Trong lòng tức giận vô cùng, nghĩ đến tương lai Linh Hồ Uyển Nhi sẽ sinh con cho Diệp Hạo, cơn giận của Linh Hồ Tinh Phong bùng nổ như núi lửa phun trào.
Không được phép, hắn ta không cho phép điều đó xảy ra, Linh Hồ Uyển Nhi chỉ có thể là của hắn ta, cho dù hắn ta không có được cũng tuyệt đối không để người khác có được!
Vì vậy hắn ta muốn thẳng tay giết chết Diệp Hạo, đến cả thể diện, hắn ta cũng chẳng thèm quan tâm nữa.
Ánh mắt Linh Hồ Tư Không chợt lóe lên, nhấc chân đi về phía chỗ chủ vị, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường.
Ánh mắt Diệp Hạo khẽ thay đổi, chẳng lẽ lão già này không quan tâm đến sống chết của Linh Hồ Uyển Nhi sao?
“Lui xuống hết cho tôi, nếu không tôi lập tức ra tay!”, Diệp Hạo lạnh hét lớn.
“Thằng ranh, đắc tội với nhà Linh Hồ ta thì chắc chắn phải chết, thả Uyển Nhi ra thì tôi cho cậu được chết toàn thây!”, Linh Hồ Tư Không quát lên.
“Có cái rắm ấy!”
Diệp Hạo la lớn: “Lão già, tôi cũng muốn chết rồi đây, toàn thây hay không thì có gì khác nhau?”
“Vô liêm sỉ! Dám mắng trưởng lão gia tộc Linh Hồ ta, thằng nhãi con như mày thì không ai cứu được nữa rồi!”, Linh Hồ Ngọc Nhu thét lên, nghĩ đến Linh Hồ Uyển Nhi đã đánh cô ta một bạt tai, trong lòng cô ta cùng tức giận.
Nếu như bọn họ uy hiếp có thể khiến Diệp Hạo thật sự giết chết Linh Hồ Uyển Nhi thì cô ta rất vui vẻ.
“Diệp Hạo, mày là tên hỗn xược, mau thả chị Uyển Nhi ra, bằng không dù mày chết, tao cũng lôi xác mày ra quật!”, Linh Hồ Ngọc Nhu lại hét lớn tiếng nói.
Mọi người xung quanh cũng không nói nổi, lúc này rồi mà còn kích thích Diệp Hạo, người phụ nữ này bị ngốc sao?
Diệp Hạo lúc này tỏ vẻ rất căng thẳng, lưỡi dao đặt trên cổ Linh Hồ Uyển Nhi run rẩy, nói không chừng giây tiếp theo sẽ ra tay mất.
Một mỹ nhân tuyệt thế như vậy mà sau này lại tàn phai hương hoa!
“Cô Linh Hồ, xem ra cô nàng này chỉ mong cô đi chết thôi nhỉ…”, Diệp Hạo nhỏ giọng nói.
“Hừ, con khốn đó, tí nữa tôi sẽ trừng trị cô ta!”, sao Linh Hồ Uyển Nhi có thể không nghe ra được ý đồ muốn cố ý kích thích Diệp Hạo của Linh Hồ Ngọc Nhu chứ, nhưng Diệp Hạo vốn cũng chẳng muốn giết Linh Hồ Uyển Nhi.
Linh Hồ Tư Không càng đến gần, Diệp Hạo càng tỏ ra kích động hơn, lưỡi dao chỉ cách cổ trắng tuyết của Linh Hồ Uyển Nhi khoảng một ngón tay mà thôi.
“Tư Không, thắng là thắng, thua thì chính là thua, lập tức lùi lại! Tránh cho người thiên hạ nói nhà Linh Hồ ta dám chơi mà không dám chịu!”. Lúc này, ông cụ Linh Hồ cũng không ngồi yên nữa, lạnh lùng quát một tiếng khiến Linh Hồ Tư Không ngừng lại.
“Đại ca, để tôi làm thịt tên súc sinh này, dám đe dọa người nhà Linh Hồ, không thể sống được!”, Linh Hồ Tư Không đáp lại một tiếng, trong nháy mắt đã biến mất, vậy mà ông ta vẫn muốn bắt lấy Diệp Hạo.
Diệp Hạo ở chỗ chủ vị, trong lòng run rẩy dữ dội, anh đã cảm nhận được nguy hiểm to lớn. Linh Hồ Tư Không mà ra tay thì anh chắc chắn không còn đường sống.
Linh Hồ Ngọc Nhu vô cùng kích động, chết đi, cả Linh Hồ Uyển Nhi cũng mau chết đi!
Phù!
Ngay lúc này, một bóng người xuất hiện, còn nhanh hơn Linh Hồ Tư Không một bước, người này đứng trước mặt Diệp Hạo, đánh một chưởng về phía Linh Hồ Tư Không.
Bịch!
Linh Hồ Tư Không ra tay đánh trả lại, nhưng ngay lập tức, bị cản lại, lùi liên tục về sau, đáy mắt có vài phần kinh ngạc.
Người vừa mới ra tay chính là ông cụ Linh Hồ, lúc này sắc mặt ông ta lạnh lùng: “Tư Không, lời của tôi, ông cũng không nghe sao?”
Linh Hồ Tư Không đứng lại, hai tay chắp tay thành quyền: “Tư Không không dám, chỉ là…”
“Đủ rồi!”, Ông cụ Linh Hồ vung ống tay áo: “Không có chỉ là gì cả, lập tức đưa Tinh Phong đi xuống, ai dám có ý kiến thì xử theo gia quy!”
Hai mắt ông cụ Linh Hồ như chim ưng, oai nghiêm vô cùng, Linh Hồ Tư Không do dự một chốc: “Tư Không đã rõ!”
Linh Hồ Tư Không nghiêng đầu, đi đến bên cạnh Linh Hồ Tinh Phong: “Để bọn họ đưa cháu đi xuống đi!”
“Ông cố…”, Linh Hồ Tinh Phong không phục nhưng ở nhà Linh Hồ, mệnh lệnh của ông cụ Linh Hồ chính là lệnh trời, không thể làm trái!
Ngay cả Linh Hồ Tư Không cũng vậy, trừ khi Linh Hồ Tư Không hoàn toàn trở mặt với ông cụ Linh Hồ mà thôi. Nhưng rõ ràng thực lực của Linh Hồ Tư Không vẫn không so được với ông cụ Linh Hồ.
Linh Hồ Tư Không nhìn sang hai người Linh Hồ Mộc Thanh: “Hai đứa, đưa Tinh Phong xuống trị thương!”
“Rõ, đại trưởng lão!”. Hai người lập tức gật đầu. Linh Hồ Ngọc Nhưukhông cam tâm, cô ta dùng kế mượn dao giết người mà không thành công.
“A…”
Linh Hồ Tinh Phong gào một tiếng, ngẩng đầu nhìn Diệp Hạo chất chứa đầy oán hận: “Diệp Hạo, chuyện này vẫn chưa xong đâu, Linh Hồ Tinh Phong tao xin thề, đợi sau khi trị thương xong, tao chắc chắn phải giết mày!”
“Kẻ thua cuộc, bây giờ tôi đã có thể giết anh rồi. Đợi tới khi tôi đạt đến cảnh giới của anh thì sẽ giết anh dễ như giết một con gà vậy. Tôi cho ngươi cơ hội lần này, nhưng lần tới, anh sẽ không còn may mắn như vậy nữa đâu!”, Diệp Hạo đáp trả mạnh mẽ.
Linh Hồ Tinh Phong không thèm nói nữa, vô cùng oán giận, dùng ánh mắt hung ác nhìn Diệp Hạo rồi được hai người đỡ đi khập khiễng trở về phòng của mình.
Sự việc đã trở nên như vậy, nếu hắn ta còn nói thêm mấy lời cay nghiệt thì cũng chỉ tự rước nhục vào thân mà thôi.
“Anh không sợ anh ta trả thù sao?”
Linh Hồ Uyển Nhi hạ giọng nói: “Dù sao anh ta cũng là tiểu tông sư, một khi anh ta cố gắng hết sức thì anh không phải là đối thủ của anh ta!”
“Chỉ là kẻ thua cuộc mà thôi, kẻ thua cuộc dưới tay tôi, tôi sẽ không còn xem hắn là đổi thủ nữa. Tôi có thể giết lần một thì cũng có thể giết hắn lần hai!”
Diệp Hạo có lòng tự tin mãnh liệt khiến Linh Hồ Uyển Nhi hơi sững người, trong lòng chỉ toàn mưu kế lại có một chút rung động.
Một Diệp Hạo như vậy trước giờ cô ta chưa từng thấy. Anh vô cùng tự tin, thậm chí là có phần tự phụ!
Cô ta cảm giác sau khi Diệp Hạo ở cùng lão quái vật bảy ngày trong hang động trong núi, dường như anh đã biến thành một người khác.
Diệp Hạo cúi đầu nhìn Linh Hồ Uyển Nhi đang sững người nhìn mình, thậm chí trông cô ta có chút ngốc nghếch đáng yêu. Không thể không nói Linh Hồ Uyển Nhi thực sự quá đẹp, có thể gọi là tuyệt sắc nhân gian.
Chỉ là bọn họ đã được định sẵn là không thể ở bên nhau, Diệp Hạo cũng không muốn một người phụ nữ vui buồn thất thường nằm cạnh mình, một người phụ nữ có thể cầm dao ra tay với mình bất cứ lúc nào.
“Này, chúng ta chỉ là giao dịch với nhau mà thôi, nhất định phải bảo vệ tâm tư cho tốt, tuyệt đối đừng có yêu tôi!”
Diệp Hạo trêu chọc cười nói, sắc mặt Linh Hồ Uyển Nhi hơi ửng hồng, trừng mắt nhìn Diệp Hạo đầy hung dữ: “Còn không lấy đao của anh ra mau, chẳng lẽ muốn giết tôi thật sao?”
Lúc này, ông cụ Linh Hồ quay người lại, lưỡi dao của Diệp Hạo vẫn kề sát trên cổ Linh Hồ Uyển Nhi.
“Nhóc con, bỏ đao xuống mau!”
Ông cụ Linh Hồ quát một tiếng, ánh mắt uy nghiêm đáng sợ. Nếu như có thể, ông ta thật sự muốn tự tay mình giết chết Diệp Hạo, một tên nhóc vô danh lại làm loạn cả nhà Linh Hồ ông đến gà bay chó sủa như vậy.
Lần này, Diệp Hạo cũng không do dự gì, trực tiếp cắm đao vào vỏ đao bằng đá phía sau lưng, mọi người thấy Diệp Hạo nghe theo như vậy, đột nhiên không nói nên lời.
Một vài nhân vật lớn vừa nhìn thấy vỏ đao sau lưng Diệp Hạo, họ lập tức rơi vào trầm tư, trong lòng cứ cảm thấy cán đao này là thứ mình từng nghe đồn trong giang hồ.
Thấy anh nghe lời như vậy, sự lạnh lẽo trong mắt ông tổ Linh Hồ cũng giảm bớt, quay người nói với mọi người xung quanh:
“Các vị, một chút việc nhỏ xen ngang, tôi xin cáo lỗi trước, cũng mong mọi người lượng thứ cho, bây giờ hôn lễ sẽ được tiếp tục!”
Mọi người khẽ mấp máy khóe môi, lúc nãy đánh tới chết đi sống lại là việc nhỏ sao?
Hôn lễ được tiếp tục cử hành, Diệp Hạo cũng không thay đồ cưới thêu rồng phượng, chỉ mặc một bộ như vậy, sau lăng giắt thêm một thanh đao lớn.
Diệp Hạo là ở rể nên đương nhiên sẽ đi thẳng đến phòng Linh Hồ Uyển Nhi!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất