Muốn sống thì anh sống, muốn chết thì chết chắc rồi!
Tiếng quát ù ù, vang rộng khắp trong sân lớn, mọi người đều kinh hãi không ngừng.
Vậy mà Linh Hồ Tinh Phong thua thật rồi, thật sự thua dưới tay Diệp Phàm, dù sao hắn ta cũng là hóa kình tiểu tông sư, tuy chỉ là mới bước vào nhưng dù sao cũng là tiểu tông sư.
“Tiểu tông sư cái thá gì chứ, hôm nay sẽ để cho mọi người mở mang tầm mắt, thế nào mới là thiên tài, thế nào mới gọi là phản công!”
Khi Diệp Hạo nói những lời này, mọi người xung quanh lại nhớ tới lúc đó còn có rất nhiều người liên tục cười nhạo anh.
Một ám kình đại thành đấu với tiểu tông sư mà nói ra câu này thì chẳng phải là huênh hoang hống hách sao?
Đúng là chúa hề!
Nhưng bây giờ, chẳng một ai dám nói như vậy nữa, Diệp Hạo đã chứng minh được thực lực bản thân anh.
“Mọi người nói xem, thực lực của tên Diệp Hạo này có đạt tới Bưu Bảng không?”, một người đàn ông hỏi nhỏ mấy người bên cạnh.
Suỵt!
Mấy người đứng bên cạnh người đàn ông đó nhất thời hít sâu một hơi, Bưu Bảng, là một trong những bảng xếp hạng thực lực trong giới võ đạo.
Võ thuật cổ truyền kéo dài liên tục xuyên suốt lịch sử Hoa Hạ chưa từng bị đứt đoạn bao giờ, một vài bảng xếp hạng cũng đã được truyền lại như vậy.
Nổi tiếng nhất chính là ba bảng xếp hạng gồm Long Bảng, Hổ Bảng cũng như Bưu Bảng.
Long Bảng, rồng thần chỉ thấy được đầu không thấy đuôi, mỗi một người có tên trên đó đều là Tông sư võ đạo, là những nhân vật ở đỉnh cao nhất của giới võ đạo Hoa Hạ, không ai sánh bằng
Hổ Bảng, xếp dưới Long Bảng, mỗi người đều là nhân tài mãnh tướng. Ở thời cổ đại, những nhân vật hùng mạnh ấy đã lấy đầu hàng ngàn hàng vạn kẻ địch, ví dụ như danh tướng thời Tam Quốc - Thường Sơn Triệu Tử Long chính là người đứng đầu Hổ Bảng thời đó.
Lại nói về Bưu Bảng, nó nằm dưới Hổ Bảng, ở bảng này, số lượng người là nhiều nhất, nhưng trong mắt những người luyện võ bình thường thì người có tên trên đó cũng đủ để bọn họ kính nể như thường.
Để có tên trên Bưu Bảng thì thực lực tệ nhất cũng là tiểu tông sư, nghe đâu người đứng đầu Bưu Bảng cũng không thua kém gì cao thủ của Hổ Bảng, cũng chính là một Tông Sư.
“Không thể nào, tên Diệp Hạo này có chút quái dị, sức mạnh đột ngột bộc phát của anh ta quá là kỳ dị, cứ có cảm giác như được ngoại lực tác động vào. Nếu thật sự giao đấu với người của Bưu Bảng, anh ta không đủ sức phát huy được lợi thế!”
“Hơn nữa, thực ra Linh Hồ Tinh Phong cũng không hề kém, nghe nói mấy ngày trước anh ta vừa mới đột phá tiểu tông sư, về khống chế sức lực vẫn còn chưa quá trôi chảy. Mà những người ở Bưu Bảng, có ai không phải tiểu tông sư đã tu luyện nhiều năm chứ?”
Có người bàn luận phân tích kỹ càng, mọi người xung quanh đều gật đầu đồng ý nhận xét của anh ta. Người này là Bạch Trường Thanh, nghe nói tổ tiên chính là Bách Hiểu Sinh, chân không rời khỏi nhà nhưng anh ta vẫn biết mọi chuyện trong thiên hạ. Đương nhiên đây chỉ là lời đồn, dù sao thì cũng là một người họ Bạch, một người họ Bách.
Nhưng Bạch Trường Thanh ở nhà họ Bạch cũng là buôn bán thông tin, tin tức. Nhà bọn họ điều hành kinh doanh một hệ thống tình báo khổng lồ.
Ở giữa sân, cây đao Bá Binh Hoàng Tuyền trong tay Diệp Hạo đang kề sát cổ Linh Hồ Tinh Phong, lưỡi đao lạnh lẽo khiến hắn ta cảm nhận rõ ràng được cái chết đang cận kề.
“Linh Hồ Tinh Phong, anh nói bẻ gãy xương tôi rồi ném cho sói ăn, vậy anh nói thử xem giờ tôi nên xử lý anh thế nào đây?”, Diệp Hạo đùa cợt ra vẻ cân nhắc.
“Diệp Hạo, mày đừng vội xấc xược, mày tuyệt đối không có thực lực này, nếu dùng sức lực thật thì mày không phải đối thủ của tao đâu!”
Linh Hồ Tinh Phong hét lớn, hắn ta không ngốc, đột nhiên Diệp Phàm bùng nổ sức mạnh, rồi đến hiện tại, rõ ràng Diệp Hạo đã suy yếu dần, hắn ta đang nghi ngờ sức mạnh đột nhiên bùng phát lúc nãy không phải của Diệp Hạo, hơn nữa cũng không thể dùng được mọi lúc.
“Thật à?”
Diệp Hạo cười nhạo, ý mắt châm biếm giễu cợt nói: “Nhưng mà anh thua, thế thì là đã thua, bây giờ tôi muốn anh quỳ xuống!”
“Diệp Hạo…”, Linh Hồ Tinh Phong tức giận, vừa muốn nói thì Diệp Hạo đã ra tay rồi.
Ầm ầm!
Diệp Hạo liền giơ chân ra, đá vào hai đầu gối Linh Hồ Tinh Phong, đầu gối Linh Hồ Tinh Phong đau đớn, hắn ta đã quỳ xuống trước mặt Diệp Hạo.
“Láo xược, cũng chỉ là giao lưu học hỏi lẫn nhau bình thường mà thôi, sỉ nhục quá đáng như vậy thì thật tàn nhẫn!”
Một tiếng quát mạnh mẽ vang lên, vang dội trong sân.
Diệp Hạo ngẩng đầu nhìn qua, người lên tiếng chính là kẻ đã ném chén trà vào người anh trước đó, nếu không phải vì cái chén trà đó thì bây giờ, cho dù anh không đá nát được đầu Linh Hồ Tinh Phong, hắn ta cũng đã bị trọng thương.
Hơn nữa, dù đã ngừng lại, nhưng tay Diệp Hạo vẫn chảy máu ròng ròng.
Người vừa quát lớn này chính là Linh Hồ Tư Không, sao ông ta có thể giương mắt nhìn Diệp Hạo giết chết đứa cháu mà ông ta hài lòng nhất được.
“Ông cố, cứu cháu, bắt lấy thằng nhãi ngạo mạn này lại…”, Linh Hồ Tinh Phong rống lên, nhưng hắn ta còn chưa hạ giọng thì tiếng nói đột nhiên im bặt.
Bởi vì lưỡi dao trong tay Diệp Hạo đột ngột chuyển động, một dòng máu tươi chảy ra từ cổ hắn ta, trong phút chốc đã nhuộm đỏ cả nửa bả vai.
Diệp Hạo thật sự dám ra tay!
Cảm giác chết chóc hoàn toàn bao trùm cả Linh Hồ Tinh Phong, lưỡi dao lạnh lẽo khiến hắn ta run rẩy cả người.
“Dừng tay, nếu cậu không lập tức rút đao lại, tôi chắc chắn trong vòng mười giây, cậu sẽ chết ngay tại chỗ!”
Linh Hồ Tư Không cũng không thể ngồi yên được nữa, bay ra như chim ưng từ chỗ mình, lao về phía Diệp Hạo.
Tốc độ nhanh đến kinh ngạc, trong lòng Diệp Hạo đột nhiên lạnh lẽo, lão già này đúng là không biết xấu hổ, dám ra tay với anh!
Diệp Hạo bỗng nảy ra ý định tàn ác, muốn thẳng tay giết chết Linh Hồ Tinh Phong, nhưng anh cũng biết rõ nếu giết thật thì mình chắc chắn cũng phải chết.
Mạng của Linh Hồ Tinh Phong đối với anh chẳng quan trọng gì, nhưng anh vẫn còn phải tìm lại những ký ức đã mất, còn phải tìm ra sư nương, còn phải báo thù cho sư phụ.
Bang!
Như một tia lửa lóe lên, Diệp Hạo đá một chân vào bụng Linh Hồ Tinh Phong, đá hắn ta bay về hướng Linh Hồ Tư Không.
Còn bản thân anh thì lại nhanh chóng tiến về phía chỗ ghế chính, trong khi mọi người kinh hãi không ngừng, anh cầm Bá Binh Hoàng Tuyền trong tay, đặt lên trên cổ Linh Hồ Uyển Nhi.
Mà ở bên kia, Linh Hồ Tư Không cũng đỡ được Linh Hồ Tinh Phong, lúc này Linh Hồ Tinh Phong đã rất thảm, miệng ho ra máu, máu trên cổ thì vẫn chảy ra không ngừng.
“Ông cố, cháu không sao!”, Linh Hồ Tinh Phong lau vết máu ở khóe miệng. Là một tiểu tông sư, chút đau đớn này thì hắn ta có thể chịu được.
Nhưng khi hắn ta nhìn qua chỗ ghế chính thì lửa giận bùng lên, Diệp Hạo lại dám uy hiếp Linh Hồ Uyển Nhi.
“Không được làm hại Uyển Nhi…”
Linh Hồ Tinh Phong sợ hãi hô một tiếng, nhìn Diệp Hạo đầy hung ác dữ tợn: “Thứ vô liêm sỉ như mày dám ức hiếp Uyển Nhi…”
“Diệp Hạo, lập tức thả Uyển Nhi ra, nếu không dòng họ Linh Hồ chắc chắn sẽ truy đuổi, giết chết mày bằng được!”
Mọi người xung quanh đều sững người, Diệp Hạo đã kết hôn với Linh Hồ Uyển Nhi mà, sao giờ lại biến thành uy hiếp Linh Hồ Uyển Nhi rồi.
“Kẻ bại dưới tay tôi thì ngậm mồm lại đi, một kẻ chỉ biết dựa vào phụ huynh thì không có tư cách nói chuyện với tôi!”, Diệp Hạo quát lớn, Linh Hồ Tinh Phong tức muốn chết, cả người đều run rẩy.
“Diệp Hạo, anh đừng kích động…”, Linh Hồ Uyển Nhi có hơi lo lắng, Diệp Hạo sẽ không nhân cơ hội này mà giết chết cô ta chứ?
Linh Hồ Uyển Nhi nhớ đến chuyện mình cầm kiếm đuổi giết Diệp Hạo, nếu như Diệp Hạo muốn báo thù, cô ta cũng không ngăn được.
“Cô Linh Hồ yên tâm đi, sau khi bái đường, cô chính là vợ tôi, da thịt trắng trẻo mềm mịn thế này thì sao tôi nỡ giết được chứ?”
Diệp Hạo cười trêu chọc: “Còn phải để cô sinh cho tôi một đám nhóc bụ bẫm mập mạp nữa chứ, ha ha ha…”
Diệp Hạo quay đầu nhìn Linh Hồ Tinh Phong mà cười điên cuồng, mọi người xung quanh sợ đến choáng váng, lời đại nghịch bất đạo như vậy mà anh ta cũng dám nói ra…
Linh Hồ Uyển Nhi nghiến răng tức giận, sinh một đám con nít bụ bẫm á, xem cô ta là heo sao.
Ông cụ Linh Hồ lộ ra khí thế kinh người, bàn trà bỗng nổ tung dưới tay ông ta, ngay cả ông ta cũng muốn hành hạ Diệp Hạo đến chết.
Linh Hồ Tinh Phong gào thét, máu tươi trong miệng văng khắp nơi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất