Nhất thời không ít người thì thầm bàn tán, nhưng dù vậy, họ vẫn rất kinh ngạc.
Cho dù Linh Hồ Tinh Phong có yêu thích đến đâu, cũng không thể hành động như vậy trong hôn lễ của người khác, điều này để thể diện của ông cụ Linh Hồ ở đâu?
Mà bên kia, ông cụ Linh Hồ nhìn hướng Linh Hồ Tư Không: “Tư Không, đây là ý của ông?”
“Đại ca, Tư Không không dám, Tinh Phong nó thích đứa nhỏ Uyển Nhi đã nhiều năm như vậy, cũng chưa từng che giấu, ông cũng không phải là không biết. Nó chỉ muốn cạnh tranh công bằng một lần!”, Linh Hồ Tư Không cười nhạt.
Ông cụ Linh Hồ cười không đáp lại, nhưng trong lòng đã tức giận không thôi.
Linh Hồ Tư Không lại dám tự ý đưa ra quyết định đối với loại chuyện này, thật là vô cùng to gan.
Đôi mắt của Linh Hồ Uyển Nhi xẹt qua tia sáng lạnh, cô ta không ngờ tới Linh Hồ Tinh Phong lại dám tung ra một chiêu này, thực sự là thủ đoạn hay!
Lúc này trái tim của ‘Diệp Hạo giả’ bên cạnh Linh Hồ Uyển Nhi cũng gia tăng nhịp đập, trong mắt toát lên nét sợ hãi.
Anh ta chỉ là một đệ tử nhỏ của một phòng tập võ bình thường, đứng trước gia tộc hiển hách như nhà Linh Hồ chỉ giống như một con tép.
Nghe thấy tiếng bàn tán của mọi người, anh ta chỉ hận không được lập tức cởi bỏ quần áo rồi nhanh chóng bỏ chạy.
Linh Hồ Tinh Phong nhìn biểu hiện ngạc nhiên của mọi người, hài lòng vô cùng.
Về phần ‘Diệp Hạo giả’, anh ta chỉ liếc một cái rồi thôi.
Linh Hồ Mộc Thanh nói rằng Diệp Hạo đã mất tích nhiều ngày nay, nên hắn ta đoán rằng người đột ngột xuất hiện này chỉ là người được tìm đến để đóng giả.
Bởi theo Linh Hồ Mộc Thanh, tính cách của Diệp Hạo khá điên cuồng ngang ngược, thậm chí có thể chọc tức hắn tới nôn ra máu.
Dưới ánh mắt của mọi người, trước tiên hắn đi tới trước trước mặt ông cụ Linh Hồ, trực tiếp quỳ xuống hai gối, cúi dập đầu nói: "Ông, Tinh Phong thực sự rất yêu mến Uyển Nhi, con không còn cách nào khác mới phải làm như vậy, hy vọng ông có thể tha thứ cho con, con chỉ muốn một cuộc cạnh tranh công bằng!”
Bức cung?
Khách mời đều nhìn sang, ông cụ Linh Hồ không đáp lại, trước mặt nhiều người như vậy bảo ông làm sao có thể từ chối đây?
“Cậu thực sự muốn như thế này?”, sau khi nhìn hắn vài lần, ông cụ Linh Hồ lạnh nhạt hỏi.
Linh Hồ Tinh Phong ngẩng đầu, hai mắt rực sáng: “Ông, Tinh Phong phạm phải sai lầm, sau này ông có thể tùy ý trách phạt con, hiện tại con chỉ muốn xin ông một cơ hội thi đấu công bằng!”
“Đi đi, tôi cho cậu cơ hội, nếu như thất bại thì trong vòng năm năm không được rời khỏi gia tộc nửa bước!”, ông cụ Linh Hồ hờ hững nói.
Ông cụ Linh Hồ vẻ mặt lãnh đạm, khiến trong lòng Linh Hồ Tinh Phong khựng lại, không lẽ bản thân đoán sai rồi?
Tên chú rể này thực sự là Diệp Hạo?
Chỉ thấy sau khi Linh Hồ Tinh Phong quỳ lạy liền đứng dậy đi lên sân khấu, trực tiếp phớt lờ ‘Diệp Hạo giả’, thâm tình nhìn Linh Hồ Uyển Nhi.
Hắng giọng nói: “Uyển Nhi, tình yêu anh dành cho em trời đất có thể chứng giám, Linh Hồ Tinh Phong anh không đồng ý người đàn ông này ở rể, anh muốn quyết đấu với hắn một cách công bằng, hy vọng em có thể hiểu được, chỉ có kẻ mạnh mới có tư cách lấy được em!”
“Linh Hồ Tinh Phong, tôi không phải là hàng hóa, kẻ mạnh mà anh nói không liên quan tới tôi, cho dù anh thắng Diệp Hạo, tôi cũng sẽ không gả cho anh!”, Linh Hồ Uyển Nhi lạnh lùng nói, không hề nể mặt.
Tuy nhiên, lần này Linh Hồ Tinh Phong lại không tức giận: “Uyển Nhi, anh biết em có oán trách, nhưng những điều này để sau hãy nói, trên thế giới này trừ anh ra, ai lấy em, anh giết kẻ đó!”
Trên đời này ngoài anh ra, em gả cho ai, anh giết kẻ đó!
Ngang ngược, lời nói vô cùng ngang ngược nổ vang trên sân khấu, âm thanh không lớn nhưng lại có sức chấn động bên tai người nghe không thôi!
Lời này cũng quá ngang tàn rồi!
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Linh Hồ Tinh Phong đang đứng trên sân khấu, toàn bộ khoảng sân đều chìm vào im lặng!
“Linh Hồ Tinh Phong, anh có phần độc đoán quá rồi đó, Linh Hồ Uyển Nhi tôi gả cho ai, anh không có quyền tra hỏi!”, Linh Hồ Uyển Nhi không hề che giấu sát khí trong mắt.
Tuy nhiên Linh Hồ Tinh Phong vẫn không sợ hãi, trầm giọng đáp: “Uyển Nhi, anh nói là trên thế giới này trừ anh ra, ai cưới em, anh liền giết chết kẻ đó, đây là ý nguyện của anh, không liên quan gì tới em!”
Ngoan cố, ngang ngạnh, cuồng vọng!
Khí thế trên người Linh Hồ Tinh Phong thoáng chốc bùng nổ, thực lực hoá kình tiểu tông sư không hề che giấu bạo phát ra ngoài.
Không ít người trẻ tuổi phải hít ngược một ngụm khí lạnh, tuổi của Linh Hồ Tinh Phong không sai biệt nhiều so với họ nhưng đã vượt qua cảnh giới tiểu tông sư.
Mà phần lớn bọn họ vẫn đang giậm chân tại ám kình đại thành, dường như chỉ còn một bước có thể đột phá nhưng khoảng cách lại xa ngoài ngàn dặm.
Chỉ thấy Linh Hồ Tinh Phong lạnh băng quay đầu nhìn ‘Diệp Hạo giả’: “Nhóc con, lời nói vừa rồi của tôi cậu nghe thấy chưa?”
“Bây giờ Linh Hồ Tinh Phong tôi sẽ đưa ra lời thách đấu công bằng với cậu, nếu như không phải là bao cỏ thì nhận lấy chiến thiếp đi!”
Tất cả mọi người đều nhìn hướng ‘Diệp Hạo giả’, xem anh ta trả lời như thế nào, sắc mắt Linh Hồ Uyển Nhi lại rét lạnh tới cực điểm.
‘Diệp Hạo giả’ lúc này nào dám lên tiếng, dưới khí thế mạnh mẽ của Linh Hồ Tinh Phong, bắp chân anh ta đều đã lập cập run rẩy.
Một màn này cũng rơi vào tầm nhìn của những người tinh mắt.
“Nhìn xem, hai chân của người tên Diệp Hạo kia lại đang run rẩy, cái này cũng quá quắt rồi?”
“Ôi… còn thực sự là, thực sự là một tên vô dụng, anh nói tên này có thể bị dọa tới quỳ xuống luôn không”.
“Ha ha… chuyện càng ngày càng thú vị rồi”.
Mọi người bàn tàn xôn xao, tiếng ầm ĩ truyền tới sân khấu, khuôn mặt Linh Hồ Tinh Phong tràn ngập vẻ khinh miệt.
“Đủ rồi, nếu như Linh Hồ Tinh Phong anh còn gây rối nữa, đừng trách tôi không khách khí!”, Linh Hồ Uyển Nhi lạnh lùng răn đe, một tia sát khí mãnh liệt thậm chí khóa chặt lấy Linh Hồ Tinh Phong.
“Uyển Nhi, đây là một cuộc đấu công bằng, ngay cả chiến đấu cũng không dám, em muốn sau này người đàn ông của mình khi đi ra ngoài bị tất cả mọi người coi khinh thành thứ rác rưởi hay sao?”, Linh Hồ Tinh Phong cười lạnh.
Trong sơn động cấm địa ở sân sau, bên tay Diệp Hạo ném một tờ giấy, đây là thứ Linh Hồ Uyển Nhi đã vứt xuống.
Hai mắt anh lúc này đỏ hoe, nhìn Độc Cô Thiên Đao, vành mắt lấp lánh ánh nước: “Sư phụ, con thực sự phải rời đi rồi!”
“Khốn kiếp, sao lại lề mề lải nhải như vậy, đừng quên cậu là một người đàn ông, là Ma Đao, đệ tử của Độc Cô Thiên Đao ta!”, Độc Cô Thiên Đao lau đi giọt lệ nơi khóe mắt Diệp Hạo.
“Đúng, con là đệ tử của Ma đao, sến sẩm là chuyện của phụ nữ, sư phụ con đi đây!”, Diệp Hạo quệt nhanh nước mắt, bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt Độc Cô Thiên Đao.
Sau ba tiếng dập đầu, Diệp Hạo sải bước rời đi, đi đến cửa hang, liếc nhìn Độc Cô Thiên Đao lần cuối.
“Sư phụ, con nhất định sẽ dẫn sư nương tới gặp người và chém đầu ba tên đê tiện kia!”, Diệp Hạo hú lên một tiếng dài, leo lên dây leo với tốc độ cực nhanh rồi biến mất.
“Thằng nhóc, tính mạng của bản thân quan trọng hơn bất cứ thứ gì…”, vừa chui ra khỏi cửa hang, giọng nói của Độc Cô Thiên Đao truyền tới, mắt Diệp Hạo chua xót, nước mắt lại một lần nữa rơi xuống.
Nhà Linh Hồ, Linh Hồ Tinh Phong nói xong liền nhìn hướng ‘Diệp Hạo giả”: “Cậu không nói gì thì tôi coi như cậu nhận lời rồi!”
Còn chưa dứt lời, Linh Hồ Tinh Phong bỗng nhiên biến mất tại chỗ, vung tay đánh về phía ‘Diệp Hạo giả’.
‘Diệp Hạo giả’ toát mồ hôi hột, muốn tránh né nhưng đã quá muộn.
Cả người anh ta bay khỏi sân khấu theo quỹ đạo hình parabol.
“Phịch”.
‘Diệp Hạo giả’ ho ra một ngụm máu lớn, cả người co quắp trên mặt đất đau đớn co giật.
Những tiếng hít khí liên tục vang lên, Linh Hồ Tinh Phong quá mạnh.
“Uyển Nhi, em đã nhìn thấy chưa?”
“Rác rưởi, anh mới là thứ bỏ đi, cả nhà anh đều là đồ vô dụng!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất