Thời gian dần trôi, chỉ còn một ngày nữa là tới ngày thành hôn của Linh Hồ Uyển Nhi, trong sơn động Diệp Hạo cuối cùng cũng đã làm chủ được Thập tam đao Phong Ma, giờ đã có thể thành thạo phóng ra mười ba đường. 

             Thế nhưng, điều này lại rất tiêu hao thể lực, hơn nữa anh cũng mới tạo được ra hình dáng, còn chưa thể nào đánh ra được như Độc Cô Thiên Đao. 

             Gần tới trưa, Diệp Hạo hạ Bá Binh Hoàng Tuyền xuống, đi ra bên ngoài hang tìm chút đồ ăn. 

             Do thiếu dụng cụ làm bếp, nên trước giờ vẫn chỉ có món cá nướng và gà rừng nướng. 

             Diệp Hạo không ăn mấy, tất cả đều dành cho Độc Cô Thiên Đao ăn hết. 

             Diệp Hạo có chút đau lòng, anh không hiểu được trong suốt cả ba mươi năm qua Độc Cô Thiên Đao đã sống như thế nào, nhưng chắc chắn rất khổ, thậm chí còn phải thường xuyên ăn thịt sống. 

             May thay võ công của Độc Cô Thiên Đao cao cường, cho nên những độc tố trong số thịt này mới không gây hại cho ông ta. 

             Ăn no uống đủ, Độc Cô Thiên Đao liền đứng dậy: “Này, ngày mai là ngày thành hôn của cậu đấy, trước khi cậu đi tôi có món quà này tặng cậu!” 

             Lễ thành hôn? 

             Diệp Hạo ngớ người, lập tức lục lọi trí nhớ, rồi vội vàng nói: “Sư phụ không phải vẫn để con kết hôn với mụ phù thuỷ đó đấy chứ?” 

             “Đương nhiên, lời đã nói ra làm sao có thể lấy lại được chứ!”, Độc Cô Thiên Đao cười tươi nói. 

             Diệp Hạo có chút không hiểu: “Sư phụ, cô ta chắc đã hận con tới tận xương tuỷ rồi, thậm chí còn hận không thể cầm kiếm mà đâm con mấy mươi nhát nữa kìa, còn nữa bây giờ con là đồ đệ của sư phụ, xông thẳng vào hôn lễ khác nào tự chui đầu vào rọ?” 

             Diệp Hạo có chút cạn lời, nhà họ Linh Hồ còn đặc biệt canh chừng Độc Cô Thiên Đao, bây giờ anh còn trở thành đồ đệ của ông ta, sau này đi ra chắc chắn sẽ trờ thành cái gai trong mắt nhà bọn họ. 

             “Hừ, thằng ranh con nhà cậu ham sống sợ chết, thật khiến người làm sư phụ như tôi mất mặt mà!”, Độc Cô Thiên Đao tức giận nói. 

             “Sư phụ chuyện này thì có gì mất mặt chứ, hảo hán không sợ chịu thiệt trước mắt, con sẽ ở đây cùng sư phụ, đợi con mạnh hơn, sẽ giết chết cả nhà họ Linh Hồ, để nhà bọn họ phải quy hàng trước chúng ta”. 

             “Để người nhà Linh Hồ phải tới sơn động này đón sư phụ ra, dâng cơm ngon rượu ngọt cho sư phụ dùng, không phải sư phụ nói chỉ cần không ra khỏi phạm vi nhà họ Linh Hồ, thì nhà bọn họ sẽ không đụng tới sư nương sao?” 

             Diệp Hạo nghiêm túc nói khiến Độc Cô Thiên Đao phải lặng người, ánh mắt ông ta trở nên ôn hoà hơn, trong lòng cũng cảm thấy được an ủi. 

             Hoá ra, Diệp Hạo lúc nào cũng đều nghĩ cho ông ta, không muốn để ông ta phải chịu khổ, hoá ra là ông ta đã hiểu nhầm ý của đệ tử mình. 

             Độc Cô Thiên Đao cười nói: “Không cần phải lo lắng cho tôi, tôi ở đây tốt lắm, còn về việc muốn bắt nhà họ Linh Hồ quy phục, thứ nhất là khó, thứ hai là cũng không cần, tôi sẽ không để nhà bọn họ lợi dụng cậu đâu!” 

             “Lợi dụng con?”, Diệp Hạo nghi ngời hỏi. 

             “Đúng thế, đúng là lợi dụng cậu!” 

             Độc Cô Thiên Đao cười một cách gian trá: “Cậu có mệnh Phá Quân, còn con gái lớn nhà họ Linh Hồ lại là mệnh Tham Lang, mục đích giao dịch với cậu chính là Tham Lang khống chế Phá Quân, sẽ đem vận khí của cậu chuyển sang người cô ta, có thể nói nước cờ này đã được tính toán rất kỹ!” 

             “Nếu như cậu ngoan ngoãn tới ở rể, thì ông cụ nhà họ Linh Hồ sẽ giở trò để sau này cậu bị nhà bọn họ khống chế”. 

             “Thế nhưng, bây giờ cậu đột nhiên biến mất, tôi đoán nhà họ Linh Hồ nhất định sẽ xảy ra một vài biến cố, dù gì chú rể cũng đã biến mất, cho nên bọn họ rất có thể đã tìm được người tạm thời thay thế cậu, hoặc cũng có thể xảy ra một vài tình huống khác”. 

             “Ngày mai, tôi cần cậu phải xuất hiện một cách bá đạo, để đám cưới đó biến thành một màn cướp dâu, nhằm phá hỏng cuộc hôn nhân này, nếu như sau này cậu có thể kéo con gái lớn nhà họ Linh Hồ về phía mình, thì cô ta sẽ là cánh tay đắc lực cho cậu nữa đấy!” 

             Diệp Hạo nghe xong ngơ ngác không hiểu, chỉ cảm thấy những lời có chút vòng vo, hoá ra anh vẫn phải cưới Linh Hồ Uyển Nhi, mà lại còn phải lấy theo cách ngang ngược này. 

             Song anh vẫn không hiểu được tại sao sư phụ của mình lại có thể suy tính ra nhiều như vậy. Dù sao cũng không thể xúc phạm sư tôn, và càng không thể đoán được suy nghĩ của họ! 

             Đúng vậy, Độc Cô Thiên Đao đúng là một tông sư! 

             “Vâng, con sẽ nghe theo lời sư phụ”, Diệp Hạo dứt khoát gật đầu, toả ra hào khí: “Con nhất định sẽ làm náo loạn đám cưới nhà họ Linh Hồ một phen, sau này con sẽ bắt nhà bọn họ ngày nào cũng mang đủ ba bữa tới cho sư phụ!” 

             “Ha ha ha, được...” 

             Độc Cô Thiên Đao cười lớn, nhìn đôi mắt quyết tâm của Diệp Hạo, ông ta trầm giọng nói: “Món quà cuối cùng tôi muốn tặng cho cậu chính là công lực mười năm của tôi!” 

             “Sư phụ...”, Diệp Hạo vô cùng kinh ngạc khi nghe mấy chữ công lực mười năm. 

             Đột nhiên, nghĩ tới cảnh tượng thường xem trên phim, không khỏi khiến anh cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh! 

             Đây là công pháp bí mật, nó sẽ gây tổn hao rất nhiều năng lượng của người thi triển, thậm chí còn gây nguy hiểm tới tính mạng! 

             Không ngờ, Độc Cô Thiên Đao lại tặng anh một món quà như vậy, Diệp Hạo sẽ không bao giờ nhận món quà này. 

             “Sư phụ con sẽ không nhận món quà này đâu, làm thế sẽ gây tổn hại quá lớn cho sư phụ!”, Diệp Hạo kiên quyết lắc đầu. 

             “Thằng nhóc cậu không cần lo lắng cho tôi, tôi đã ngồi thiền ở đây ba mươi năm, cũng coi như đã ngộ ra được một vài điều, truyền lại công lực này cho cậu, sẽ không gây tổn hại gì cho tôi!”, Độc Cô Thiên Đao cười nói. 

             Diệp Hạo có chút không hiểu, nhưng chỉ thấy Độc Cô Thiên Đao vừa cười, dây xích trong tay ông ta liền phóng ra, trói chặt lấy Diệp Hạo. 

             “Bao nguyên thủ nhất, không được phân tâm...”, Độc Cô Thiên Đao hô lên một tiếng, sau đó liền dùng một cánh tay điểm vào những huyệt đạo khác nhau trên người Diệp Hạo, khiến anh phải gào lên trong đau đớn. 

             Thế nhưng, ngay sau đó anh liền cắn chặt răng, Độc Cô Thiên Đao đã bỏ ra cái giá quá lớn, nếu như cả cơn đau này anh còn không chịu nổi thì thà chết quách cho xong! 

             Anh không hiểu tại sao Độc Cô Thiên Đao lại làm như vậy, nhưng ông ta làm thế ắt có lý do riêng, nếu đã không thể từ chối, vậy để sự kỳ vọng của Độc Cô Thiên Đao với anh lớn mạnh hơn. 

             Cơn đau đớn khiến Diệp Hạo cắn chặt răng đến mức bật máu, thế nhưng anh không một lời ca thán. 

             Bằng mắt thường cũng thấy khí thế hừng hực toát ra từ người Diệp Hạo, còn Độc Cô Thiên Đao đang dần yếu đi, thậm chí mái tóc hoa râm của ông ta lúc này đang dần chuyển sang màu bạc trắng.  

             Diệp Hạo thấy vậy không khỏi đau lòng, nhưng anh dần lịm đi, mãi tới khi mặt trời lên bằng con sào mới tỉnh dậy, lúc này chỉ thấy Độc Cô Thiên Đao yếu ớt ngồi bên cạnh anh. 

             “Sư phụ làm sao vậy?”, Diệp Hạo vội vàng bật dậy, ngồi cạnh Độc Cô Thiên Đao. 

             “Tôi không sao, cũng chỉ là công lực mười năm thôi mà, tôi vẫn còn công lực, chẳng qua có yếu đi một chút!”, Độc Cô Thiên Đao lắc đầu bình thản cười. 

             “Sư phụ”, Diệp Hạo không biết nói gì, anh cảm thấy Độc Cô Thiên Đao lừa anh, đây không phải là công lực mười năm, mà là công lực cả đời của ông ta! 

             Bởi vì, nếu chỉ là công lực mười năm sẽ không thể nào khiến Độc Cô Thiên Đao bạc trắng cả đầu như vậy! 

             Độc Cô Thiên Đao ngồi dựa vào vách đá, cười nói: “Cậu yên tâm, tôi không sao, cậu không phải nói sẽ đưa sư nương tới gặp tôi hay sao?” 

             “Trước khi gặp được vợ mình tôi sẽ không chết được đâu!” 

             Diệp Hạo đỏ khoe khoé mắt: “Sư phụ yên tâm, Diệp Hạo con xin thề, nhất định sẽ đưa sư nương tới gặp sư phụ!” 

             “Ha ha, không cần phải thề, cậu có tấm lòng này là được rồi”. 

             “Nhưng phải nhớ, công lực này đa phần sẽ ẩn trong cơ thể cậu, bây giờ cậu không thể tuỳ tiện sử dụng, người học võ chỉ thực sự mạnh khi anh ta biết làm chủ sức mạnh của mình!” 

             Diệp Hạo ra sức gật đầu khi nghe những lời dặn dò này của Độc Cô Thiên Đao! 

eyJpdiI6ImQ4RmdmaHptM2k1YXRyR09PSTdcLzFnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkdWMUxOYlRic0RHNjJvYythblFcL1lhc3JcL1lpVHlzZFVCckJHQkFhOVdIUWc0QjRHMjlHcmowNk5LdFJWcjlLR2V2XC9rdXByZmt3Q3dYSklcL0tVK0FVTlJwT09scmcyWXdYdWVDSkd2ME83V1VcL1gzcCtVVzg3ek1ldTZNOG1Ib3V1eEdueGs1NzNzbXBBZUQwMGNpaVQ5Z0g5eDNFZ3k3YW5WeFk5aXF1YnBxd2RZZEV6MFE1NXhWOVQ4cHlORmJtRktNT293YUpCV0pqQU03cnducHM0dHpSNE1SakV6SUJacG9TRmN4TnJ6TEYzSU83VWt1UTMxS1wvT2xZNHpjcjNVNmUrYTVRdEs1ZXlCb3lyYWNUQ2NPbVkrc1VwUmIrSW9ma3FiMzlKSkdQSW8xK1dqSUtOM1BreWo5b29Wem04S1VKVFg4cVJ3ODVqWHZNQ3BiXC9iV0J0Z1hLcDVEb3ljUndMYW1MNFZWTnZqV3QyVEJVV0U4MTVxSm1tQ251ZGRMNHJsU3dKeHVuaXE3aCttYnVxdEdBdFhGMmV5Tnl0enBvZEpnbDZvUGVCSlIyTVhLXC9HVDVFblN5RitFZ1F6a0tVQ0x4XC9Pcng1M0JkemZJQ2xEdU9aRUpZYVZBWGFGTzBPQjZLVThrUUZWNU5iYjdVRGhJbFJqajE2Rys3XC9RQ1g0SEtpQWRlQXh6UGFLYmJ6NUpDMys1bFNKZ1BEMXEzVVBqSWN3am5USDdIV1lIb1pnNXFtTVhOYktabU5qOEQiLCJtYWMiOiJlMDgzNjM0ODI5OThkYzg0NDY2OGM5ZTJkODM1NTYzMjYxZWVmYmZmNWYzYTRmYzYxNTllYjM2MmEyOTA5YTAzIn0=
eyJpdiI6IjA1KzYyaUVhdDNnWDJ0em1GY3BlcFE9PSIsInZhbHVlIjoicTh0dENFaUFnanBDdFpDMVcxTndWeFptdkVsUDdUbDBNZUNFNjBUTVVRZmU5a2NcL05SQnZZdVYrN0RKQXVHaVd4ZGZsbFdVSzlPWXhUYkM1UERWUGw5a1wvZHRGSll1XC9DWHF5dzFPTE11WnRZUHdVUnU4dXlcL1RKWU00ZWIxclcwbEFwUFFtSFRvS3ZyZEE2MDJ5cjM4aGc0RUtlcFpFV1o5Nm9CT0RhaHg2WT0iLCJtYWMiOiI1ZGY0ZTAwNzRmYzRkMjVkNDVjYzg4MWY5NGM0YzkwMDE3MTAzOGU1ZDY3Mjk1NDNiYTRiYzNmZTFkNzFhOWFjIn0=

             Tròng mắt Diệp Hạo lúc này ầng ậc nước.

Advertisement
x