Khoé miệng Diệp Hạo cong lên nở nụ cười có phần độc ác, tràn đầy sự điềm tĩnh.
Linh Hồ Tinh Phong thấy vậy, trong lòng càng giận hơn, hắn ta giậm chân một cái, lại xông vào quyết chiến cùng Diệp Hạo.
Một nội kình cực mạnh toát ra từ trong tay hắn ta, dường như nghe thấy được tiếng không khí bị xé toạc, và cả tiếng chưởng lực phóng về phía Diệp Hạo.
“Chết đi cho tao!”
Linh Hồ Tinh Phong hét lớn, một chưởng này của hắn ta đủ để nghiền sắt phá đá. Diệp Hạo thấy vậy khẽ cười, tung ra một cú đấm.
Cả hai không hề có ý tránh né mà cùng lao vào.
“Trời ạ, Diệp Hạo đó hình như không phải là tiểu tông sư, anh xem, cương kình của hắn ta không thể thoát khỏi người, mà bám chặt trên bề mặt, đây phải là ám kình đại thành”.
“Đúng thế, ám kình đại thành đối đầu với tiểu tông sư, thậm chí chỉ kém nửa chiêu thôi, Diệp Hạo này không hề đơn giản chút nào, ít nhất còn mạnh hơn cả tôi với anh!”
Bên dưới võ đài có vài người bắt đầu tranh luận, bọn họ đều là người luyện võ, từ một vài dấu hiệu bên ngoài có thể đoán ra cảnh giới của người đang ra đòn tấn công.
Linh Hồ Tinh Phong nghe thấy những lời này, càng căm hận hơn, lâu như thế rồi mà vẫn chưa xử lý được Diệp Hạo, chuyện này là một nỗi nhục đối với hắn ta!
Hắn ta là một tiểu tông sư, mà tông sư là thế nào chứ?
Đó là sự tồn tại đáng kính nể, tuy hắn vẫn còn một chữ “tiểu” phía trước, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ thành tông sư.
Gừ!
Linh Hồ Tinh Phong gầm lên một tiếng, khí thế trên người hắn ta lại lần nữa toả ra, vai phải nhanh chóng áp sát Diệp Hạo theo một đường vòng cung kỳ lạ.
Trích Tinh Thủ!
Đây là môn võ của nhà họ Linh Hồ, và chỉ những thành viên quan trọng nhất trong gia tộc mới có đủ tư cách luyện tập.
Môn võ này sớm đã nổi danh trong giới võ đạo, mọi người lúc này đều vô cùng kinh ngạc, không ngờ Linh Hồ Tinh Phong đã phải dùng tới cả chiêu thức này.
Sắc mặt Diệp Hạo trầm xuống, anh có thể cảm nhận được sức mạnh của chiêu thức này, nó quá nguy hiểm!
Ầm!
Cú va chạm này khiến vai phải của Diệp Hạo run lên bần bật, anh cảm nhận được sức nặng tựa núi Thái Sơn, khiến lòng bàn tay của anh cũng bị xé nát.
Không đợi anh kịp tránh, Linh Hồ Tinh Phong liền tung ngay chiêu thứ hai với tốc độ cực kỳ nhanh.
Linh Hồ Tinh Phong hung hăng nhếch miệng cười, hắn ta không tin Diệp Hạo có thể tránh được đòn tấn công này.
Trên thực tế, Diệp Hạo cũng không tránh, chưởng này cứ thế giáng thẳng vào lồng ngực anh.
Trong khoảnh khắc bị đánh trúng, Diệp Hạo cảm nhận được một nguồn lực tiến vào trong cơ thể anh, đột nhiên thấy kinh mạch lưu thông.
“Thằng ranh, chưởng này có chứa cả nội kình của tao, tao sẽ khiến mày phải gãy xương mà chết!”
Linh Hồ Tinh Phong gằn giọng nói, chưởng còn lại cũng giáng thẳng vào lồng ngực trong khi Diệp Hạo đang bị đánh bay!
Rầm!
Hai chưởng nhanh như chớp liên tục đánh vào người Diệp Hạo, khiến anh bay về phía sau.
Đúng lúc này, nội kình không thuộc về anh lại đang sục sôi trong cơ thể anh, nó xâm nhập vào trong kinh mạch, phá nát xương cốt.
“Diệp Hạo...”, Linh Hồ Uyển Nhi không kiềm được mà hét lên một tiếng, sự chênh lệch giữa hai người bọn họ là quá lớn, dù gì tiểu tông sư vẫn là tiểu tông sư!
Ông cụ Linh Hồ trùng nét mặt xuống, nếu như Linh Hồ Tinh Phong thật sự muốn giết Diệp Hạo, ông ta nhất định sẽ phải ra tay tương trợ.
Không vì điều gì khác, chỉ riêng việc Diệp Hạo vác binh khí của Độc Cô Thiên Đao, rất có khả năng anh là đệ tử chân truyền của Độc Cô Thiên Đao, nếu như đệ tử của ông ta chết ở đây, nhất định ông ta sẽ phát điên!
Rầm!
Diệp Hạo đập cả người vào tấm phông bạt phía sau, rồi quỳ một chân xuống.
Một lượng máu trào ngược lên trong miệng anh, nhưng anh vẫn cố nhịn, không ho ra ngoài.
“Diệp Hạo, hạng tôm tép thì mãi chỉ là hạng tôm tép mà thôi, mày yên tâm tao sẽ không giết chết mày ngay đâu, tao phải từ từ bẻ gãy xương của mày, để Uyển Nhi biết mày chỉ là thứ rác rưởi, là đồ bỏ đi!”, Linh Hồ Tinh Phong hung hăng gào lên, rồi lại xông về phía Diệp Hạo.
Ông cụ Linh Hồ nắm chặt tay ghế, đang định ra tay, nhưng lại thấy Diệp Hạo đột nhiên ngẩng đầu, rồi cười lớn.
“Linh Hồ Tinh Phong cảm ơn anh, để tôi có cơ hội được biết thế nào là sức mạnh!”
A!
Anh vừa dứt lời, liền hú một tràng, tiếng hú này vang động như tiếng rồng gầm!
Một luồng khí thế hùng mạnh toả ra từ trên người Diệp Hạo, khí thế này quá mạnh, hơn nữa lại quá đột ngột và mãnh liệt!
Khung sắt phía sau anh liền bị lật tung, mặt Linh Hồ Tinh Phong tái mét khi cảm nhận được luồng khí thế hào hùng này.
Còn Diệp Hạo lúc này cũng đã cử động, một chân đạp mạnh xuống nền khán đài khiếm tấm thảm đỏ dưới chân anh thủng một mảng lớn.
“Không thể nào, tao mới là người mạnh nhất!”, Linh Hồ Tinh Phong tức giận gào thét, hắn ta cảm thấy Diệp Hạo đang như một mãnh thú bừng bừng khí thế xông tới, khiến người ta phải sợ hãi!
Ầm!
Hai người tức giận cùng xông tới, Diệp Hạo buông lỏng sự phòng ngự, điên cuồng lao vào tấn công như vũ bão Linh Hồ Tinh Phong.
Cảnh tượng tàn bạo này khiến tất cả mọi người đều nín thở, ngay cả ông cụ Linh Hồ cũng phải kinh ngạc.
Nguồn sức mạnh đến quá đột ngột, thậm chí ông ta còn thấy có chút quen quen.
Năm đó khi bắt giam Độc Cô Thiên Đao, vì hành động bí mật, nên chỉ có mình ông ta biết.
Đến cả đại trưởng lão Linh Hồ Tư Không cũng không biết, tất cả mọi chuyện có liên quan đến việt bắt giam Độc Cô Thiên Đao mãi tới sau này ông ta mới nói.
“Truyền công lực!”, trong đầu ông ta chợt hiện lên mấy chữ này, ông ta đoán rất có khả năng Độc Cô Thiên Đao đã truyền công lực của mình cho Diệp Hạo.
“Tại sao phải làm như vậy chứ?”
“Là biết cả đời này không thoát ra được, cho nên từ bỏ chấp niệm, hay là đã chán cảnh sống tạm bợ qua ngày?”
“Hay là trong ba mươi năm qua đã ngộ ra được, muốn bước lên một tầm cao mới, muốn trở thành đột phá tông sư!
Ông cụ Linh Hồ đang tự vấn lòng, vì ông ta không tài nào lí giải được.
Dù gì Diệp Hạo cũng đã mang cả Bá Binh Hoàng Tuyền của Độc Cô Thiên Đao tới, nhưng ông ta lại không muốn đích thân đi tới hỏi rõ ngọn ngành, ngộ nhỡ...
“Đỡ nó lại cho tao, một tiểu tông sư như mày sẽ không thể nào đánh bại tao được đâu!”, Linh Hồ Tinh Phong vô cùng tức giận, nhưng Diệp Hạo cũng như sức mạnh của anh lại giống như phong ma.
Điên cuồng tấn công, mà không phòng ngự như trước.
“Khốn khiếp...”, Linh Hồ Tinh Phong liên tiếp bị đánh lùi về phía sau, hắn ta tức giận gầm lên, sức mạnh bộc phát của Diệp Hạo vượt qua dự tính của hắn ta, thậm chí sức mạnh của anh còn vượt trên cả mức mới vào tiểu tông sư.
Thái cực quyền, lãm tước vĩ!
Diệp Hạo cũng gầm lên một tiếng, một cánh tay đỡ lấy cú đấm của Linh Hồ Tinh Phong, tay còn lại đánh mạnh vào sau lưng hắn ta.
Bịch!
Linh Hồ Tinh Phong bị trúng một chưởng quá mạnh, nhân đó Diệp Hạo cũng nâng đầu gối lên thúc mạnh vào bụng hắn ta.
Cơn đau kịch liệt từ bụng truyền tới khiến hắn ta phải nhăn mặt, Diệp Hạo mau chóng đá thẳng vào cẳng chân, khiến hắn ta đổ rạp xuống đất.
Tất cả mọi việc diễn ra chỉ trong nháy mắt, lúc này Linh Hồ Tinh Phong thầm biết mọi chuyện không xong, định mau chóng tránh đi, nhưng đã quá muộn.
Cú đá này của Diệp Hạo lại nhắm trúng thắt lưng của hắn ta!
Bịch!
Linh Hồ Tinh Phong bị đá bay xuống khán đài.
“Phù!”
Dòng máu nóng phun ra từ miệng hắn ta, hơi thở của hắn ta cũng yếu hơn hẳn.
Thế nhưng lại bị Linh Hồ Tinh Phong hục hặc đẩy ra, gằn giọng quát: “Đi lấy Tuyệt Ảnh Kiếm ra đây cho anh, anh phải chém đầu nó!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất