Linh Hồ Uyển Nhi cười nhạt, như thể không nhận ra Linh Hồ Tinh Phong đang tức giận.
Thậm chí, trên gương mặt xinh đẹp của cô ta còn vừa lúc lộ rõ nét hạnh phúc: "Sự thật là tôi không hề chịu ép buộc gì, còn ba ngày nữa là ngày cưới của tôi, mong mọi người có thể vui vẻ, chân thành chúc phúc cho tôi!"
"Không thể nào!"
Nắm đấm của Linh Hồ Tinh Phong siết chặt ngay lập tức, sự bình tĩnh mà hắn ta tạo ra đã hoàn toàn tan vỡ khi nhìn thấy biểu cảm hạnh phúc trên khuôn mặt của Linh Hồ Uyển Nhi.
Linh Hồ Uyển Nhi! Đó là người thuộc về hắn ta. Hắn ta không bao giờ được cho phép người khác giành lấy.
Đột phá tiểu tông sư, thực lực hắn ta càng thêm mạnh mẽ, dưới cơn tức giận, một cổ khí thế thực khổng lồ bùng lên trong người hắn ta.
Nó làm cho những người bên cạnh cảm thấy như bản thân rơi xuống hầm băng, ngay cả trong mắt Linh Hồ Uyển Nhi cũng vụt qua một sự ngạc nhiên, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc mà thôi.
Nhìn Linh Hồ Tinh Phong tức giận, Linh Hồ Uyển Nhi nhẹ nói: "Linh Hồ Tinh Phong, anh là cao thủ đứng đầu của thế hệ trẻ của nhà họ Linh Hồ, mà tôi chính là cô chủ nhà họ Linh Hồ, nói trắng ra, tôi xem anh như anh trai của mình thôi, những chuyện khác thì anh nghĩ quá nhiều rồi!"
Linh Hồ Tinh Phong tức giận hét lên: "Không, anh không muốn làm anh trai của em. Em biết tình yêu của anh dành cho em, anh chưa bao giờ che giấu điều đó. Thằng nhóc đó có tài đức gì mà kết hôn với em, anh không phục?”
"Anh nói sai rồi, anh ấy không phải cưới tôi, mà là đến nhà họ Linh Hồ chúng ta ở rể!”
“Linh Hồ Uyển Nhi, điều này có khác biệt gì không?”, Linh Hồ Ngọc Nhu đột nhiên hét lên: “Chị là đang cố ngụy biện thôi, đến nhà làm rể với cưới chị thì có gì khác nhau?
“Trái phải gì thì chị cũng trở người phụ nữ của người ta, đây là sự nhục nhã với đại sư huynh! Tên đó có tư cách gì mà tranh giành với đại sư huynh, em thấy đầu óc chị hỏng rồi?”
“Đầu óc hỏng rồi?”
Linh Hồ Uyển Nhi cười lạnh đột nhiên đưa tay tát lên mặt Linh Hồ Ngọc Nhu.
Chát!
Âm thanh giòn giã vang lên, Linh Hồ Uyển Nhi không chút do dự tát mặt Linh Hồ Ngọc Nhu: "Cô là cái thá gì mà dám mắng tôi..."
Chát!
Chưa dứt lời thì Linh Hồ Uyển Nhi lại tát vào bên mặt còn lại một cái, khóe miệng Linh Hồ Ngọc Nhu đều ứa máu, có thể thấy hai cái tát này của Linh Hồ Uyển Nhi mạnh như thế nào.
Linh Hồ Ngọc Nhu sắp nổ tung, Linh Hồ Uyển Nhi lạnh lùng nhìn cô ta: "Tôi, Linh Hồ Uyển Nhi làm cái gì thì ai có quyền mắng tôi?"
"Xin lỗi tôi ngay lập tức!"
"Linh Hồ Uyển Nhi...", Linh Hồ Ngọc Nhu đột nhiên hét lên, bị đánh mà còn phải xin lỗi, quá ức hiếp người khác rồi.
"Không đồng ý?"
Linh Hồ Uyển Nhi cười lạnh: "Không đồng ý thì tôi sẽ đánh đến khi nào cô đồng ý mới thôi!"
"Uyển Nhi, Ngọc Nhu cũng là một thành viên trong nhà họ Linh Hồ, cũng là em họ của em, sao em lại làm như vậy?”, Linh Hồ Tinh Phong giọng trầm mở miệng.
"Em họ cái gì?"
"Em họ không thân thích gì à?"
Linh Hồ Uyển Nhi nhìn Linh Hồ Tinh Phong mỉa mai: "Hay là anh đau lòng em gái Ngọc Nhu của mình? Làm sai thì phải bị phạt, đương nhiên anh cũng có thể ngăn lại, không cho xin lỗi, sau này bảo cô ta cút xa được bao nhiêu thì cút, đỡ làm bẩn mắt bổn tiểu thư!”
Sự kiêu ngạo, ương ngạnh thể hiện vô cùng rõ trên người Linh Hồ Uyển Nhi!
Cô cả nhà họ Linh Hồ được cụ tổ Linh Hồ che chở, hơn nữa là Tham Lang của đời này, cô ta có tư cách kiêu ngạo, ương ngạnh như thế!
Ngay cả Linh Hồ Tinh Phong cũng không quan trọng bằng cô ta!
Sắc mặt Linh Hồ Tinh Phong đột nhiên trở nên vô cùng khó coi, không ngờ chỉ sau vài ba câu, mâu thuẫn hai bên trực tiếp trở nên gay gắt, hơn nữa Linh Hồ Uyển Nhi không hề chừa cho chút mặt mũi!
Đôi mắt Linh Hồ Ngọc Nhu nhìn chằm chằm vào Linh Hồ Uyển Nhi, nhưng cô ta không dám cãi lại lời nào, cô ta sợ bị đánh lần nữa.
Linh Hồ Uyển Nhi nhìn cô ta cười lạnh, Linh Hồ Tinh Phong hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Ngọc Nhu, em nói chuyện không suy nghĩ, mau xin lỗi Uyển Nhi!”
“Đại sư huynh…”
"Xin lỗi!"
Linh Hồ Tinh Phong quát, cơ thể mềm mại của Linh Hồ Ngọc Nhu run lên, siết chặt tay, cúi đầu với Linh Hồ Uyển Nhi: "Cô cả, tôi xin lỗi!"
"Xin lỗi cái gì? Giọng nói quá nhỏ, nghe không rõ!"
“Cô cả, tôi nói chuyện không suy nghĩ, xin lỗi cô!”. Lần này, giọng Linh Hồ Ngọc Nhu rất lớn.
"Hừ, quy củ chính là quy củ, nếu không tuân theo quy củ, gia pháp chờ trị!"
Nghe Linh Hồ Uyển Nhi nhắc tới gia pháp, cơ thể mềm yếu của Linh Hồ Ngọc Nhu lại run lên, có chút kinh hãi.
Không còn cách nào, địa vị của Linh Hồ Uyển Nhi trong nhà Linh Hồ quá cao, ở một mức độ nào đó, trừ một số trưởng lão cấp cao, địa vị của Linh Hồ Uyển Nhi là cao nhất.
Cộng thêm việc Linh Hồ Tinh Phong là con chó theo đuôi cô ta, lời Linh Hồ Uyển Nhi nói, không ai dám cãi lại.
Linh Hồ Tinh Phong nặn ra nụ cười: “Uyển Nhi, anh mới xuất quan, chúng ta không cần tranh cãi căng thẳng như vậy”.
"Còn gì nữa không? Không có gì thì tôi đi trước!"
“Có việc!”, Linh Hồ Tinh Phong chặn trước mặt Linh Hồ Uyển Nhi đang định nhấc chân bước đi.
"Uyển Nhi, anh biết em không muốn chấp nhận anh, nhưng anh sẽ không từ bỏ. Nếu lúc nãy em đã nói là xem anh là anh trai thì anh muốn gặp tên nhãi đó, đây là yêu cầu duy nhất của anh, anh nhất định phải gặp hắn!”
Linh Hồ Uyển Nhi ngẩng đầu nhìn Linh Hồ Tinh Phong, thấy sắc mặt hắn ta lạnh lùng, biết rằng nếu trực tiếp từ chối, Linh Hồ Tinh Phong nhất định sẽ gây rắc rối.
Chỉ là Diệp Hạo không có ở đây, thế thì gặp thế nào?
Cô ta không thể nói Diệp Hạo đang ở trong một hang động ở khu cấm địa.
Lúc này, một người đàn ông chạy tới, sau khi hành lễ với mấy người liền vội vàng nói: "Cô cả, cụ tổ bảo cô đi một chuyến!”
"Được, đi trước dẫn đường!"
"Linh Hồ Tinh Phong, lần sau chúng ta sẽ nói chuyện này, anh yên tâm, tôi sẽ cho anh gặp anh ấy!"
Trong lòng Linh Hồ Uyển Nhi vui mừng khôn xiết, đến quá đúng lúc, cô ta nhanh chóng đi theo người đàn ông đi.
“Khốn kiếp!”, Linh Hồ Tinh Phong tức giận, giơ chân giậm trên mặt đất, phiến đá dưới chân trực tiếp vỡ nát, tràn ra vô số vết nứt.
“Đại sư huynh, Linh Hồ Uyển Nhi quá kiêu ngạo, ỷ lại vào sự cưng chiều của lão tổ, cô ta dựa vào cái gì chứ?”, Linh Hồ Ngọc Nhu nghiến răng căm hận, hai cái tát, cúi đầu xin lỗi, cô ta cảm thấy vô cùng nhục nhã.
"Câm miệng, những lời này không được nói lung tung ở bên ngoài!”
Linh Hồ Tinh Phong mắng cô ta, Linh Hồ Mộc Thanh trầm mặt nói: "Đại sư huynh, cô chủ không dám để tên đó xuất hiện cũng đủ chứng minh tên đó là đồ vô dụng. Nếu mấy ngày này vẫn không thấy được hắn, em có một ý kiến, không biết có nói ra không?”
"Ồ, ý kiến gì, nói đi!”
Linh Hồ Mộc Thanh cười gian xảo, cúi đầu nói nhỏ, sau nghe xong sắc mặt Linh Hồ Tinh Phong đột ngột thay đổi, Linh Hồ Ngọc Nhu cũng lộ vẻ kinh ngạc.
"Mộc Thanh, anh làm như vậy, đến lúc đó cụ tổ có…”
"Sẽ không, khách mời hôn lễ nhiều như vậy, trực tiếp khiêu chiến với hắn thì cho dù là cụ tổ cũng thể nói gì, một khi việc thành, cụ tổ cũng không dám làm gì đại sư huynh, hơn nữa còn có đại trưởng lão!”
"Được rồi, cứ làm theo cách của em, để tên ranh đó sống thêm vài ngày nữa!"
Khuôn mặt Linh Hồ Tinh Phong dữ tợn: "Các người bất nhân đừng trách tôi bất nghĩa!”
Điều này làm Độc Cô Thiên Đao có chút kinh ngạc, trong mắt hiện lên sự vừa lòng: "Không hổ là mệnh cách Phá Quân, thiên tài võ đạo, trẻ nhỏ dễ dạy!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất