, tôi là bạn của Diệp Phàm!"  

             “Tôi biết Diệp Phàm là con rể thành phố Cảng, tôi muốn gặp anh ấy để bàn việc, nên trước tiên xin phép Hàn Tuyết trước, không phải sao?”  

             “Hahaha… Cô Tô khách sáo quá rồi, nếu Diệp Phàm nghe thấy, nhất định sẽ rất ngạc nhiên”, Vu Hân Tuệ lắc đầu cười.  

             Ai cũng có thể nghe ra khẩu âm của Tô Linh Lung là đến từ thủ đô, cô ta tiếp tục mở miệng: "Tôi đến đây dì Chu - Chu Tình cũng biết, cô có thể gọi cho dì Chu thì sẽ biết được thân phận của tôi. Ngoài ra, tôi biết Diệp Phàm đã mất trí nhớ, nếu không phải có chuyện quan trọng, không đi được ngày thì mấy ngày trước tôi đã bay đến đây rồi!”  

             Tô Linh Lung nói thêm gì đó, Vu Hân Tuệ tin tưởng thân phận của cô ta thực sự quen biết Chu Tình, cũng biết vài điều về Diệp Phàm.  

             “Cô Tô, mong cô bỏ qua cho tôi!”, Vu Hân Tuệ xin lỗi.  

             "Tôi hiểu được, xã hội hiện đại thì càng phải cảnh giác một chút!"  

eyJpdiI6IjZUWDc5TjRvQ0ZEWTZPM1ZuQ1NETXc9PSIsInZhbHVlIjoiemFFbkEzeThmTzR4dlM1Y2ZFU0ZxSFpRSDZreEQxOEx4R3pFcExLRHJBSHdjZzloU1Y5WkMrZG5tVVI4aHZMV09aQ05ySGZPaGhXV0xtVVwvSkVnUG1zeG1Mc0tlVTJScVlqbVROQnpGaDc3d0pUbmRhR0psZ3c1a20wZHA5ZThKNVN1YmQ3Vk5CN291bGUwSmdES3Zock1CRmcrMzczaE9zbUR6dFpzMk9BcVQzd0ZxcUQ1Zkc0R2ZWbGNKZkppSE03K0N0WEYyNndhWTZjUngrcEhScGJObzhLbUNBdjUxVkYweXNZWnFPME41SWJKeXl1SWhIb3JpTlpYZUtUK08wT2lub01jbFB2SFwvaDh0TFYyVnFpdVRNMnlhYk80STgrazV2bnJ0c0MwbTdDYVM3bWNhdU5vTVVyeENUVWdleCIsIm1hYyI6ImVkYmE4ZTRlNDUyMzA5MjljZTg3MWY4MjEyNTg4YjBmZjllMDFjNWE5ZmZhZTczNjFmYTFiZmU0NzY2MWE4ZDYifQ==
eyJpdiI6IitkR3B2NjVTZUpjZ05XV2lmOWpEWUE9PSIsInZhbHVlIjoiNkZhYzhXcWhuUjNobU9BNHVtNndiU0VJajZcL1JcL2M3eG8rZ0F5R0xwQUFZVm9BRFhmckt2citSTGsya0dYZ1BvWUlLaEFTQVhEd3ZxSVwvMGQwT0hFSG5JQlNLRG0ya1NvSExFeFdnWFNMSEhVQ3VMWGNRZU1oXC83RTJGR3gxZFg0SHo4NEg2VW5RZTJWUEJlZ0NJdVpmVWxtdnc5ZktcL1hsZlRGalRTVDBta0FlSlpCV1hFREVYcFwvMFlYb2JpM0R3NHlhdTJISmw4bGtPTkFTS0JNQlF5WXRkcis4K2x4REhcL0tRb01PRTNtYnBjYXNQZnNSTSswWmloTzhqNDhhUVhKY1NZOXU3WjY2UCtJclBzYjYraW56OTFkOVJZU1N4eitBZnRxTGtDUXdkRG9XV1ZSK01ZcGhnR0NwZVZ2c1VUbWlIbTdwRmg2N3V0SEdOWVV3bWNUMGlyQWlHenV4ZjZ4TmtZZE16NWJ4S0kxcjZIV2ZGMHl0ZkFhZnIyXC9XZFMiLCJtYWMiOiIwNzJiZmFiZTNlNTY1NWZiNjIwMjhhNjkzN2ZmNGZkN2Y3YzllNzI2M2FmNTk0OTM4ZGEzMWIwOGY2YzhkMTQ2In0=

             Tô Linh Lung sửng sốt, vội vàng hỏi: "Ở đâu, có tiện nói cho tôi biết không?"

Advertisement
x