Giọng nói bất ngờ vang lên từ xa khiến tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn sang, giọng nói này hùng hồn vô cùng! 

             Linh Hồ Uyển Nhi nhìn sang, lập tức lấy tay che lại miệng nhỏ, anh ấy tới rồi, Diệp Hạo thực sự tới rồi! 

             Mấy ngày nay cô ta vẫn luôn nghe thấy tiếng đao dao động từ trong sơn động, cô ta cảm thấy Diệp Hạo chưa chết, hơn nữa còn đang luyện võ ở trong đó. 

             Cô ta muốn đi vào thăm dò nhưng rốt cuộc vẫn không dám đi xuống mới dứt khoát nhét một tờ giấy vào trong lọ rồi ném xuống miệng hang. 

             Nói với Diệp Hạo những việc đã xảy ra bên ngoài. 

             Ông cụ Linh Hồ cũng biết điều này, khi thấy Diệp Hạo xuất hiện, ông ta không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi. 

             Nhưng khi nhìn thấy thanh đao lớn trên lưng và vỏ đao được làm bằng đá của Diệp Hạo, liền liên tục cười khổ trong lòng. 

             Đó là binh khí của Độc Cô Thiên Đao, ông ta tất nhiên nhận ra, nếu như không ngoài dự đoán của ông ta thì Diệp Hạo chắc hẳn đã trở thành đệ tử của Độc Cô Thiên Đao. 

             Trách nhiệm của gia tộc Linh Hồ bọn họ là canh giữ Độc Cô Thiên Đao, đệ tử của Độc Cô Thiên Đao lại cùng con cháu của ông ta kết hôn, điều này tương đương với việc đẩy gia tộc Linh Hồ vào thế đối đầu với ma tăng Cưu Hồng Trí, kim giao Tiễn Cổ Nhân Phượng, cùng kiếm quân Độc Cô Diên Khánh. 

             Ba người này đều là những tông sư nổi danh trong giới võ đạo, Độc Cô Diên Khánh kia còn là minh chủ liên minh võ đạo cách đây ba mươi năm. 

             Nếu sơ suất để lộ tin tức ra ngoài, đó sẽ là một tai họa vô cùng lớn đối với nhà Linh Hồ. 

             Vừa hay, không nhiều người nhận ra thanh hoàng tuyền bá binh kia! 

             “Đây… đây rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì?” 

             "Lại có hai người giống hệt nhau?" 

             Mọi người bắt đầu bàn tán, vẻ mặt của Linh Hồ Mộc Thanh bên dưới trong nháy mắt thay đổi, vội vàng bước tới gần sân khấu, nói với Linh Hồ Tinh Phong: “Đại sư huynh, tên nhóc kia có lẽ mới là Diệp Hạo thật!” 

             “Được, anh biết rồi!” 

             Linh Hồ Tinh Phong uy nghiêm nhìn hướng Diệp Hạo: “"Con rùa rụt đầu cuối cùng không cam lòng cũng chịu xuất đầu lộ diện, tao còn tưởng rằng cho dù tên thế thân này bị đánh chết thì mày cũng không dám xuất hiện!” 

             Thế thân? 

             Mọi người lại bắt đầu xôn xao, kết hôn còn dùng thế thân, đây là đang làm chuyện ma quái gì? 

             Diệp Hạo nở nụ cười nhạt, trước tiên đi tới chỗ ‘Diệp Hạo giả’ đỡ anh ta dậy: “Người anh em, không ngờ anh lại giống tôi như vậy, tên rùa kia đánh anh, tôi sẽ giúp anh trả lại!” 

             ‘Diệp Hạo giả’ khóe miệng còn đang chảy máu, than khóc thảm thiết: “Đại ca, các anh có thể thả tôi đi được không? Lúc về tôi sẽ phẫu thuật thẩm mỹ, như này thật quá đáng sợ”. 

             Khóe miệng Diệp Hạo giật giật, không nói nên lời: “Phẫu thuật thẩm mỹ làm cái gì, mặt của chúng ta đẹp trai như vậy, vị tiểu thư Linh Hồ kia còn gấp gáp muốn gả cho tôi, nếu như không phải sợ anh bị đánh chết thì tôi đã nhường cho anh tiểu thư Linh Hồ này rồi!” 

             Giọng nói anh không lớn nhưng đủ để người khác nghe thấy. 

             Hiện trường lặng ngắt như tờ. 

             Hai mắt Linh Hồ Uyển Nhi dường như sắp phun ra lửa, khốn kiếp, Diệp Hạo quá đốn mạt. 

             Anh coi cô ta thành thứ gì? 

             Là hàng hóa có thể giao dịch sao? 

             Vào lúc này, cô ta cảm thấy Diệp Hạo có vẻ còn đáng ghét hơn cả Linh Hồ Tinh Phong. 

             Ông cụ Linh Hồ ngồi đó, khóe mắt co rúm lại, lần đầu tiên có nảy sinh ý muốn ngược đãi đối với một người trẻ tuổi. 

             Tuy nhiên, khi Diệp Hạo vác trên lưng bá binh hoàng tuyền của Độc Cô Thiên Đao đi tới, ông ta đã không thể đối đãi với anh như trước được nữa, cho dù bây giờ tiếp thêm cho ông sự dũng cảm, ông ta cũng không dám ngược đãi Diệp Hạo! 

             “Diệp Hạo, ngôn từ láo xược, vô sỉ tới cực điểm, vì thanh danh của Uyển Nhi, tao sẽ khiến mày phải trả một cái giá thật đắt, xông lên đánh một trận đi!”, Linh Hồ Tinh Phong phẫn nộ hét lên, đây là một cơ hội, hắn ta đã nhìn thấy Linh Hồ Uyển Nhi vì lời nói của Diệp Hạo mà tức giận. 

             Nói không chừng, chỉ cần hắn ta đánh bại Diệp Hạo, Linh Hồ Uyển Nhi sẽ thay đổi ấn tượng về hắn! 

             Diệp Hạo vỗ vai ‘Diệp Hạo giả’ để anh ta trấn định hơn một chút rồi bước lên sân khấu. 

             "Là anh quấy nhiễu lễ cưới của tôi à". 

             Diệp Hạo nhìn Linh Hồ Tinh Phong với vẻ bỡn cợt: “Ngày kết hôn lại muốn cướp vợ của tôi, muốn cho tôi đội nón xanh, muốn đánh, có thể, phân cao thấp, cũng quyết định sống chết!” 

             Soạt... 

             Đám đông rốt cuộc không nhịn được mà ồn ào, Diệp Hạo này nói chuyện cũng quá không giữ miệng rồi. 

             Cái gì gọi là đội nón xanh? 

             Những lời này cũng quá ti tiện rồi, cơ thể duyên dáng của Linh Hồ Uyển Nhi khẽ run lên, khuôn mặt trái xoan non mềm đỏ bừng vì tức giận. 

             Tuy nhiên, câu nói kia của Diệp Hạo, quyết định cao thấp, cũng phân sống chết, ngược lại vô cùng ngạo nghễ! 

             “Đồ khốn nạn, không biết giữ miệng, tao phải xé rách miệng của mày!”, Linh Hồ Tinh Phong hét lớn một tiếng, sau đó di chuyển thân thể, quơ nắm đấm đập về phía Diệp Hạo. 

             “Diệp Hạo, cẩn thận, anh ta đã đạt tới cảnh giới hoá kình tiểu tông sư!”, mặc dù trong lòng tức giận nhưng Linh Hồ Uyển Nhi vẫn vội vàng nhắc nhở từ phía sau. 

             Cô ta biết, vết thương của Diệp Hạo vẫn chưa lành, trước đó khi cứng rắn liều mạng với Linh Hồ Mộc Thanh anh đã ho ra máu, Linh Hồ Mộc Thanh đó cũng chỉ là ám kình đại thành mà thôi. 

             Lời nhắc nhở quan tâm của Linh Hồ Uyển Nhi khiến Linh Hồ Tinh Phong trong nháy mắt bùng lên lửa giận, sắc mặt càng thêm vài phần cay độc. 

             “Tiểu tông sư sao?” 

             Diệp Hạo cười tủm tỉm: "Tiểu tông sư đã là cái rắm gì, hôm nay tôi sẽ cho các người kiến thức một chút cái gì gọi là thiên tài, cái gì gọi là phản công!” 

             Soạt! 

             Diệp Hạo không lùi mà tiến về phía trước, hai chân hơi khuỵu xuống rồi cả người như một viên đạn pháo lao về phía Linh Hồ Tinh Phong. 

             “Hừ, lại là chiêu này, nhưng cũng không tác dụng lắm với đại sư huynh!”, Linh Hồ Mộc Thanh cười lạnh, ngày đó hắn ta chính là bị một đòn này của Diệp Hạo đập tới nôn ra máu. 

             Đôi mắt Linh Hồ Tinh Phong ánh lên sự khinh thường, hắn ta không để ý tới một quyền này của Diệp Hạo, bằng mắt thường gần như có thể nhìn thấy từng luồng khí tràn ra từ cơ thể và bao trùm lấy hắn ta. 

             Hóa kình tiểu tông sư, trong đan điền hội tụ cương kình bảo vệ cơ thể, tu luyện tới cảnh giới cao thâm có thể bất chấp đao sắc súng bén. 

             Đây là dấu hiệu của tiểu tông sư, đến một bước này, cương kình tản phát ra ngoài tạo thành hình dáng, cách không lấy đồ vật cũng không thành vấn đề. 

             Cương kình tràn ra từ trong cơ thể có thể hóa thành một ngọn đao khí, trực tiếp chém giết đối phương. 

             Pằng pằng pằng! 

             Hai người rốt cuộc va chạm vào nhau, trong nháy mắt đã đối đầu vài chiêu, khí kình dâng trào trên sân khấu nổ vang ầm ầm! 

             Rầm! 

             Hai người đập mạnh rồi cùng nhau lùi lại, vậy mà ngang tài ngang sức . 

             Nói là ngang tài một nửa bởi Linh Hồ Tinh Phong lùi lại bốn bước, trong khi Diệp Hạo lui hơn bảy bước. 

             Bên nào yếu bên nào mạnh, vừa nhìn thấy ngay! 

             Linh Hồ Uyển Nhi ngạc nhiên, không phải Diệp Hạo trọng thương chưa lành sao? 

             Làm thế nào có thể đạt được thực lực mạnh mẽ như vậy? 

             Sắc mặt Linh Hồ Tinh Phong trở nên âm trầm, thực lực của Diệp Hạo này hoàn toàn khác với những gì Linh Hồ Mộc Thanh đã nói, đây nào có giống như người đã nôn ra bãi máu lớn cơ chứ? 

             Linh Hồ Mộc Thanh ngẩn người tại chỗ, Linh Hồ Ngọc Nhu đẩy hắn ta: “Anh Mộc Thanh, không phải anh nói, anh đã đánh hắn nôn ra máu sao? Hắn làm sao lại dám so chiêu cùng đại sư huynh, hơn nữa chỉ rớt lại phía sau nửa bước?" 

             “Anh không phải là đã khai man về thực lực của hắn ta đấy chứ?” 

             “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”, Linh Hồ Mộc Thanh kiên định lắc đầu: “Hôm đó không chỉ có tôi, mà Hải Tử và những người khác của Trấn Hải cũng nhìn thấy, không tin cô có thể đi hỏi, tôi làm sao có thể báo cáo láo được?” 

             Diệp Hạo nhìn lại tay của mình, lắc đầu thở dài: “Sư phụ, đồ đệ làm người mất mặt rồi, tiếp nhận công lực của người, còn chưa hung hăng nhào nặn hắn, thật là thất bại!” 

eyJpdiI6IjBVYmRcL20wVVJzUVZNTGJMb1ZJMnl3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkZOV1wvK0g3b2NyaUVyUEg0dmZXZEFGRzhIYlFqXC94K2YySW5UZWNsMldab0FHcVB6Wm1nQk1LZEcyXC9vTkFZdDNGY2ZwNHdxTUVTcWNyaEtoNWhoM0dKOW5VVVwvZFg3dExzQ3JOdDBYMTlsU1VMUUtpeXFUUzlKYm1SZmc0aFA0Z2tBODRnRXZwV2M4UWkrdFZHQkluYTZDNkRPMG9nTmVraVhBOHZhdXg4T2RqeDNSTWNZbnh6THFSWEJ3QkhzeVlUS0Q1UWZHV0tzeDNlQlVVUllnb0xKdkNHbHR4Wk9CMVRXWW5BVmwzWlBxK1wvK1J0dTRDVWVFTVZYUXhwQlwvemsrZjg2T0dnZ2l2dWRaOW1DUGIrZ1wvamdrK3lubFc1NjU0Z2t4M0Ira1wvWHo5T3B5Z0NqYnhWbjVTbFJ0Y1NMd2tXS2RFRTE5aVFIZ3d3cVZ1am9Ia3FiS0ozM3ZyeHA2V0RoNlNGdTA1UnN3WEZvcU1ORUdIWkhqVk5GUVZ6eXY0cjNJNDBQZDRIR1JsXC82dFE4eFNZV1NhOWhsWlJqd0lvVE5KTkFuUUZIZEJzVVJ6QzZkRERkTUJMRjFuVTlOUDF3dWducnQ0aEpuY2FhY0RKQmNCMjhBPT0iLCJtYWMiOiJkMTJiODYyODRlOTA4NGQ4NGE1ZWFiYTEzOTczMjkwMGY0NDZjNzI4NDhhZDE4NzgwN2RjOGYzNzcwYzM4MjE2In0=
eyJpdiI6InNqbHZoSjl0R0FxeHdZVTdHbkRqNHc9PSIsInZhbHVlIjoicXZOTzRHdHhZTmE2YWJSbExjcG9LXC9PZkhaK1RwNlhDc2F2d0pkZE0zT1o5Mlg4NWtZR00rZmlMNkpEaUJDYVpmN2pvSHp5dEh3NFUxUkJwMXFYZzdtNmoxZ01qcXV1OTNBQk50ekcwWm42ajBLTUNxVytPeU43NWxFY2tma0p1VG9LaGd3MU9MR0hqVmZEem0yeHJqZzVWZjgxSllZaWxSNnBVMVQ5WCtUMVdheDFlVHRqeFB6RkFZdkpEM3FqZVwvR3p5ZmxcL3NnQ1FNODJ2cVlmdm5FaXIwTlwvMzlYRXVcL0l3XC9lMEVoQk0ydW5BK3k5ZWZ2Wk1pQWc3ZmxvcVFQUUw0M3hiMDNyKzJXYWtWSmorbTRXcGFrS254K2tTMVBhXC9saFM4bVFIaGUzUE9LNUxrWGZodjg4V1pWb2J4clZqIiwibWFjIjoiMjEwNWFlYThmOWRiNjBmODRmMjg2ZmI4ZDE5MTkxYzU1ZDE1MTY5ODJiMTA0OGIzNDNlZDZjYWQ0MjAxMGJhYiJ9

             Nhưng, Linh Hồ Tinh Phong dù sao cũng là tiểu tông sư, mà anh ngay cả tiểu tông sư cũng không phải, nghĩ vậy khóe miệng Diệp Hạo cong lên một nụ cười.

Advertisement
x